Hiển thị các bài đăng có nhãn Siêu thị MI-NI HÀI. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Siêu thị MI-NI HÀI. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 24 tháng 2, 2013

THƯ GIÃN

Nguyễn Xuân Diện sưu tầm

Vợ mới cưới

Tạp chí “Phụ nữ tân thời” phỏng vấn một anh chàng mới cưới vợ, vợ anh ta là một nữ cảnh sát giao thông:
“Xin anh cho biết cảm tưởng khi có một người vợ như vậy?”.
“Rất không thoải mái!”.
"Anh có thể nói rõ hơn?”.
“Vâng, ngay đêm tân hôn tôi đã bị cô ấy phạt tới 3 lỗi cùng lúc: Tốc độ quá nhanh, đỗ sai… nơi quy định và không đội mũ bảo hiểm”!

Tình trong thang máy

Trong thang máy, khi ấn nút báo tầng thì khuỷu tay của anh chàng nọ vô tình chạm vào “công tắc điện” của cô gái đứng bên cạnh. Anh chàng vội nói:
- Ôi! Tôi rất xin lỗi! Nếu trái tim của cô mềm mại như bộ ngực cô thì hy vọng cô sẽ tha thứ cho tôi.
Cô gái nhìn anh giây lát rồi trả lời:
- Nếu “cái đó” của anh cũng cứng như khuỷu tay của anh thì… tôi ở phòng 301.

Ông cảnh sát thật dễ thương

Một tài xế chạy xe quá tốc lực bị cảnh sát đuổi theo và chặn lại. Anh cảnh sát nói: "Rất may cho anh, hôm nay tôi có chuyện vui trong lòng, tôi cho anh một cơ hội: Nếu anh nói ra một lý do chính đáng tại sao anh chạy xe nhanh quá như vậy thì tôi tha cho anh..."
- "Thưa Xếp, Chẳng nói giấu gì Xếp. Tuần trước con vợ tôi bỏ đi theo một tên cảnh sát, hôm nay, thấy xe Xếp đuổi theo, tôi phải chạy nhanh vì tôi tưởng tên cảnh sát đó đuổi theo để trả lại con vợ cho tôi..."
- "Hay! Tôi tha cho anh đó...“

Đúng là Tào Tháo

Tào Tháo, Lưu Bị và Tôn Quyền họp Hội nghị G3. Vua nhà Hán chủ trì.
Vua Hán cho các cung nữ cởi trần, bôi nhọ nồi vào vú, bắt múa đãi tướng.
Cuối cùng, chọn 3 cô đẹp nhất cho ngồi cạnh 3 vị Tào, Lưu, Tôn. Bỗng đèn đuốc tắt hết.
Hồi lâu đèn nến mới sáng lên. Thì thấy tay Tôn Quyền nhọ đen nhẻm, mũi Lưu Bị cũng bị đen.
Vua Hán nghĩ bụng: Tôn Quyền khua khuắng cả cung nữ của ta, thế nào nó cũng lấy đất Ngô, Lưu Bị ngửi cả cung nữ của ta, thế nào nó cũng lấy Ba Thục, chỉ có Tào Tháo là trung thành với ta.
Vua Hán bèn khen Tào trung nghĩa. Tào Tháo khoái quá, cười nhe răng. Răng và lưỡi đen thui.

Tiếng Việt tuyệt vời!!!

Trên đường từ Bắc vào Nam phải qua đèo Ngang. Khi qua đèo, một đồng chí lên tiếng :
- Ðất nước mình mấy trăm năm nay làm ăn không khấm khá chắc cũng tại cái đèo này.
Nó nằm ngang chình ình nên tổ tiên ta đã đặt tên cho nó là Ðèo Ngang. Chính vì vậy nên làm ăn không phất lên được.
Mọi người thắc mắc hỏi tại sao? Một đồng chí trẻ hăng hái phát biểu:
- Có gì đâu mà không hiểu. Ðèo Ngang là Ðang Nghèo! Nếu bây giờ mình đổi lại là Ðèo Nghếch thì Ðếch Nghèo.
Thế là đồng ý đổi tên thành Ðèo Nghếch. Thật là linh ứng.
Sau vài năm, kinh tế phát triển đi lên, làm ăn khấm khá, dân chúng hơi ấm hơi no.
Nhưng thói đời hể no cơm thì ấm cật, vì vậy dân số càng ngày càng tăng, mà lại tăng quá mức.
Vì vậy họp khẩn cấp để tìm cách chặn đứng việc bùng nổ dân số. Nhưng tìm mãi vẫn chưa ra kế hoạch nào. Bổng một chú già khọm đưa tay xin có ý kiến. Chú nói:
- Trước đây ta đổi Ðèo Ngang thành Ðèo Nghếch thì đúng là có hiệu quả như mong muốn, vậy nay ta lại đổi thêm một lần nữa xem sao vì cái tên nó nói lên cái đặc điểm của vùng đất địa linh nhân kiệt yết hầu của nước ta.
Mọi người nhâu nhâu lên hỏi:
- Nhưng mà ăn nhập gì tới việc kế hoạch hóa gia đình?
Chú kia trả lời:
- Có chứ !
- Thế đồng chí định đổi thành tên gì?
- Ðèo Ðứng !!!!!!!!!
Tễu Blog sưu tầm

Chủ Nhật, 10 tháng 2, 2013

Năm Rắn ta lại cười

Lê Bá Thự
Theo Trannhuong.com

1. Tại đồn cảnh sát
     Một cô gái mặt tái mét, nước mắt đầm đìa, đến báo cảnh sát:
     - Thưa ngài cảnh sát, em vừa đi xe buýt, kẻ cắp lấy hết sạch tiền của em rồi ạ, một số tiền rất lớn, em mang đi mua xe ô tô.
     - Chị để tiền ở đâu mà mất?
     - Thưa ngài cảnh sát, em giắt gói tiền trong cạp quần ạ.
     - Thế lúc hắn lần tay vào trong cạp quần của chị chị không cảm thấy gì hay sao?
     - Dạ có, thưa ngài cảnh sát, em có cảm thấy, nhưng em tưởng hắn có ý đồ tốt…
2. Bí quyết của thành công
     Phóng viên phỏng vấn cụ già 110 tuổi:
     - Thưa cụ, thành công lớn nhất trong cuộc đời của cụ là gì ạ?
     - Thành công lớn nhất trong cuộc đời của tôi là hiện nay tôi không còn một kẻ thù nào nữa, - cụ già trả lời.
     - Bí quyết của thành công này là gì, thưa cụ?
     - Bí quyết của thành công này là bọn họ đã chết sạch cả rồi, - cụ già kiêu hãnh đáp.
3. Con có lấy làm tiếc…
     Một người đàn bà đến xưng tội: thưa Cha, con đã đập vỡ chiếc bình trên đầu chồng con.
     Cha hỏi:
     - Con ơi, con có lấy làm tiếc về hành động của con hay không?
     - Dạ, thưa Cha, con lấy làm tiếc lắm ạ. Vì con đã phải bỏ ra năm mươi triệu để mua chiếc bình này.
4. Mẹ trả lời con gái
     Đi học về, nhìn thấy chiếc váy mới để trên bàn, cô gái bèn hỏi mẹ:
     - Mẹ ơi, có phải chiếc váy mới này là món quà bố mua tặng con hôm nay sinh nhật hay không?
     - Làm gì có! Con ơi, nếu cái gì mẹ mày cũng trông cậy vào bố mày, thì ngay đến cả mày cũng không có trên đời này, – người mẹ trả lời.
5. Tại một phiên tòa
     - Lúc hai giờ đêm bị cáo lẻn vào nhà người khác. Bị cáo định ăn trộm gì trong đó?
     - Thưa quý tòa, lúc đó tôi say rượu, tôi tưởng đó là nhà tôi.
     - Tại sao khi nhìn thấy chị chủ nhà bị cáo lại nhảy qua cửa sổ?
     - Thưa quý tòa, tôi tưởng đó là vợ tôi.
6. Bí quyết sống lâu
     Một chuyên viên sở y tế được phân công nghiên cứu đề tài “Bí quyết sống lâu”. Ông chuyên viên đến một trại dưỡng lão để thực hiện đề tài này.
     Ông chuyên viên hỏi cụ thứ nhất:
     - Thưa cụ, bí quyết sống lâu của cụ là gì?
     - Sáng: vitamin, trưa: vitamin, chiều vitamin.
     - Năm nay cụ thọ bao nhiêu tổi?
     - Chín mươi.
     Ông chuyên viên hỏi cụ thứ hai:
     - Thưa cụ, bí quyết sống lâu của cụ là gi?
     - Tập thể dục: sáng, trưa, chiều, tối. Mỗi ngày bốn lần. Mỗi lần mười lăm phút.
     - Năm nay cụ thọ bao nhiêu tuổi?
     - Chín mươi lăm.
     Ông chuyên viên hỏi cụ thứ ba:
     - Còn cụ, bí quyết sống lâu của cụ là gì ạ?
     - Bí quyết sống lâu của tôi là: sáng: gái, chiều: gái, tối: gái. Mỗi ngày ba bận.
     - Năm nay cụ thọ bao nhiêu tuổi ạ?
     - Ba mươi bảy.
7. Anh nói đúng
     Giám đốc và phó giám đốc một công ty nọ có chung một cô thư ký. Ông giám đốc mang theo cô thư ký đi nghỉ hè. Khi về, ông giám đốc thổ lộ với người phó của minh:
     - Cậu biết không, vợ mình hay hơn.
     Một dịp khác, sau đó, ông phó giám đốc đi nghỉ hè cũng mang theo cô thư ký nói trên. Khi về ông ta thổ lộ với thủ trưởng của minh:
- Anh nói đúng, vợ anh hay hơn.
8. Buồn vì không buồn
     Một cô bé con nhà gia giáo, tính thật thà, tiễn dì ra bến xe để về quê. Cô cháu nói với dì:
     - Dì ơi! Quả thực là cháu rất buồn về chuyện cháu không buồn chút nào khi tiễn dir a về…
9. Tết đang tới…
    Chiều ba mươi Tết, mẹ nói với bé gái lên năm:
     - Con ơi, Tết đang tới rồi.
     - Không phải đâu mẹ ơi! Tết chưa tới đâu, vì con chưa nghe thấy tiếng bước chân của Tết, - con gái trả lời.
10. Chưa đến mười giờ đêm
     Hai gã say bí tỉ đang cùng nhau huyên thuyên trong quán. Bỗng một trong hai gã hỏi:
     - Bây giờ độ mấy giờ nhỉ?
     - Tôi cũng không biết nữa, nhưng chắc chắn chưa đến mười giờ đêm.
     - Tại sao ông biết?
     - Vì theo lời vợ dặn, mười giờ đêm thì tôi phải có mặt ở nhà rồi.
11. Chửi anh, một năm sau anh mới đánh trả
     - Sao cháu lại đánh em gái của mình?
     - Vì năm ngoái nó chửi cháu là đồ hà mã.
     - Và bây giờ cháu nhớ lại?
     - Không phải, hôm nay cháu đi đến vườn bách thú cháu mới nhìn thấy con hà mã nó như thế nào.
12. Bà là giống đực?!
     Hai anh em tranh cãi nhau một hồi lâu không phân thắng bại, bèn kéo nhau lại hỏi bà:
     - Bà ơi, bà có đẻ em bé được không hả bà?
     - Không, bà không đẻ em bé được đâu các cháu ơi, - bà trả lời.
     - Anh thấy chưa, - cậu em, vẻ đắc thắng, nói với anh, - em đã bảo, bà là giống đực.
13. Nguyên nhân
     - Có chuyện gì mà tối qua bố cháu quát tháo ầm ĩ thế?
     - Vì mẹ cháu không chịu nói, đã chi tiền cho những khoản gì.
     - Thế sáng nay bố cháu lại quát tháo ầm ĩ là vì sao?
     - Vì rốt cuộc mẹ cháu đã nới chi tiền cho những khoản gì…
14. Nó là con anh
     Chồng: - Thật không tin nổi, thằng con trai của chúng mình đốt đến thế!
     Vợ: - Bây giờ thì đã có bằng chứng rõ ràng, nó là con anh!
15. Buồn vì…
     - Sao ông buồn làm vậy? – cô bán bar hỏi một khách hàng?
     - Vì tôi không nhớ nổi, vợ tôi dặn thế nào. Không biết bà ấy dặn là tôi được uống một vại bia và về nhà lúc mười giờ đêm, hay là được uống mười vại bia và về nhà lúc một giờ đêm?
16. Cạo râu
     Người chồng bước ra khỏi nhà tắm nói với vợ:
     - Em biết không, sáng nào cũng vậy, sau khi cạo râu anh cảm thấy mình trẻ ra đến mười tuổi.
     - Anh ơi, thế thì từ nay anh cạo râu vào ban đêm, trước lúc lên giường đi ngủ, được không anh? – người vợ đề nghị.
17. Cốc sạch
     Hai ông khách ngồi trong quán bar gọi bia hơi. Một trong hai người yêu cầu:
     - Cho cốc sạch nhé!
     Một lát sau người bồi bàn mang đến hai cốc bia và hỏi:
     - Ông nào lúc nãy yêu cầu cốc sạch ạ?
18. Dì đã mua xe lửa rồi
     - Dì ơi, từ quê lên nhà cháu ăn tết dì đi bằng xe ô tô của dì phải không?
     - Không phải đâu cháu ơi, dì đi bằng xe lửa.
     - Bố ơi! Dì nhà mình mua xe lửa rồi?!
19. Hai chị láng giềng gặp nhau
     Hai chị láng giềng gặp nhau. Chị nọ khuyên chị kia:
     - Chị nên mua một cái màn che mà che cửa sổ nhà chị lại. Đêm đêm chị làm gì với chồng tôi đều nhìn thấy hết.
     - Còn chị, chị nên đi sắm một đôi kính mà đeo. Cái mà chị nhìn thấy đó chung cục không phải là chông tôi.
20. Con hỏi bố
     - Bố ơi, có phải Thái Bình Dương là biển lúc nào cũng thái bình phải không?
     - Sao con lại hỏi ngu như vậy hả. Không còn câu nào khôn ngoan hơn để mà hỏi hay sao?
     - Dạ có đấy ạ. Bố ơi, Biển Chết qua đời từ khi nào hả bố?

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013

Chuyện vui

Đầu năm cháu hỏi chuyện ông

1. Cấp phó
 
- Ông ơi, phó nhòm nghĩa là gì hở ông?
- Phó nhòm là người chuyên nghề chụp ảnh cháu ạ.
- Sao không gọi luôn là trưởng nhòm cho nó oách xà lách, lại có quyền hành hơn, như bố cháu làm trưởng thôn đấy, còn sai được cả phó thôn cơ mà?
- Trưởng thì sai được phó nhưng phó mới giỏi cháu ạ. Phó thôn là người giúp việc trưởng thôn. Vì bố cháu còn kém nên phải làm trưởng, bác Tèo giỏi hơn làm phó mới giúp được cho bố cháu chứ!
- Cháu vẫn chưa hiểu, ông phải giải thích kỹ, tại sao phó lại giỏi hơn trưởng?
- Thế này nhé: tất cả những người giỏi đều có đệm thêm chữ “phó”. Ngày xưa cả vùng mới có một ông biết cắt tóc, cả làng cả xã đều phải đến để ông ấy cắt tóc cho nên người ta tôn vinh ông ấy là ...Phó cạo. Cũng tương tự như thể người thợ làm nhà gọi là Phó mộc, người may quần áo gọi là Phó may, ông đóng cối xay gọi là Phó cối... Còn những người bình thường như ông đây này thì được gọi là “Phó thường dân”...Bây giờ thì cháu hiểu chưa?
- Cháu hiểu rồi ông ạ: Phó thường dân là giỏi nhất. Thảo nào mà ông giỏi thế, cháu hỏi gì ông cũng trả lời được.
2. Nhà văn khiêm tốn 

- Ông ơi, sao người ta không gọi là chú phó cạo, chú phó mộc, chú phó may mà toàn gọi là bác?
- Giỏi mới được gọi là bác cháu ạ. Chẳng hạn như người học tài, hiểu rộng được gọi là “Bác học” đấy thôi.
- Nhưng cháu nghe người ta nói, có cô văn công xinh như mộng gọi ông nhà văn là “bác”, bị ông ấy mắng cho: “Sao cô lại gọi tôi là bác? Bác, bác phó cối à!”. Nhà văn giỏi thế sao không nhận là bác nhỉ?
- Vì các nhà văn bao giờ cũng khiêm tốn cháu ạ. Thậm chí “chú” cũng không nhận, 80 tuổi rồi cũng chỉ nhận là ...“anh” thôi
Tác giả: Nguyễn Văn Dương (Dương Phó nhòm) 
(Theo trannhuong.com)

Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2012

Cười với thơ “Hậu bút tre”



Nguyễn Giang

Đến nay có thể nói “Thơ Bút Tre” là một trường phái. Bởi vì, thơ Bút Tre ngày càng phát triển rầm rộ, mạnh mẽ và phong phú. Nó không còn bó hẹp trong phạm vi truyền khẩu nữa. Các sách, báo, tạp chí đã đăng tải khá nhiều. Có tờ báo còn mở hẳn chuyên mục “Thơ Bút Tre” có địa phương còn thành lập câu lạc bộ “Thơ Bút Tre”.
Sức lan tỏa của nó không chỉ ở trong nước mà còn ảnh hưởng ra cả nước ngoài, ở những nơi Việt Kiều sinh sống. Nhiều người làm thơ Bút Tre. Có tác giả in thành tập, gọi là thơ “Hậu Bút Tre”. Điển hhhh như: Đặng Trần Luật, Phạm Ngọc Chân, Nguyễn Vũ Tiềm và đặc biệt là Nguyễn Bảo Sinh, người kế tục sự nghiệp thơ Bút Tre thành công hơn cả.
Một số tác giả còn lấy bút danh dựa trên cơ sở người sáng lập ra nó như: Bút Tre Trẻ, Bút Tre Xanh, Bút Tre Non, Bút Nứa, Bút Sậy rồi Bút Tre Tây, lại còn cả Bút Tre Uôn-Cúp nữa...


 Một nhà thơ Bút Sắt viết:

Ngày nay cuộc sống bộn bề
Nụ cười thuốc bổ, ca vè dân gian
Bởi ai cũng có thể làm
Bút Tre, Bút Nứa, lại càng bút bi.

Thực ra, Bút Tre chỉ là người “khai mở” một cách viết mới, không rõ vô tình hay hữu ý, nhưng đã gây ấn tượng rất mạnh và được nồng nhiệt đón nhận.
Điển hình là những câu:

- Hoan hô Đại tướng Võ Nguyên
Giáp ta thắng trận Điện Biên trở về.

- Chú về công tác bảo tàng
Cũng là nhiệm vụ cách màng (mạng) giao cho

- Con ruồi là vật hiểm nguy
Cái chân của nó rất vi trùng nhiều.

- Bỗng đâu bộc phá thình lình
Nổ tung chính giữa tổng dinh họ Đờ.
(Tướng Đờ – Cát bại trận ở Điện Biên Phủ)

- Chị em du kích tài thay
Bắn tàu bay Mỹ rơi ngay cửa Ty mình

- Hoan hô các bạn Quảng Bình
Từ trong tuyến lửa thình lình ra đây.

- Giặc Mỹ leo thang đến Phú Tho (Thọ)
Na-pan đốt cháy cả rừng co (cọ)
Sẵn sàng chiến đấu chị em bắn
Rớt trước ty mình một dù đo (đỏ)

- Bấy lâu gan dạ bồn chồn
Nay mừng gặp lại sáng khôn con người.

Chính những câu thơ của Bút Tre đã vô tình “vẽ đường cho hươu chạy”. Nó trở thành điểm tựa cho dân gian “Hậu Bút Tre” tận dụng khai thác triệt để. Bắt nguồn từ cách viết của Bút Tre, họ chế thêm, bịa thêm, nói ngược nói xuôi, nói lái các kiểu chẳng biết đâu mà lần. Khi giả bộ ngô nghê, khi cợt nhả bỗ bã. Thời đại mới, trình độ học vấn ngày càng cao. Trình độ thơ phú cũng lắm “cao thủ”. Nhiều cây bút Hậu Bút Tre rất tài hoa, sắc sảo, hài hước một cách tế nhị, khéo léo. Tục mà kín đáo, hở mà không “nghĩa lộ”. Nó khởi sắc trên cả... “tuyệt vời”, không hổ danh “Hậu sinh khả ố ”.
Thơ Hậu Bút Tre vốn từ thực tế, chủ yếu đọc cho vui cười thoải mái. Chẳng có ý đồ xiên xẹo hay chọc giận ai cả. Cách diễn tả thường đơn giản, cụ thể, nêu trực tiếp vấn đề cần nói theo lối úp úp, mở mở hài hước, tếu táo. Đôi khi tự đem mình ra châm biếm, chế diễu, cười cợt:

- Vợ đẹp thì chồng phải lo
Đêm nằm lắm kẻ rình mò ước ao
Chẳng thà cứ xấu như tao
Cho không cũng chẳng thằng nào nó them (thèm)

- Cao lương mỹ vị đều chê
Chỉ thích cơm đĩa đặt kề đùi non

- Đánh cá phải tiết kiệm mìn
Đàn ông yếu thận chớ tìm gái tơ

- Thà ăn một miếng bò non
Còn hơn sơi hẳn cả con bò già

- Ước gì anh hóa thành gà
Để đi đạp mái những nhà xung quanh

- Ước gì em hóa thành trâu
Anh hóa thành đỉa, anh bâu lên người

- Sướng nhất là ngủ với giai
Thứ nhì là được ăn xoài chín cây.
Phổ biến nhất là thêm, bớt, nhái, mô-đi-phê từ cái nọ sang cái kia. Chính cái sự cố tình bắt chước ấy, chế ra ấy đã gây ra tiếng cười sảng khoái:

-  Bây giờ mận mới hỏi xoài
Vườn hồng đã có ai nhoài vào chưa
Mận hỏi thì xoài xin thưa
Vườn hồng chưa có ai khua tay vào.

- Hôm qua đi chơi khuya về
Hương tình, mem rượu bay đi ít nhiều
Vợ không ta thán một điều
Chỉ con chó mực vẫy liều cái đuôi.

- Lương chồng, lương vợ lương con
Đi ba buổi chợ chỉ còn lương tâm
Lương tâm đem chặt ra hầm
Chồng chan, vợ húp lần rầm khen ngon.

- Bầm ra ruộng cấy bầm run
Con vào nhà nghỉ còn run hơn bầm
Si-đa phục sẵn xa gần
Không hại riêng mình, hại cả vợ con.

- Vợ ở xa, gái ở gần
Cái váy nó ngắn, cái chân nó dài
Ngực nó để hở ra ngoài
Ngày ngày nom thấy bố ai chả thèm.

Thơ Hậu Bút Tre thường bột phát hết sức tự nhiên như thế, đôi khi nội dung còn méo mó, chữ nghĩa xộc xệch thô giáp, nhiều lúc tỏ ra ngô nghê, ngộ nghĩnh “ấm ớ việt gian” được sáng tác kịp thời dưới mọi hình thức.
- Tiễn anh ra bến ô tô
Em về em khóc tồ tồ cả đêm

- Đông vui chớ có chen vào
Gái tơ huých nhẹ, chỗ nào cũng đau

- Rượu minh mang rất tuyệt vời
Chỉ dùng chữa bệnh cho người yếu chim

- Gái trinh vắng bóng trên đường
Hóa ra còn ở trong trường mầm non
- Không đi không biết Sài Gòn
Đi về trong túi chẳng còn một xu
Nói ra thì bảo rằng ngu
Cái mồm ăn ít, thằng cu ăn nhiều.

- Dỗ trẻ con cho sờ ti
Dỗ người lớn chẳng khác gì trẻ thơ
Sờ rồi lòng những ngẩn ngơ
Lại mong sờ chỗ trẻ thơ ra đời.

Nhưng, thú vị nhất, rôm rả nhất vẫn là chuyện “Bồ bịch”. Thời nào cũng thế “có cái nắng, có cái gió thì phải có cái đó”. Thời “mở cửa”, “cởi” hơn, “mở” hơn “thoáng” hơn, thể hiện bản năng gốc đúng nghĩa hơn.
- Bánh mỳ phải kẹp pa-tê
Ai mà chả có máu dê trong người.

Với lối sống hiện đại nên “hại điện” là cái chắc. “Đạo bồ bịch” được xem là chuyện “sinh hoạt vui vẻ”, “chuyện thường ngày ở huyện”. Không cặp bồ mới lạ chứ cặp bồ thì quá...kính nể!
-Trái tim anh như căn nhà trống
Gió em vào nếu chán gió lại ra

Có chuyện kể rằng: “Thầy thuốc hỏi bệnh nhân tình trạng sức khỏe ra sao, bệnh nhân khai:
- Nhà em mắc chứng bệnh lạ lắm, cứ thấy gái là chân tay bủn rủn, bứt rứt như kim châm, kiến đốt. Toàn thân nóng bừng bừng, tưởng sắp bốc lửa.
Thầy lại hỏi:
- Bị lâu chưa?
- Thời trẻ thì nhẹ thôi, nhưng càng ngày càng nặng thêm, nhất là sau một thời gian lấy vợ đến bây giờ thì nặng lắm rồi, mong thầy mở lượng từ bi cứu giúp.
Thầy lắc đầu:
- Ta chịu! Đến ngay như ta mắc bệnh này đã lâu mà sư phụ ta còn phải bó tay, vì sư phụ bị nặng hơn ta nhiều.
Bởi thế, mới có thơ nhắc nhở:

- Vợ là Thánh chỉ vua ban
Có sao dùng vậy chớ bàn đúng sai.

Nhưng nhiều ông chồng cứ ngó nghiêng, mắt la mày liếm.
- Từ khi ta có vợ rồi
Thấy mọi cô gái trên đời đều xinh.
Rồi cái lý sự cũng được thể hiện rất “cùn”:

- Con bò có một khối u
Đàn ông một vợ thì ngu như bò.

- Rượu chè cờ bạc gái trai
Là thứ thuốc bổ ông trời ban cho.

- Suốt đời chỉ yêu một người
Bệnh ấy còn nặng gấp mười ung thư.

- Phải hiểu thật kỹ đàn bà
Lúc trẻ ghen ít, càng già càng ghen.

- Chỉ lo giữ vợ trong nhà
Vừa hèn vừa chẳng xứng là đàn ông.

Không những thế họ còn nói rất vui, rất láu cá, ỡm ờ. Gọi vợ là cơm, bồ là phở “Sáng đưa cơm đi ăn phở, trưa dẫn phở đi ăn cơm, chiều cơm đi đằng cơm, phở đi đằng phở. Tối ôm cơm nhớ phở?!! Và, Vợ là địch, bồ là ta, quanh quẩn gần nhà ta đi với địch, tham quan du lịch ta đi với ta. Những lúc can qua ta về với địch. Đêm nằm với địch, ta lại nhớ ta”.
- Ai mà chả thích ăn quà
Nhưng mà vẫn phải về nhà ăn cơm
Nhai cơm thì khô như rơm
Cho nên cứ phải vừa cơm vừa quà.

Đôi khi ngụy biện theo lối vơ vào:
- Bờ sông lại lở xuống sông
Đàn bà ngủ với đàn ông thiệt gì.

- Kim đâm vào thịt thì đau
Thịt đâm vào thịt nhớ nhau suốt đời.

- Sướng nhất chết ở chiến trường
Sướng nhì chết ở trên giường mỹ nhân.

- Chiến trường thích cựu chiến binh
ái tình thích kẻ chiến trinh lần đầu.

Thế đấy, đừng tưởng cựu chiến binh hay người cao tuổi là “hết phim” là “khát vọng” tập cuối đâu. Nhầm!.

- Già rồi đóng bỉm đi chơi
Quyết không quanh quẩn ở nơi xó nhà.

- Em đừng ngần ngại cái tuổi ta
Tóc bạc râu xanh, đứng đỉnh già
Yêu đương chưa chịu thua ai nhé
Bia rượu kém gì mấy thằng cha
Của nợ hai tay đè chửa xuống
Khối tình nong mãi cứ to ra
Già ở chỗ nào thây kệ nó
Chỗ ấy xem ra vẫn chửa già.

- Tóc thì nửa bạc nửa xanh
Em sờ củ hành thấy vẫn còn tươi
Em khen ta quá tuyệt vời
Già đâu cũng mặc, chỉ cốt tươi củ hành.

Cũng có người mạnh mồm như thế, nhưng có người lại than thân trách phận, nghe xót xa lắm:
- Ngày xưa vác pháo băng đồi
Nay không nhấc nổi qua đùi chị em.

Bởi chị em không sợ mỏi, không sợ mệt, chỉ sợ mềm.
- Tuổi già như lá mùa thu
Cái răng thì rụng, cái cu thì mềm
Đôi khi cũng thấy xòm xèm
Nhưng mà chỉ dở ra xem, chứ...không làm.

Xem ra cái gì cũng thành thơ được, đến mấy ông bợm rượu cũng có khoảng trời thơ riêng theo cách nói: “Chim khôn tìm cành cao mà đậu, người khôn tìm bạn nhậu mà chơi”.
- Hiu hiu gió núi đầu non
Những thằng uống rượu là con ông trời
Tưởng rằng nó uống nó chơi
Ai ngờ nó uống để rơi xuống trần.

- Trăm năm bia đá cũng mờ
Nghìn năm bia rượu lơ mơ suốt ngày.

- Rượu cay rượu đắng một đời
Uống cho quên hết những lời thế nhân.
Thơ Hậu Bút Tre là thế, thời nào cũng vậy, nó cứ tồn tại, giống như cái anh say rượu ấy, “uống cho đất bằng lại” lủng ca lủng củng: “Tôi say? anh say, hàng xóm say chứ tôi say đâu mà say?”
Rồi hai chân run lẩy bẩy, tay không chém nổi gió, miệng vẫn lảm nhảm:

- Tay cầm bầu rượu nắm nem
Ta cầm thiên hạ chứ cầm em làm gì!

Âu đấy cũng chỉ là lời nói của kẻ say.
- Bà con đừng chấp làm gì.
Cám ơn! Cống hỷ! Mec-xì! Xanh-kiu!
 

(theo trannhuong.com)

 

Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2012

Lời mẹ dặn con gái trước khi lấy chồng

Không ai biết tác giả thực sự của "lời mẹ dặn trước khi đi lấy chồng", chỉ biết rằng nó bắt đầu xuất hiện và được lan truyền rộng rãi trên mạng xã hội Facebook từ khoảng cuối tháng 2 năm nay và ngay lập tức nhận được hàng trăm lượt like.

Mẹ bảo, lúc giận đừng có cãi nhau, có thể không nói gì, không giặt quần áo của chồng, nhưng không được cãi nhau với chồng.

Mẹ bảo, cãi nhau với đàn ông thì đừng có chạy ra ngoài mà oang oang khắp nơi, anh ta tiến về phía con một bước thì con hãy bước về phía anh ta hai bước.

Mẹ bảo, ngôi nhà chính là chỗ đóng quân của người phụ nữ, cho dù có xảy ra chuyện gì thì cũng đừng có bỏ đi. Bởi vì, đường trở về rất khó khăn.
  

Mẹ bảo, hai người trong nhà đừng có lúc nào cũng chỉ nghĩ đến sĩ diện, hai người sống với nhau, sĩ diện quan trọng lắm sao? Nếu thế thì ra ngoài sống thế nào được?
Mẹ bảo, bất kể một người đàn ông giàu có, nhiều tiền như thế nào thì anh ta vẫn hi vọng có thể nhìn thấy con sạch sẽ thơm tho ở trong một ngôi nhà sạch sẽ tươm tất và đợi anh ta.

Mẹ bảo, đàn ông tốt rất nhiều, anh ta sẽ không bao giờ đi ôm người phụ nữ khác. Nhưng trong cái xã hội như thế này, có rất nhiều phụ nữ xấu sẽ dang tay ra ôm lấy người đàn ông của con.

Mẹ bảo, phụ nữ nhất định phải ra ngoài làm việc, cho dù là kiếm được nhiều hay ít, làm việc chính là sự thể hiện giá trị cuộc sống của bản thân. Nếu con cứ ở nhà mãi, anh ta sẽ có cơ hội nói trước mặt con rằng: “Tôi đang nuôi cô đấy.”

Mẹ bảo, con đi làm bên ngoài, dù có bận lắm là bận thì vẫn phải làm việc nhà, nếu không thì dùng tiền của mình mà tìm một người giúp việc theo giờ. Việc trong nhà nhất định phải lo liệu tốt, con cái cũng phải nuôi dạy cho tốt.

Mẹ bảo, anh ta vì con mà làm những việc mà con không bao giờ ngờ tới, con có thể cảm động, có thể khen ngợi, nhưng nhất quyết không được châm chọc kiểu “hôm nay mặt trời mọc đằng tây rồi hay sao”, vì nếu như vậy, sau này anh ta sẽ không bao giờ làm bất cứ việc gì vì con nữa.

Mẹ bảo, chẳng có ai là một nửa của ai cả, ý nghĩ của con mà không nói ra thì ai mà biết được? Cần cảm nhận cái gì, ghét việc gì, con phải nói ra thì người ta mới hiểu được.

Mẹ bảo, bố mẹ anh ta cũng là bố mẹ con, cho dù bố mẹ anh ta đối xử với con không được tốt cho lắm, thì con cũng phải đối tốt với họ. Bởi họ là bố mẹ của anh ta.

Mẹ bảo, một khi đã quyết định sống cùng người đó rồi, thì đừng có oán thán cuộc sống khó khổ, nếu như con đã chọn anh ta, thì đừng có oán trách anh ta.

Mẹ bảo, nhiều tiền như thế thì có tác dụng gì, anh ta đâu? Anh ta đang ở đâu?

Mẹ bảo, cả đời này chúng ta có thể tiêu hết bao nhiêu tiền? Đừng mua những đồ xa xỉ mà làm gì, sống hạnh phúc là tốt rồi.

Mẹ bảo, đừng có dọa con cái là “mẹ không cần con”, lúc cáu giận đừng có đuổi con cái ra khỏi nhà, chẳng may không thấy nó thật, con sẽ rất đau khổ.

Mẹ bảo, đừng đánh con cái, lại càng không nên lôi ra ngoài mà đánh.

Mẹ bảo, tình yêu mà cứ đánh đấm đâm giết nhau đúng là mãnh liệt thật, cũng rất lãng mạn. Nhưng không thực tế. Cứ bình thường thôi là được.

Mẹ bảo, cái gì thì cũng đều là duyên phận cả.

Mẹ bảo, cuộc sống luôn thay đổi, phải biết trân trọng từng ngày.
(Theo a Family)

Chủ Nhật, 25 tháng 11, 2012

BỒ VÀ VỢ (Theo quechoa.vn)


 

1. Bồ thích rủ ta đi chơi khuya. Vợ luôn bắt ta về sớm.
2. Vợ đưa ta về nhà bà ngoại. Bồ muốn đưa ta tới cửa hàng.
3. Bồ muốn ta mặc quần áo đẹp. Vợ muốn ta mặc quần áo bền.
4. Bồ thích ta mua quà. Vợ thích ta mua đồ dùng trong nhà.
5. Khi ta đưa thứ gì ra, vợ hỏi giá tiền, còn bồ hỏi bao giờ đưa món tiếp theo.
6. Đi du lịch xa, vợ mong ngày về, còn bồ sợ hãi ngày đó.
7. Vợ nhăn nhó khi thấy bạn của chồng. Bồ nhăn nhó khi ta giấu bạn.
8. Vợ dọa ly dị. Bồ dọa cưới.
9. Vợ chê ta ít tắm. Bồ chê ta phải tắm một mình.
10. Bồ thích đi xem phim. Vợ thích đi chợ.
11. Vợ lục ví ta. Còn bồ lục ví mình đưa cho ta thấy.
12. Khi ta bảo ta là một đàn ông vĩ đại, vợ không tin, còn bồ sẽ vờ tin.
13. Ngày lễ tình yêu, ta đi với vợ, còn bồ đi với ai chỉ có quỷ sứ biết.
14. Vợ khen ta khỏe mạnh, còn bồ khen ta đẹp trai.
15. Bồ đưa ta đi uống rượu. Còn vợ đưa đi uống thuốc.
16. Vợ hay nói về quá khứ, bồ hay nói về tương lai.
17. Khi cùng nhau chạy dưới mưa, bồ bảo như thế là lãng mạn. Vợ bảo như vậy là điên.
18. Vợ thích dậy sớm. Bồ thích dậy muộn.
19. Bồ thích lấy áo ta mặc. Vợ thích lấy áo ta đi giặt.
20. Vợ nhìn đường phố ban đêm nhăn nhó bảo là đông. Bồ nhìn và reo lên bảo là vui.
21. Khi ta bị bệnh, vợ mang cơm, còn bồ mang hoa.
22. Khi ta say, vợ nhăn nhó, còn bồ cùng say.
23. Vợ hay kể đêm qua có trộm định vô nhà. Bồ hay kể đêm đêm có chàng trai đi qua.
24. Ta gọi vợ là bà xã, ta gọi bồ là em yêu.
25. Ta khen vợ trẻ, còn bồ thì khen đẹp.
26. Đang đi với bồ nhìn thấy vợ ta quay đi. Đang đi với vợ nhìn thấy bồ ta cười bí hiểm.
27. Đi công tác xa, ta điện thoại bảo vợ: “Nhớ khóa cửa nhà”, còn điện thoại bảo bồ: “Nhớ đi ngủ sớm”.
28. Với bồ ta không tiếc tiền. Với vợ ta không tiếc thân thể.
29. Bồ thích chó con hoặc mèo con. Vợ thích gà vịt đã làm sẵn.
30. Xem phim, vợ khóc khi thấy những cảnh đói khổ. Còn bồ khóc khi thấy các cảnh chia tay.
31. Bồ hay nói về tình yêu. Vợ hay nói về cuộc sống.
32. Bồ nhí nhảnh. Vợ đường bệ.
33. Vợ nói yêu ta vì ta đứng đắn. Bồ nói yêu ta do ta hấp dẫn.
34. Ta và vợ kỷ niệm ngày cưới, ta và bồ kỷ niệm ngày làm quen.
35. Ta hô to với vợ: “Anh yêu gia đình” và thì thầm với bồ: “Anh yêu em”

Thứ Năm, 1 tháng 11, 2012

VE VẺ VÈ VE (CV Keng st)


NHỮNG BÀI VÈ ĐI CÙNG NĂM THÁNG
(CV Keng St)




















Người Việt có một kho tàng văn học dân gian phong phú: Truyện kể, thơ, ca dao, hò vè…Trong đó VÈ được lưu truyền, phổ biến trong xã hội và được quần chúng đón nhận khá dễ dàng do tính chất dân dã (dễ nhớ, dễ thuộc) của thể lọai văn học này.
Theo Đại Nam quốc âm tự vị , VÈ là chuyện khen, chê có ca vần và việc sáng tác VÈ là việc đặt chuyện khen, chê có ca vần. Đây cũng là đặc trưng cơ bản của VÈ. Từ điển Bách khoa toàn thư mở Wikipedia cho biết VÈ được ra đời cách đây khoảng vài thế kỷ, từ TK 18 dưới thời phong kiến và kéo dài cho đến ngày nay. Nó tồn tại trong xã hội để đảm nhiệm cái chức trách “khen, chê” được nhân dân giao phó kia. Về hình thức, VÈ sử dụng câu bốn chữ, năm chữ, lục bát, hát giặm, nói lối.
VÈ được chia làm nhiều thể loại: Có VÈ đồng dao là những bài hát dành cho trẻ em, VÈ thế sự ghi chép lại sự việc người thật, việc thật (đây cũng là một dạng sử liệu đơn giản nhưng khá bổ ích đóng góp vào nguồn tư liệu nghiên cứu trong một xã hội còn hạn chế thông tin như ngày nay), VÈ lịch sử mô tả sự chân thật lịch sử trong đó có những cuộc khởi nghĩa của nông dân và đấu tranh chống ngoại xâm. Ngoài ra còn một thể loại nữa của VÈ (thứ này có số lượng bài khá nhiều) là VÈ về loài vật, cây trái, hoa quả, sự vật, nghề nghiệp: VÈ hoa, VÈ cá, VÈ bánh, VÈ làm ruộng…
Là loại hình văn học dân gian bổ ích nhiều bài VÈ đã được tập hợp và xuất bản thành sách nhưng cũng còn có nhiều bài hiện đang được lưu truyền rải rác trên các Blog và các trang mạng (nhất là loại VÈ thế sự, thời cuộc) trong đó nhiều bài gây ấn tượng và có giá trị bởi tính thời sự của nó. Có thể nói ngày nay “VÈ thế sự” đang lên ngôi. Ngồi nhớ lại tuổi thơ của mình, tôi lại được sống với nhiều bài VÈ đồng dao thật đáng yêu, hệt như cái tuổi lên 5 lên 3 cũng rất đáng yêu ấy. Nào là con vỏi con voi/ cái vòi đi trước/ hai chân trước đi trước/ hai chân sau đi sau/ còn cái đuôi đi sau rốt/ tôi xin kể nốt/ cái chuyện con voi”. Thế hệ của tôi ngày ấy đang thời đạn bom, cuộc sống vật chất rất nghèo khổ hầu như chẳng có đồ chơi gì đáng kể. Con gái thì chơi chuyền, chơi ô ăn quan, con trai thì đánh bi đánh đáo và cùng nhau chơi rồng rắn lên mây/ có cây lúc lắc/ có nhà điểm danh/ hỏi thăm thầy thuốc có nhà hay không ”? Cái ngày xưa yêu dấu ấy, trẻ em thích hát đồng dao, các bà nội trợ thích nói VÈ bánh, VÈ hoa, VÈ cá… những thứ rất gần gũi với cuộc sống hàng ngày của người nông dân: Cá ăn không cử là cá trê leo/ ăn cám ăn bèo là con cá sặt/ gai chông gút mắc là con cá rô/ bóng bọt ra vô là con cá thia lia trống/ tuổi cao tác rộng là con cá bạc đầu/ nhỏ tác có râu là con cá chốt/ hình xem tươi tốt là con cá chai/ nối đuôi đi hoài là con cá lạc mạ/ hình xem cũng lạ là con cá lóc bông/ tánh hay ở bau là con cá chạch /ăn bèo lách chách là con cá mề tho/ ăn ở không lo là con cá hương mảnh/ da thịt trắng bảnh là con cá thác lác/ ăn bùn ăn cát là con cá kèo…”. Có lẽ những bài VÈ này hiện chỉ còn thấy trong sách vở và thời nay tôi thấy trẻ em không mấy thuộc đồng dao nữa.
Việt Nam là xứ nhiệt đới với nông nghiệp trồng lúa nước có từ ngàn xưa. Bài “VÈ làm ruộng” đã mô tả cuộc sống của người nông dân. Đọc bài VÈ 4 chữ này tôi lại thấy hiện về cuộc sống cơ cực, nghèo đói và lam lũ ấy: “ Nghe vẻ nghe ve/ nghe vè làm ruộng/  sắm trâu cùng xuổng/ sắm ách cùng cày/ đi vay tiền ngày/đi quơ tiền tháng/ sắm một cái phảng/ đáng giá năm quan/ trời cho mưa xuống/ nước nổi đầy đồng/ bớ chú đàn ông/ be bờ giao mạ…” VÈ làm ruộng và người nông dân suốt đời gắn bó với nhau để ngày hôm nay Việt Nam vượt lên Thái Lan trở thành nước xuất khẩu gạo đứng hạng nhất thế giới với sản lượng xuất khẩu là 7 triệu tấn. Nhưng có nhiều dịp đi công tác ĐBSCL, vựa lúa của Việt Nam, tôi vẫn thấy cuộc sống của người nông dân nói chung là khá nghèo. Đây cũng là một nghịch lý.
Ngày trước dưới chế độ phong kiến, đặc biệt là từ TK 19 kể từ khi người Pháp chính thức đặt cai trị trên mảnh đất hình chữ S này, xã hội Việt nam có nhiều phân hóa, phong tục tập quán bị xáo trộn…nhiều bài VÈ ra đời phản ánh chân thực đời sống xã hội và cũng có nhiều bài VÈ góp phần vào công việc chấn hưng văn hóa dân tộc, giữ gìn đạo lý làm người, răn dậy người đời “đói cho sạch, rách cho thơm”. Bài VÈ “Án đồng tiền đồng bạc” với nội dung kiên quyết không thừa nhận nguyên tắc “có tiền mua tiên cũng được” và bài VÈ cũng lên án quyền lực tàn nhẫn của đồng tiền: “Làm cho thiên hạ đeo phiền/ buồn hiu quân tử, điếng điên anh hùng/ làm cho lỗi thủa đạo nhà/ năm giềng ba mối chẳng hòa vì ai/ làm cho người trí phải mê/ người điên cũng tỉnh nhiều bề tân oan/ làm cho son phấn đổi mầu/ khó nghèo nỡ phụ sang giàu a dua/ hư người thục nữ cũng hung/ đành đem má phấn chôn bùn vì ai ”.
Cùng với thể loại này, các bài VÈ phê phán đáng chú ý có:
VÈ đánh bạc: Nghe vẻ nghe ve/ nghe vè đánh bạc/ đầu hôm xao xác/bạc tốt như tiên/ đến khuya không tiền/ bạc như chím cú/ cái đầu sù sụ/ con mắt trỏm lơ/ hình đi phất phơ/ như con chó đói/ chân đi cà khói/ dạo xóm dạo làng/ quần rách lang thang/ lồng tay mà túm ”.
VÈ uống rượu: “Uống một ly nhâm nhi tình bạn/ uống hai ly giải hạn cơn sầu/ uống ba ly mũi chảy đầy râu/ uống bốn ly ngồi đâu nói đó/ uống năm ly cho chó ăn chè/ uống sáu ly ai nói nấy nghe/ uống bảy ly làm xe lội nước/ uống tám ly chân bước, chân quỳ/ uống chín ly còn gì mà kể/ uống mười ly khiêng để xuống xuồng ”.
VÈ chửa hoang: “ Xem thử nó giống ai/ cái đầu nó giống ông cai/ cái lưng ông xã, cái vai ông trùm ”. Hay: “Thôi thôi ví lỡ ra rồi/ bồng con ra ngồi con thử giống ai?/ cái mặt thì giống Tuần Hai/ cái vai Tư Chống/ xương sống Biện tài/ chưn mày giống Tám Ít/ cái đít giống Bầu Khuê/ cái đề giống Tư Đủi/ cái lỗ mũi giống Tư Nghiêm/ cái đầu giống Ba Phó/ cái chứng ngó giống Mười Trương ”.
Bên cạnh những bài VÈ khen, chê hay mô tả, các bài VÈ thế sự đã phát huy mạnh mẽ nhất lọai hình báo chí truyền miệng này. Người đời sau chúng ta hôm nay phần nào hiểu được thân phận người dân dưới chế độ phong kiến (ngoài những truyện ngắn, tiểu thuyết, bài viết trên báo chí xưa) là những bài VÈ thế sự như: VÈ con cút, VÈ lỡ thời, VÈ lễ tết quan…Đọc những câu VÈ sau đây ta thấy cái “phong tục” này nó cũng mang đậm tính truyền thống và có sức sống mãnh liệt nếu như liên hệ với thời nay: Sáp vàng hai bánh/ yến huyết một cân/ mứt bí mứt gừng/ trà Tàu trà Huế/ mứt chanh mứt khế/ cam rim hồng rim/ nhãn nhục táo kim/ đường phổi đường đá/ tôm khô vi cá/ đồn đột gân nai/ bột báng bột khoai/ dầu thông nấm mối/ cà cuống trứng sam/ bạch hương kỳ nam/ thuốc Tàu á phiện/ khô voi bò niển/ vịt nước le le/ ba ba cần đước/ tôi đà sắm trước/ đem tới ông Hy/ chẳng thiếu vật chi/ để mừng công tử ”. Ở bài VÈ này, có lẽ nhiều sản vật xưa nay không còn nữa và nếu còn cũng rất hiếm. Ngay cả nhiều danh từ cũng phải tra cứu mới hiểu nghĩa (chẳng hạn như “đồn đột” là một loại đỉa biển…).
Dân gian vẫn thường nói: “Một người làm quan cả họ được nhờ ”. Cái “truyền thống” này kéo dài suốt từ thời phong kiến cho đến tận ngày nay. Các ông quan của TK 21 này tuy không còn ăn “gân nai’, “đồn đột”, “khô voi”, “bò niển” nhưng các ông lại “ăn” được dự án, hoa hồng, công trình, quy hoạch…và thế là VÈ quan tham của TK 21 cũng rất đặc sắc khi mô tả các ông quan tham hết cả mọi đường: Thói đâu có thói lạ lùng/ quan chức tham nhũng tận cùng cả danh/ địa vị, ngôi cao quan tranh/ ăn thì tranh cả cá ranh của làng/ bao giờ đến lượt đồng bào/ công, nông thực chất được “xào” chút danh/ chẳng qua để bớt hôi tanh/ cái sự ăn cướp, “tớ” hành chủ dân”.
Ở bất kỳ thời đại nào VÈ thế sự cũng luôn luôn phát huy vai trò vạch mặt, tố cáo, phê phán, vạch trần tội ác phi nhân của những bậc quyền chức không hề tránh né. Sau đây là những bài tiêu biểu của thời đại hôm nay:
VÈ thầy giáo cưỡng dâm học trò: Có thầy hiệu trưởng họ Sầm/ cầm đầu tổ chức bán dâm học trò/ khách hàng toàn những quan to/ có cả chủ tịch Trường Tô tỉnh mình/ năm đồng một lượt bán trinh/ ba đồng một cú làm tình “con heo”/ quê ta xứ núi tỉnh nghèo/ các em phải chịu giá bèo vậy thôi / phận hèn bèo dạt mây trôi/ các em bị chúng nó lôi ra tòa/ quan lớn, quan bé nó tha/ để giữ uy tín đảng ta cầm quyền ”.
VÈ tố cáo quan tham: Liêm đéo liêm, Hiền đéo hiền/ chân khệnh khạng mắt láo liên/ đội trên đạp dưới loài sâu bọ/ mặt sắt nhơn nhơn nhẵn như tiền ”.
VÈ chống Tàu bành trướng: “Nhà nước này là thuộc nước nào?/ “tuyên truyền chống giặc” bắt vì sao?/ ngàn năm uất hận quân Nam Hán/ muôn thủa bầm gan lũ giặc Tàu/ phủ chúa sớm quên “bài học Đặng”/ cung vua làu thuộc “sách ông Mao”/ bắt người chống giặc vì dân, nước/ nhà nước bây giờ của “nước” nao?
VÈ dân oan: Nếu không có bom Vươn/ ác bá chẳng về vườn/ bọn bất nhân bó rọ/ cường hào bớt nhiễu nhương/ nếu không có bom Vươn/ chính sách cướp ruộng nương/ vẫn triển khai độc đảng/ năm châu khó tỏ tường/ nếu không có bom Vươn/ dân oan vẫn nhún nhường/ kéo nhau đi khiếu kiện/ ngồi vật vã bên đường/ nếu không có bom Vươn/ công an đỏ khinh thường/ khủng bố dân tư sản/ bốn biển cũng nan nường ”.
Đọc những bài VÈ trên đây, chúng ta nhìn thấy hình ảnh một xã hội Việt Nam đạo lý suy đồi (chuyện khó tin nhưng lại có thật), pháp luật bị chà đạp, người dân bị ức hiếp (kể cả khi họ lên tiếng bảo vệ tổ quốc). Đau đớn biết bao khi chúng ta phải chứng kiến những phiên tòa bất chấp công lý để những người con yêu nước Việt cứ lần lượt dắt tay nhau vào tù. Những: Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Hải (Điếu Cầy), Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải, Việt Khang, Trần Vũ Anh Bình…và gần đây em sinh viên Nguyễn Phương Uyên bị an ninh bí mật bắt đi (và hiện đang bị giam giữ) vì làm thơ chống Trung Quốc. Nhưng tôi tin những người công dân Việt nam sẽ vẫn còn dám bước tiếp trên con đường giữ gìn độc lập dân tộc và chủ quyền lãnh thổ này.
Như chúng ta đã thấy,VÈ không chỉ mang chức năng khen chê, mô tả sự vật…có tính giải trí hài hước. VÈ cũng là để giáo huấn và cảnh tỉnh con người. Nó cũng giống như liều thuốc khi ta đau ốm. Nhiều bài VÈ còn là sản phẩm của trí tuệ, đọc lên cười đấy nhưng là “cười ra nước mắt ” vì thấy sao nó chua xót và cay đắng quá. Nhiều người vẫn thường tự hỏi mình, tại sao sống trong thời bình mà vẫn cảm thấy bất an? Nhiều người bảo đó là “lỗi hệ thống”. Cách đây hơn ba thập kỷ, nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo đã sớm trăn trở: Thời tôi sống có bao nhiêu câu hỏi/ câu trả lời thật không dễ dàng chi… ”. Để xóa đi cái “lỗi hệ thống” này, ngẫm nghĩ cho kỹ ta thấy câu nói của TS Phạm Ngọc Cương thật chí lý: “Cần chuyển gấp một xã hội từ phong bao, xí chỗ, bảo kê quyền lợi, quỳ gối… tới một xã hội mà mỗi người để tồn tại và khẳng định luôn cần vươn vai, cọ xát và đào luyện, xiển dương tổng năng lực thực của mình trong sân chơi công bằng. Có vậy mới mong trời mỗi ngày một sáng ”. Vâng, nếu được như vậy thì những bài VÈ mô tả những thứ xấu xa vô đạo đức và vô pháp luật kia sẽ không còn đất sống để “những bông hoa vẫn cứ nở đúng mùa” và nhân dân Việt Nam mới thực sự được “độc lập, tự do, hạnh phúc”.

Khánh Trâm  (Blog Nguyễn Trọng Tạo)
 

Chủ Nhật, 2 tháng 9, 2012

THƠ VUI của BÙI HOÀNG TÁM

Góc thư giãn (3)


(nhà thơ Bùi Hoàng Tám đứng xem nhà thơ Trần Nhương vẽ)

Về bài thơ "Vợ tôi dở dại dở khôn…"
Bùi Hoàng Tám

Khoảng năm 1990, khi đó báo Văn Nghệ tổ chức cuộc thi thơ rất hoành tráng. Nhà thơ tật nguyền Đỗ Trọng Khơi được giải nhì với chùm "Ánh trăng". Do không đi nhận giải được, báo Văn nghệ tổ chức về tận nhà trao giải. Đoàn gồm nhà văn Nguyễn Khắc Trường- Phó TBT, trưởng ban thơ Bế Kiến Quốc...

Hôm ấy, Hội Văn nghệ Thái Bình tiếp đoàn ở quán cạnh nhà tôi. Dạo đó, tôi còn bán thịt chó ở Thái Bình (nhân dân Thái Bình có tặng tôi 2 câu thơ: Thái Bình có chú Bùi Hoàng - Tám bán quán thịt... chó làm thơ hay. Giời ạ, tôi làm thơ ra cái... chó gì).


Nhòm qua khe cửa, thấy nhà thơ Bế Kiến Quốc đeo kính, ngồi quay lưng ra phía ngoài. Tôi bèn gấp mấy bài thơ, đưa cho cô con gái khi đó mới 9 - 10 tuổi bảo: Con đem sang đưa cho cái bác đeo kính kia nhé. Nhìn qua khe cửa, tôi mong ông giở ra lướt qua cho một cái. Nhưng không. Ông thản nhiên cuộn cuộn nhét vào cái túi như túi dết rồi tiếp tục câu chuyện. Thế là toi rồi. Tôi tự nhủ.

Cũng cần nói thêm ngày ấy được in thơ trên báo Văn Nghệ là niềm mơ ước không chỉ của loại văn sĩ tép riu như tôi. Nếu tôi nhớ không nhầm thì dạo đó, lũ văn sĩ ở Thái Bình mới chỉ có khoảng 5 -6 người (nói như quê tôi là chưa đầy một cỗ) có thơ in trên Văn nghệ. Tôi nhớ có lần chúng tôi đang ba hoa thơ phú, một nhà thơ đàn anh ngồi lặng lẽ nghe, rồi phán nhẹ một câu: "Năm một nghìn chín trăm mấy mấy, mình có bài in trên Văn Nghệ". Thế là chao ôi, cả bọn ngồi im như thóc giống. Vì vậy chuyện được in trên Văn nghệ như một chứng chỉ "bảo kê" cho tầm văn chương "vượt qua phà Tân Đệ". Do đó, tuy thất vọng não nề nhưng tôi không buồn và cũng mau quên "niềm vinh quang" ảo tưởng đó đi.

Mấy tuần sau, tôi ra bưu điện mua báo Văn Nghệ. Lại nói thêm rằng Văn Nghệ thời Nguyên Ngọc là niềm chờ đợi mỗi chiều thứ sáu. Người ta mong ngóng, người ta chờ đợi như chờ cửa hàng thực phẩm bán cá mè ranh cắt ô số 6, đợi như đợi kết quả số đề. Cầm tờ Văn Nghệ trên tay, đọc lướt qua trang nhất, phần giới thiệu nội dung. Giời ạ, gì thế này. Tôi xoa mặt, dụi mắt: Thơ Bùi Hoàng Tám... Dụi hai ba lần cho tỉnh hẳn, tôi tự trấn an: Chắc thằng cha nào đó cùng tên chứ mình thì làm gì có cửa!? Giở trang trong. Giời đất ơi, thơ mình. Đúng thơ của mình. Tự dưng thấy chân tay rủn rủn, mồ hôi lấm tấm lưng, tóc gáy hơi giật giật.

Tôi không biết lão ÔBAMA với lão JONMĂCKÊN khi trúng cử tổng thống Mỹ mừng đến mức nào nhưng cứ theo tôi, khó có thể hơn tôi khi đó. Thế là từ nay trong các cuộc nhậu tôi sẽ im lặng. Đợi đến lúc cao trào nhất, tôi mới gại giọng bảo rằng: Năm một nghìn chín trăm mấy mấy, mình có bài in trên Văn Nghệ... Cứ nghĩ đến mấy lão bạn thơ hàng tỉnh mặt nghệt ra như ngỗng ỉa, mồm câm như thóc giống thì còn gì sung sướng cho bằng nữa. Hình như khi đó, để trấn tĩnh mình, tôi lẩm bẩm hát "Tổ quốc ơi, ta yêu người mãi mãi" hay "Chưa có bao giờ đẹp như hôm nay"... Đại loại thế.

Sẵn có 10 ngàn trong túi, tôi mua tất cả 5 tờ Văn nghệ. Rồi lặng lẽ leo lên gác xép để nhấm nháp niềm hạnh phúc. Tôi như chú gà, đẻ được quả rứng muốn vỗ cánh chạy toáng ra đường mà hét lên cục ta cục tác. Nhưng do không là gà nên dành cục tác thầm vậy.

Đêm đó tôi trằn trọc, thỉnh thoảng lại sờ tay xuống gối xem thật hay mơ. Bây giờ kể lại chuyện này, có thể có người bảo 'Lại bốc phét" nhưng đó là cảm giác rất thật. Không vui sao được khi từ ngày mai, trong những cuộc nhậu, khi mọi người đang "khủng bố thơ ca", tôi sẽ lặng im, rất lặng im, chờ cho mọi người lắng giọng mới thủ thỉ rằng: Năm .... cứ nghĩ đến đó đã sung sướng phát rồ, phát dại lên rồi. Thế là từ mai, tôi sẽ đổi thành phần, nâng giai cấp. Tôi sẽ như bố tôi ngày cải cách ruộng đất được từ địa chủ biến thành trung nông. Còn với tôi, sẽ là một cuộc cách mạng số phận từ thằng bán thịt chó tỉnh lẻ trở thành nhà thơ có tác phẩm vượt bến phà Tân Đệ.


Nhìn sang bên cạnh, thấy mụ vợ cứ thản nhiên ngủ mà bực cả mình. Người đâu mà vô duyên thế, cái ngày trọng đại như thế này mà y ngủ được thì rõ là loại vợ gì không biết. Đã thế lại còn ngáy, tiếng ngáy du dương, bổng trầm như có vần, có điệu mới tức nữa. Rồi chợt nhớ, chưa báo cho hắn biết thì hắn làm sao mà chẳng ngủ, chẳng ngáy. Đợi đấy sáng mai, ta sẽ trịnh trọng tuyên bố để cho mụ biết tay. Từ mai, ta sẽ tha hồ uống rượu rồi nếu vợ cằn nhằn, ta sẽ bảo làm thi sĩ mà không có bầu rượu túi thơ thì là loại thi sĩ hạng bét. Và từ mai, ta cũng quyết không rửa bát, quét nhà nữa. Một nhà thơ lớn không thể phải rửa bát, quét nhà. Đó là chân lý.

Sáng hôm sau, chờ cho mụ vợ chuẩn bị hòm hòm hàng họ, tôi mới thẽ thọt:
 

       - Anh có bài đăng báo Văn nghệ...
       - Cái gì...?
       - Anh có bài đăng báo Văn nghệ...
       - Bài gì? Mụ vợ cao giọng hỏi, kèm theo cái nhìn sắc như dao hoạn lợn.
       - Bài…THƠ!
       - Dí L... vào, Dí L... vào. Thơ với chả thẩn. Đi làm hàng cho tôi bán hàng.

Tôi như người đang lên cơn sốt xuất huyết bị dội nước lạnh. Toàn thân giận run lên. Thế mà cả đêm qua, tôi cứ tưởng tượng ra cái khuôn mặt tươi như hoa mào gà của mụ khi tôi báo tin này. Thế mà... Ức thật, thế này thì ức thật. Ức hơn Chí Phèo chờ Thị Nở cái đêm ở bờ sông. Chả lẽ nhà thơ, lại chửi bậy chửi bạ như anh Chí. Đành nuốt cả "một mối căm hờn trong cuống họng". Đi nhậu. Khi chai rượu đã vơi đi già nửa, tôi chợt phì cười. Ơ, với cái mụ vợ này thì đến thằng đẻ ra thơ là mình thì mụ cũng dí L... vào từ đỉnh đầu đến gót chân chứ nói gì đến "đứa con tinh thần với chả tâm thần có tên là THI CA?". Và bật cười. Và làm thơ.

     Thơ rằng: "Vợ tôi dở dại dở khôn - Ngày năm bảy bận dí L... vào thơ".(*)

Nhà thơ Kim Chuông, người luôn đội mũ (vì bị ngứa đầu) và đeo kính (vì bị cận nặng) cả khi làm tình lẫn lúc... tắm (tôi đã tận mắt chứng kiến cả 2 cảnh này nên thề có trời đất, không bịa), đặc biệt là lúc nào cũng lảm nhảm đọc thơ, kể cả khi... ngủ (Anh em đã từng có lần phác họa chân dung rằng: Thái Bình có bác Kim Chuông - Đội mũ, đeo kính, cởi truồng - ĐỌC THƠ) chợt nghiêng nghiêng vành mũ lảm nhảm đọc theo. Tan cuộc, Kim Chuông về Hội (Tức là Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật, chứ không phải hội Nuôi ong, mà quê tôi có thơ rằng: Từ ngày có Hội nuôi ong - Thì chất lượng mật lại không ra gì) ông ổng đọc [2 câu trên  (*)]. 


Nhà viết kịch Trọng Khuê (lại mở ngoặc: Thái Bình có hội Văn nghê (tức là Văn nghệ) - Kim Chuông đánh vợ, Trọng Khuê đốt nhà) nghe được, mới thêm vào: "Còn tôi ra ngẩn vào ngơ - Ngày dăm bảy lượt dí THƠ vào L...". Bài thơ bây giờ đã có 4 câu: "Vợ tôi dở dại dở khôn - Ngày dăm bảy bận dí L... vào THƠ - Tôi thì ra ngẩn vào ngơ - Ngày dăm bảy lượt dí THƠ vào L...". Đến khổ thứ ba: "Kỳ này xét giải Quý Đôn - Đề nghị xét cả cho L... và THƠ" thì có hai dị bản. (Giải thưởng mang tên Nhà bác học Lê Quý Đôn (khổ thế) 5 năm một lần ở Quê lúa, cũng nói thêm là lần nào cũng kiện tụng. Cả giải lần này, đang xét nhưng đã kiện tùm lum rồi).

Dị bản một là ở Thái Bình, nhiều người nói là của họa sỹ Hà Trí Dũng. Dũng là họa sỹ điêu khắc, từng là ĐB QH, tác giả của tượng Trần Hưng Đạo ở Kim Môn - Hải Dương và tượng Lê Quý Đôn ở TP Thái Bình. Dạo ấy, Dũng vừa khánh thành tượng Lê Quý Đôn, được Giải thưởng mang tên cụ Thám hoa này. Trong một lần tức khí gì đó, Dũng đã làm hai câu tiếp theo.

Dị bản thứ hai là của bác Nguyễn Trọng Tạo. Dạo đó, Hội Văn nghệ Thái Bình mời Hội Văn nghệ Thừa Thiên Huế ra chơi. Có một em tên là Oanh hay Yến đẹp nức nở và cuồn cuộn nhuệ khí như sông Đà, sông Hồng chứ không yên ả như sông Hương quê em. Người cao, chân dài, ngực nở (nghĩa là thừa tiêu chuẩn cấp bằng lái xe của bác Nguyễn Quốc Triệu mà xấp xỉ cái cân đo đong đếm của Bác Dương Kỳ Anh) lại thơm lừng nóng bỏng... Thôi, chả tả nữa kẻo... thiên hạ thèm! Bác Tạo ra cùng đợt này. Và hai câu: "Kỳ này..." là của Thi sĩ Nguyễn Trọng Tạo. Chẳng biết thực hư thế nào, xin kể lại những điều mình nghe thấy.


Khi lên Hà Nội, có lần nghe tôi kể chuyện về "tác phẩm văn học bất hủ" này, nhà văn Nguyễn Uyển khi ấy là Trưởng ban công tác Hội nhà báo Việt Nam và nhà báo Nguyễn Đoàn (TBT báo Bưu điện VN) thêm vào hai câu cuối: "Mấy tay giám khảo ất ơ - Lại đem bỏ tuốt cả thơ ra ngoài". Thế có tệ không cơ chứ. Chỉ xét mỗi... cái ấy. Xin chép lại cả bài của "tổ hợp văn chương" đọc cho vui nhé:
Vợ tôi dở dại dở khôn
Ngày dăm bảy bận dí  L... vào THƠ
Tôi thì ra ngẩn vào ngơ
Ngày dăm bảy lượt dí THƠ vào L...
Kỳ này trao giải Quý Đôn
Đề nghị xét cả cho L... vào THƠ
Mấy tay giám khảo ất ơ
Lại đem bỏ tuốt cả THƠ ra ngoài -  (không xét).

Bài thơ này, nhiều người về sau cứ tưởng của tôi tất cả. Nhưng thực tình, tôi chỉ là kẻ làm câu đầu tiên, và có ¼ sản phẩm. Xin học tinh thần tự phê nghiêm túc của báo Lao động mà "Nói lại cho rõ".


Đoạn kết

Bài thơ từ đó lan truyền, nhiều người bạn khi giới thiệu tôi với người lạ thường gắn liền tên người với tên tác phẩm. Kiểu: Đây là Bùi Hoàng Tám "Vợ tôi nửa dại...". Điều ngạc nhiên là cách giới thiệu này rất hiệu quả chứng tỏ bài thơ đã được "toàn dân" biết. Sau này, nhà thơ Nguyễn Huy Thiệp trong bài "Trò chuyện với hoa Thủy tiên" có trích dẫn:  

"Giai thoại có một nhà thơ nói về thơ trong tình cảnh sau đây (tôi đã đưa chuyện này vào trong tiểu thuyết của tôi vì nó quá hay) khá tiêu biểu cho thực tế đó: Vợ tôi nửa tỉnh nửa mơ - Hôm qua nó bảo dí thơ vào L... - Vợ tôi nửa dại nửa khôn - Hôm nay nó bảo dí L... vào thơ, tôi cũng không phủ nhận cảm tình của nhân dân đối với thơ nhưng quả thực trên thực tế, cái danh nhà thơ là một thứ nhìn chung chung, chỉ là nhưng nhít, hữu danh vô thực, chẳng ai muốn dây vào nó. Nhà thơ đồng nghĩa với sự chập cheng, hâm hấp, quá khích, vớ vẩn, thậm chí còn lưu manh nữa" (nguyên văn).

Rất may cho tôi là bài này của bác Nguyễn Huy Thiệp in sau khi tôi đã vào Hội Nhà văn rồi. Nếu không thì chắc đứt vì có một ông trong Hội đồng nói thẳng rằng "nếu thằng Thiệp nó tung ra trước thì chú mày... mạt kiếp". Giời ạ, may thế. Tôi vào Hội như một thứ giời cho, xin kể chuyện này vào dịp khác. 


Bài thơ về vú

Gần đây, dư luận xã hội xôn xao xung quanh chuyện vú vế chị em với bằng lái ô tô, xe máy, xin kể lại câu chuyện liên quan đến vú vê sau đâ.
Ngày xửa ngày... chưa xưa, để tuyên truyền cho chị em phụ nữ biết cách làm đẹp cơ thể, hai ti đều đặn, không bị "lệch lạc quan điểm" bên nhỏ, bên to, ngành y tế tổ chức nhiều hoạt động tuyên truyền cho chị em đang nuôi con nhỏ cách chăm sóc vú bằng rất nhiều băng zôn, khẩu hiệu. Để thể hiện văn học luôn bám sát đời sống xã hội, phản ánh hiện thực cuộc sống mà các nhà "ní nuận" nước nhà gọi là Dòng văn học hiện thực xã hội chủ nghĩa, có bài thơ rằng:

Chị em ta khi cho con bú
Vú bên này và vú bên kia
Nhớ rằng luôn phải phân chia
Hôm qua vú nọ, hôm kia vú này....

Bùi tôi xin thêm 2 câu để khuyến cáo anh em:

Anh em táy máy cái tay
Hôm kia vú này, hôm nọ vú kia
Cả khi trót dại, ơ kìa...!
Nhớ rằng luôn phải phân chia cho đều.

(CVK st)



Nhân đây người st  xin có bài thơ:



Gửi Thi Sỹ họ Bùi


Làm thơ có ngại tiếng đồn

Cảm thông vợ Bác dí L. vào thơ !

Chấp chi nửa tỉnh nửa mơ

Thử làm ngược lại, xem thơ thế nào?

Mơ màng trong giấc chiêm bao

Vượt phà Tân Đệ, lúc nào không hay

Nhờ đâu Bác gặp vận may

Công đầu vợ Bác, ơn này khắc sâu…


CVK

Thứ Sáu, 31 tháng 8, 2012

RUỘNG NHÀ (CV Keng st)

Góc thư giãn (2)


RUỘNG NHÀ

Tôi yêu ruộng của nhà tôi
Nước còn,cỏ rậm nên tôi ham cày
Để lâu sợ cỏ mọc dầy
Mai ngày hết nước khó cày bà ơi
Đêm nằm bà hỏi khẽ tôi
Ruộng cô hàng xóm cày rồi hả ông ?
Ông về cày chẳng để không
Ruộng sâu, ruộng trũng thuê ông đều cày !
Bà ơi hỏi thế thì gay
Bỗng dưng tôi lại vác cày cày thuê !
Vợ chồng đầu gối má kề
Tôi lo cày tốt, bà chê chỗ nào
Nhìn xem thửa ruộng ba sào
Tôi cày thẳng tắp, đường nào cũng sâu
Nào tôi có phụ bà đâu
Chỉ mong tôi khỏe sống lâu để cày.

(LHL)