Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2012

Nối vần thơ kỷ niệm (2)



Xin nối tiếp những vần thơ kỷ niệm


Nhớ Ba Trang, những bình minh,
Con đường đến lớp có mình có ta
Đầm Mây sương khói chiều tà
Ven đồi sim tím ... hay là áo ai...


Nguyễn Đình Hóa
Ngõ 2, Tây Sơn, Đống Đa, Hà Nội
hoand@vnu.edu.vn


(Mời các bác tiếp tục ....)

      






Nối vần thơ kỷ niệm (1)





 








TÂM TÌNH
(Cùng các Bác Lớp Toán Toán
   K13 68-72 ĐHTH Hà –Nội)

Tuổi “Tri thiên mệnh“ Lớp mình
Hết thời Danh-Lợi…còn tình với nhau?
Xa nhau lòng chẳng xa đâu!
Giữ tâm luôn sáng bền lâu nghĩa tình…

Chu Văn Keng

NBstr.27/10245 Berlin - CHLB Đức
ĐT 00 49 30 2966 1360

Thứ Sáu, 30 tháng 3, 2012

VỀ LẠI CHỐN XƯA (thơ Cương_KN)

Về lại chốn xưa
                   Kỷ niệm ngày về thăm Ba Trang 10/8/2008

Rủ nhau về lại ngày xưa
Bốn mươi năm - thoáng đi qua một thời
Trời mây - Tam Đảo - Mây trời
Ba Trang xưa vẫn còn là Ba Trang
Dòng đời xuôi ngược ngổn ngang
Sau bao bươn chải tìm đường về thăm
Một ngày gió núi, mưa ngàn
Những người Trò cũ tìm về chốn quen


Cảnh sắc Văn Yên - Đại Từ sau 40 năm trở lại

Bồi hồi đi lại đường quen
Giờ lau, cỏ đã phủ chen lối mòn
Lán xưa hẳn đã không còn
Cố tìm “nền cũ” mà tìm chẳng ra
Lội qua Dòng suối đã qua
Ngày xưa vác nứa đi qua suối này
Đói cơm - Có sắn - Tình say
Bao năm xa cách vẫn đầy tình thương


                                              Phạm Hải Bắc bồi hồi trên nương sắn ở Ba Trang

Về thăm, lòng dạ tủi mừng
Liệu còn có dịp nào cùng về đây?
Xin Ba Trang nhánh hoa gầy
Bông Mua tím cả những ngày đã qua
Biết rằng gặp lại - lại xa
Bông Mua giữ trọn tình ta với mình.


                                      Kim Ngọc Cương 


(BBT xin phép nhà thơ Kim Ngọc Cương đưa 2 ảnh đoàn đi Đại Từ ngày 10/8/2008 để gọi là có chứng cứ)

Thứ Năm, 29 tháng 3, 2012

BÀI THƠ TẶNG EM (Cương KN)


Bài thơ tặng Em




Em nhuộm mầu thời gian
Cho tóc xanh trở lại
Làm lòng tôi bối rối
Khi nhìn vào tóc em
Tôi chẳng cần đến thế
Nếu trái tim chúng mình
Hoà chung cùng một nhịp
Tôi chẳng cần đến thế
Nếu em hiểu được rằng
Thế nào là hạnh phúc
Thì tóc em dẫu bạc
Tình ta còn mầu xanh

                       Kim Ngọc Cương


Anh Ước trao quà tới cặp đôi Thái Bốn lãng mạn "hai quần" (*) vô nhị của Lớp Toán 68-72 trong Lễ kỷ niệm 40 năm nhập trường ĐHTH HN (ngày 3/8/2008 tại Nha Trang)
--------------------------------------
(*): Hải quân VN

(BBT 30/3/2012: anh Kim Ngọc Cương nhìn ảnh các bạn nữ đi dự Kỷ niệm 40 năm Lớp Toán 68-72 ở Nha Trang mà tiếc hùi hụi. Sau khi đi Đại Từ (10/8/2008) về, anh làm bài thơ này để ghi lại cảm xúc tình ... già tóc bạc). 

HOA "XIN ĐỪNG QUÊN TÔI" (Cương KN)

(Kim Ngọc Cương - 30/3/2012)
Không đâu như Đà Lạt, mọc thật nhiều một loài cây thân thảo, thật bình dị nhỏ nhoi. Hoa của nó màu tím, màu trắng hoặc vàng. Hoa nở tỏa mùi hương ấm áp như mùi trái chín và bánh ngọt, hết sức gần gũi thân quen. Đấy là hoa Lưu ly, tiếng Anh gọi là forget me not có nghĩa là "xin đừng quên tôi". Biết tên rồi thì không một ai là không chú ý đến hoa. Hoa đã trở thành nguồn thơ, nguồn gợi cảm của bao người về tình bạn, tình yêu nam nữ, tình cảm của anh em. Không ít người khi lặng nhìn những khóm hoa mọc trên phiến thạch bên các bở suối lại không thấy lòng mình bồi hồi xao xuyến nhớ lại câu chuyện cắt nghĩa tên hoa.




Các cô thiếu nữ thường gọi tên hoa là "xin đừng quên em", còn các chàng trai một mực khăng khăng gọi Lưu ly là "xin đừng quên anh". Cho dù gọi hoa theo tên nào thì đây cũng là một loại hoa luôn luôn gợi nhớ một niềm thương cảm mênh mông, một kỷ niệm sâu xa thầm lặng không quên được.


Đây là chuyện kể về hoa: ngày xửa, ngày xưa có một đôi nam nữ yêu nhau. Một sáng mùa xuân trời trong vời vợi. Họ dắt nhau dạo chơi bên bờ một con suối, hoa Lưu ly mọc dày, cố vươn  cành, nghiêng mình soi bóng xuống dòng nước trong xanh. Trong khi chàng trai tần ngần ngắm nhìn dòng thác đổ thì cô gái say sưa hái hoa. Cô  choài người ra bờ suối  hái mấy nhành hoa đẹp, chẳng may nàng bị trượt chân ngã xuống suối bị dòng nước cuốn trôi. Nàng cố hết sức ném lại nhành hoa có ý trao tặng người yêu và gọi với "Xin đừng quên em".

Forget me not

Chẳng thể nào tôi quên được Em
Dù thời gian có trôi hàng thế kỷ
Dù không gian xa cách đến vô cùng
Tôi đã hỏi Em - tên lòai hoa ấy
Từ khi xa nhau, tôi càng nhớ hoa này
"Xin đừng quên Em - Xin đừng quên Anh"
Tên của hoa nhắc ta lòng chung thủy
Trân trọng, nâng niu tình cảm con người


Tôi nhắn Em khi lên Đà Lạt
Tìm gửi cho tôi một nhánh Lưu ly          (*)
Nhưng đến hôm nay Em còn chưa biết
Hoa Mi-mo-sa khác với Lưu ly


Nhưng không sao, tôi chẳng trách đâu
Nếu có thể lần sau, lên Đà Lạt
Em biết rồi, Em sẽ gửi cho tôi
Cả Mi-mo-sa và cả Lưu ly
Những bông hoa biết nói
Như Tình yêu diệu kỳ


Nhưng chỉ hai ta hiểu
Tình yêu không thành lời.

                                            Kim Ngọc Cương
(*) Hoa Lưu Ly có tên tiếng Anh là Forget me not
----------------------------------------------------------------
BBT bổ sung:
1. Xin xem http://vi.wikipedia.org/wiki/Chi_L%C6%B0u_ly về "Chi Lưu ly" và tên hoa "Xin đừng quên tôi".
Tham khảo về hoa Mi-mô-sa  xin xem ở bài "Tản mạn về Đà Lạt, Mi-mô-sa"http://news.vnu.edu.vn/btdhqghn/Vietnamese/C1498/C1500/2007/05/N16074/?1

2. Bài thơ này nhà thơ Kim Ngọc Cương đã đăng trên "trannhuong.com" hôm 18/3, xin truy cập đến:




CHUYỆN TIẾU LÂM KẾ HOẠCH (Cương KN)

Chuyện tiếu lâm "sinh đẻ kế hoạch": 

Đau lắm! tao chịu thôi


Cán bộ kế hoạch hóa gia đình người Kinh lên miền núi tư vấn kế hoạch hóa gia đình cho một đôi vợ chồng người dân tộc mới 30 tuổi nhưng đã có 8 đứa con.


Cán Bộ: Người dân tộc chúng mày thật dốt. Cán bộ tư vấn mãi mà vẫn đẻ lắm. Chả bằng một góc người Kinh.
A Pó: ??? (lầu bầu chửi thầm).


Chiều về, A Pó bảo vợ  "Tao với mày tối nay phải đến nhà thằng giáo viên người Kinh xem nó "ấy" vợ nó thế nào mà cán bộ dân số bảo mình không bằng một góc của nó".


Tối đến, A Pó cùng vợ rình rình ở nhà giáo viên người Kinh. Nhà sàn nền hơi cao, A Pó không nhìn thấy gì bèn bảo vợ đứng lên trên lưng mình để xem. Xem ra người dân tộc cũng galăng phết. 10 phút sau, vợ A Pó trèo xuống, mặt hơi đỏ. A Pó quát "Thế nào? Mày thấy gì không?" Chị vợ thèn thẹn lắc đầu: "Vợ chồng ông giáo ấy cũng thế. Chả khác gì lúc mình ấy tôi cả". A Pó tức lắm, lầm bầm " Đồ đàn bà chúng mày ... không qua ngọn cỏ. Cán bộ đã bảo khác là khác. Để ông đứng trên vai mày ông xem".


5 phút sau, A Pó trèo xuống đất, mắt xanh mét, cắt không ra một giọt máu, chân tay run lẩy bẩy. Vợ lấy làm lạ lắm nhưng không dám hỏi. Trên đường về, A Pó rỉ tai vợ: "Thôi mình nghèo cũng được, đẻ nhiều cũng được chứ tao không bắt chước được cách ấy vợ của bọn người Kinh đâu. Chúng nó "ấy "nhau xong lột da vứt vào sọt rác. Đau lắm, tao chịu thôi"

(Kim Ngọc Cương sưu tầm)





Ảnh minh họa: Ông Trương Văn Ve ở bản Tả Bốc, xã Lương Thông, huyện Thông Nông, Cao Bằng, bên đàn con đông (hai vợ, 20 con) không đủ quần áo rét phải đốt lửa sưởi ấm ngoài đồng (Báo Tuổi Trẻ - Thứ Sáu, 07/01/2011)

THƯ VÀ THƠ ANH ĐOÀN VĂN BẢN


BBT: Sáng nay (30/3) mở hộp thư gút-gồ, thấy bức thư  gửi về BBT lúc bốn giờ sáng VN, chắc bên xứ  “đường bạch dương sương trắng nắng tràn” anh Bản viết bài thơ lúc gần nửa đêm.
Nhận được email BBT gửi xin góp ý bản danh sách Lớp toán 68-72, anh Bản đã gửi ngay nhiều thông tin quý báu để chúng tôi chỉnh sửa danh sách lớp.
Xin cảm ơn tấm lòng của anh Đoàn Văn Bản với lớp và xin phép đăng bài thơ anh gửi sau đây để bà con K13 toán cùng coi:

Lớp Toán 13
                   Đoàn Văn Bản
(Nhân dịp nhận được e-mail của Vĩnh Thuận)

Chúng mình Lớp Toán Mười ba
Cùng điểm danh lại, nhớ ta nhớ mình
Trăm ba (130) có lẻ bình sinh
Hãy cùng nhớ tới, chớ tình phụ ai!

Lan (Trần) Lan (Nguyễn) Lan (Ngô)
Liên Loan Lộc Yến Yên Giang Nhã Nhàn
Khánh Khương Mai Mão Thảo Thanh
Tư Tiên Tâm Thái Oanh thành hai hai (22)

Các anh Hiền Hãn  Ước Trung
Thái Ngâm Cao Sứ Chiến Chuyên Tư Bình.
Minh Liên, Bốn Thái, Mai Chung
Cận Thanh - ấy bốn cặp tình đẹp đôi.

Chiến tranh, Long Sỏi đi rồi,
Đến giờ (2012) mười mấy bạn tôi đã về....
Chúng mình xem đã đề huề
Hưu thân, trí vẫn mải mê với đời!

Nghĩ mình văn cạn, thơ rơi
Mọi người điểm tiếp - cho đời vui thêm!

Warszawa 30.03.2012
doanban@yahoo.com 

-----------------------------------------------
(Tái bút: Năm nay, nhân dịp anh Bản về VN ăn Tết, đã có cuộc gặp mặt hôm 8/2/2012 ở nhà Minh Liên. Cuộc vui ngoài anh Bản và vợ chồng khổ chủ còn có các anh chị: Khương, Trần Lan, Quát, Sở, Kim Cương, Nội, Dương, Hóa, Thuận... Ảnh thì ở máy chị Liên, phải chờ anh Minh gửi cho sau vậy. Hôm đó nhân vật nổi bật sau anh Bản là chị Trần Lan, chắc do vậy mà nhà thơ Đoàn Bản “viết tên Lan đầu tiên”?)   

(Vĩnh Thuận post: 30/3/2012 – 8h15 giờ HN)