Thứ Bảy, 17 tháng 11, 2012

QUỸ CLB TRÀ CÀ PHÊ BÁCH THẢO





Câu lạc bộ Trà Cà phê Bách Thảo lập ra hội được đủ tam tài:  thiên thời địa lợi nhân hòa - trừ những ngày thời tiết không thuận lợi. Được các anh chị nhiệt liệt hưởng ứng, CLB là nơi các ông bà lão U60 thư giãn đời tỷ phú đại gia (thời gian), là nơi các bạn ôn lại tuổi trẻ tươi đẹp và là nơi gắn kết tình cảm K13 Toán Cơ - Đại học Tổng hợp Hà nội, hơn nữa còn là nơi giao lưu cùng các bạn bè mọi nơi mọi lứa.

Ban Chủ nhiệm CLB xin tri ân các anh chị tích cực tham gia sinh hoạt CLB và đã tài trợ tiền trà nước. Xin nêu bảng tài chính công khai để các anh chị cùng biết (danh sách này sẽ được cập nhật sau mỗi kỳ sinh hoạt CLB).



QUỸ CLB TRÀ CÀ PHÊ BÁCH THẢO


LỚP TOÁN K13 ĐHTH HN

Đơn vị tính: nghìn đồng

Ngày tháng
Tài trợ tien va Chi sinh hoạt CLB
Chi
15-6
Hồ Quang Minh tài trợ CLB

500
23-8
Chi sinh hoạt CLB 23-8 (Bảo, Nội, Sở, Thuận + Nhung [Xuân Đỉnh])
150
350
27-9
Chi sinh hoạt CLB 27-9 (thầy Tài - ĐHSP HN, Khương, Minh HQ, Sở, Thuận, Quỳ - Xuân đỉnh, Lê Tự Thành - K14)
180
170
8-11
Khương tài trợ 200 K + Cương tài trợ 100K = 300 K

470








Tham khảo thêm: http://xuandinh10g.blogspot.com/2012/11/quy-cau-lac-bo-tra-bach-thao.html

(Vĩnh Thuận lập biểu - Ngọc hà - 17/11/2012)

Thứ Năm, 15 tháng 11, 2012

Nước mắt ở Tiên Lãng

CVK St



Nước vẫn xưa
Những điều vô lý
Thiên hạ thái bình
Vàng ròng  chìm đáy nước
Rác rưởi, bọt bèo nổi lên trên

Con cháu Chí Phèo vẫn chưa thể nguôi quên
Máu ông nội lấm đường làng Vũ Đại
Đất quê hương vẫn bao điều ngang trái
Bọn cường hào Bá Kiến vẫn còn đây
Nỗi xót xa trên thăm thẳm đường cày
Người dân vẫn ngàn đời áo vá
Ngày hai bữa cua đồng cơm giỏ
Sống ngâm da, chết ngâm xương
Phận bạch đinh an bài đâu dễ đổi
Trên những cánh đồng bạc màu gió thổi
Bóng những con dân thân vạc thân cò
Suốt một đời quai đê lấn biển
Để một ngày lũ cháu con Bá Kiến
Cướp đất, phá nhà
Chúng nhân danh ai?

Ta đã sống những  ngày mất nước
Cả dân tộc đã vùng lên đuổi giặc
Những người dân bỏ cày cầm súng
Khát tự do sẵn sàng làm cách mạng
Giặc tan rồi họ trở lại làng quê
Mặn chát những giọt mồ hôi ngăn biển
Mặn chát những đường cày vỡ đất
Để một ngày lũ cháu con Bá Kiến
Cướp đất phá nhà
Chúng nhân danh ai?
Chúng nhân danh chính quyền
Chính quyền là của dân
Do dân
Vì dân
Sao nỡ đẩy dân đen xuống bùn đen?

Trần Chấn Uy

Thứ Ba, 13 tháng 11, 2012

CLB TRÀ và iPHONE 5

Sáng thứ Năm 8-11-2012 chúng tôi hồ hởi đến Câu lạc bộ Trà Bách Thảo để chứng kiến buổi gặp mặt của 2 bạn học hồi cấp 1 với nhau: TS. toán Dư Khương và TS. lý Hồng Nhung (Lớp 10G Xuân Đỉnh). Hai chị sau những chuyến công tác dài ngày ở trời Âu về nước, nay hẹn gặp nhau ở CLB Trà Bách Thảo. PGS. Hồng Nhung (Viện Vật Lý VN) đập hộp con iPhone 5 học sinh vừa biếu. Nhờ thế, hôm nay CLB có chuỗi ảnh ngon lành cành đào. Mời bà con K13 coi nhé.

Chị Dư Khương và chị Mỹ Hạnh (Lớp 10G Xuân Đỉnh):

Chị Khương và anh Cương nghe anh Nội kể chuyện miền núi:

Chị Khương tiếp tục chủ đề "Diện chẩn" để giữ gìn sức khỏe với anh Tân (cấp 3 Xuân Đỉnh):

Tôi và anh Nội được chụp với 2 hoa hậu của CLB:

Anh Nội trao đổi về kiến thức sức khỏe với anh Kim Cương:

Anh Cương cùng anh Tường (K13 Lý ĐHTH HN) có những giây phút thư giãn bên bàn trà - cà phê:

Cám ơn con iPhone 5. và cảm ơn 3 chị Dư Khương, Hồng Nhung và Thúy Hạnh. Hẹn kỳ gặp mặt CLB sau nhé.

(Vĩnh Thuận - Ngọc Hà - 14/11/2012)

Thứ Hai, 12 tháng 11, 2012

THAM NHŨNG ĐẠI CÁO
















(Dựa theo Bình Ngô Đại Cáo – Nguyễn Trãi)

Cùng hô: Chống tham nhũng – chỉ để an dân

Từng nghe:
Việc tham nhũng cốt để vinh thân
Sau tiền bạc, mưu cầu điền địa
Như nước Đại Việt ta từ trước
Vốn xưng nền văn hiến đã lâu
Ruộng nương, bờ cõi đã chia
Ruộng nương, bờ cõi đã chia
Phong tục cấy cày cũng khác
Từ Lạng Sơn, Thái Bình bao đời chuyên trồng lúa nước
Đến Khánh Hòa, Tây Nguyên vẫn cứ Cà phê
Tuy mạnh yếu từng lúc khác nhau
Nhưng cơm gạo, thời nào cũng có

Cho nên:
Cải cách ruộng đất
Cải cách, bạo tàn nên thất bại
Hợp tác, thích lớn phải tiêu vong
Gió Đại Phong tưởng cứ thế mà lên
Bắc Hưng Hải đâu ngờ nay bỏ đó
Việc xưa xem xét
Chứng cứ còn ghi

Vừa rồi:
Khi chính trường lắm sự lùng nhùng
Để trong nước, lòng dân tán loạn
Quân Bành trướng đã thừa cơ gây họa
Bọn tham tàn thì bán nước cầu vinh
Đốt nhà Vươn trên ngọn lửa hung tàn
Dìm Văn Giang xuống dưới hầm tai vạ
Nặng thuế, phí… dân không còn túi.
Dối trời lừa dân đủ muôn ngàn kế
Tận thu, tăng phí… trải mấy mươi năm
Bại nhân nghĩa nát cả đất trời
Nặng thuế, phí… dân không còn túi.
Đẩy ngư dân đua nhau bám biển,
Ngán thay súng đạn quân thù
Dân rủ nhau vào núi, đãi cát tìm vàng
Khốn nỗi rừng cho thuê hết cả.
Khoái sản vật, ăn toàn đặc sản, hàng quán khắp nơi
Nhiễu nhân dân tê giác, ngà voi, dân nuôi cả hổ
Dân thi nhau vào đồn tự tử
Nheo nhóc thay kẻ góa bụa khôn cùng
Thằng há miệng, đưa nhe răng
Máu mỡ bấy no nê chưa chán
Nay xây nhà, mai xây điện
Đất đai nào phục vụ cho vừa
Nặng nề cuộc sống dân đen
Tan tác cả nghề canh cửi
Độc ác thay, ổ cứng 500 Gb không ghi hết tội
Dơ bẩn thay, nước Ôzôn không rửa sạch mùi
Lòng người đều căm giận,
Trời đất chẳng dung tha.

Ta đây:
Từ miệt vườn dấy nghĩa
Chốn hoang dã nương mình
Quân thù lớn, nên đội trời chung
Mất biển đảo, lặng im mà sống
Đau lòng, nhức óc, chốc đà mấy chục năm trời
Nếm mật, nằm gai, há phải để hôm nay nghèo khó?
Tham ăn thì… nghẹn,  cấm bọn dân suy xét linh tinh
Cho đến hôm nay, loạn quan tham dân nhìn đã kỹ
Những trằn trọc trong cơn mộng mị, chỉ băn khoăn một nỗi đồ hồi
Vừa lúc dân loạn khắp nơi, chính lúc “bạn vàng” đang mạnh

Lại ngặt vì:
Ngân sách như sao buổi sớm
Tiền vàng, như lá mùa thu
Tiền của công, vào túi hết rồi
Mà nhân dân cứ giữ chắc vàng, bạc
Thế mà lũ giặc, vẫn đăm đăm muốn chiếm Biển Đông
Nơi cần hiền tài, con cháu ta trị vì hết cả.

Thế mà:
Trông tiền, tiền vàng vắng bóng, mịt mù như nhìn chốn bể khơi.
Tự ta, ta phải dốc lòng, vội vã hơn cứu người chết đuối.
Phần vì giận “bạn vàng” trở mặt, dân bất an, trong nước khó khăn,
Lương công chức tăng chậm mấy lần, ngoài hải đảo, quân không một đội.
Trời thử lòng trao cho mệnh lớn
Ta gắng trí khắc phục gian nan.
Đầm ông Vươn, chục khẩu không nhà, dựng cần trúc ngọn cờ phấp phới
Rực đỏ màu áo dân Dương Nội, hòa nước sông, thay rượu ngọt nào
Dân oan biểu tình, lấy yếu chống mạnh,
Nhà quan mai phục, lấy ít địch nhiều.

Trọn hay:
Đem đại nghĩa đặt dưới hung tàn,
Bỏ chí nhân thay bằng cường bạo
Bỏ chí nhân thay bằng cường bạo
Trận Tiên Lãng sấm vang chớp giật,
Miền Văn Giang trúc chẻ tro bay.
Mùi tiền bốc lên, quân thanh càng mạnh.
Hai chục bị bắt, tưởng nông dân nghe hơi mà mất vía
Quan quân đàn áp, nhà báo nín thở cầu thoát thân.
Thừa thắng đuổi dài đất Mê Linh quân ta chiếm lại,
Tuyển binh tiến đánh, Vụ Bản đất cũ thu về.
Cần Thơ dân cởi áo quần, tiếng vang vạn dặm
Cồn Dầu cướp xác chôn vội, nhơ để ngàn năm.
Đoàn Văn Vươn lên truyền hình nhận tội. Đoàn Văn Quý, cạo trọc đầu để tự xin hàng
Thế lực thù địch: Nhà Vươn đã phải vào tù
Quần chúng nhân dân: Mấy chục thằng đưa Lộc Hà nhốt lại.
Công an gỡ thế nguy, mà đám lửa cháy lại càng cháy
Hải Phòng cứu cán bộ, mà dân kia hăng lại càng hăng.
Chẳng lẽ bó tay để đợi bại vong,
Dù đã đến lúc trí cùng lực kiệt.
Cố đánh mà chúng không chịu khuất, lại còn đòi mưu phạt tâm công.
Tưởng chúng biết lẽ ăn năn, ngờ đây vẫn không thay lòng đổi dạ
Ta vẫn còn đương mưu tính
Nếu cần cứ chuốc tội gây oan.
Quyết giữ ý kiến một người, dù gieo vạ cho bao nhiêu kẻ khác,
Tham công danh một lúc, mặc kệ cười cho tất cả thế gian.

Bởi thế:
Ban Phòng chống tham nhũng hội họp không ngừng
Nhưng mấy vụ Vina… đổ dầu đám cháy
Nhâm Thìn tháng tám, Bầu Kiên, Chí Dũng bị đưa nhốt trong tù
Năm ấy tháng mười, hàng loạt quan chức Vinashin cũng cho vào nhốt lại.
Trước sai CAM chặn báo mạng đưa tin
Sau lại có công văn cấm đọc Quan làm báo
Bọn biểu tình ta điều binh thủ hiểm, chặn mấy đứa tiên phong
Sau lại cho bọn côn đồ, ném mắm tôm trộn nhớt.
Ngày một tháng mười, Hội nghị trung ương mở đầu trong bí mật
Ngày mười lăm, Tổng Bí thư nghẹn ngào xin lỗi nhân dân
Ngày mười bảy, Chủ tịch nước kêu gọi vượt qua sợ hãi, khó khăn
Ngày hai hai, Thủ tướng nhận lỗi  trước dân, hứa sai đâu sửa đấy.
Thuận đà dân đưa nhau kêu cứu, cuồn cuộn dân về tụ tập vườn hoa
Quân đem dây bốn mặt quây vườn, lại cử cả công an canh nghiêm ngặt
Sĩ tốt kén người hùng hổ
Du côn chọn kẻ vuốt nanh
Chúng vung đá: lắm đứa gãy sườn, đám dân oan: tát khô, bắt cạn
Đánh một trận, sạch không kình ngạc, đánh hai trận tan tác dân oan.
Cơn gió to trút sạch lá khô,
Trại Lộc Hà, kêu như đê vỡ.
Đoàn Văn Vươn lên truyền hình nhận tội
Đoàn Văn Quý, cạo trọc đầu để tự xin hàng
Đầm Vươn, Văn Giang, Vụ Bản, dân đứng đầy đường
Xuân Quan, Phụng Công, Cửu Cao, máu trôi đỏ nước
Ghê gớm thay! Sắc phong vân phải đổi,
Thảm đạm thay! Ánh nhật nguyệt phải mờ.
Bị ta chặn ở Vườn hoa,
Quân biểu tình không ngờ, vẫn quyết vào đối mặt
Nghe tin bắt đồng bọn, bọn yêu nước kéo lên để viếng thăm
Dày đặc, đầm đìa công an
Thương nước non, máu đã chảy thành sông, Trại Thanh Hà, nghẹn ngào tiếng khóc
Quanh Hồ Gươm, rào sắt chất thành núi
Dày đặc, đầm đìa công an
Cứu hai biểu tình viên, công an quay gót chẳng kịp
Giam giữ người trái luật, phải thả cho về.
Hà Nội mới vu cáo biểu tình, được bao che, vẫn nói bừa văng mạng
Dân ta nghe chỉ cười thầm thương hại, cứ nhủ thầm Trời Phật sẽ tính sổ bọn sát nhân
Đài Truyền hình, có cả súng máy đạn đồng, mấy chục người đến thôi mà đã hồn bay phách lạc.
Giám đốc vào phòng đóng kín cửa, dân về rồi mà vẫn tim đập, chân run.
Họ đã tham sống, sợ chết mà phải sống hai lòng
Dân thấy thế thì thôi, về ăn thịt chó lấy sức
Chẳng cần mưu kế kỳ diệu
Cũng là chưa thấy xưa nay.
Xã tắc biết có vững bền, Giang sơn biết còn hay mất?
“Càn khôn bĩ rồi có thái, nhật nguyệt hối rồi có minh?”
Hai mươi năm, chống tham nhũng ầm ầm
Càng chống, tiền công sẽ không còn một cắc.
Âu cũng là trời đất tổ tông
Linh thiêng mà không thèm phù trợ

Than ôi!
Chương trình chống tham nhũng
Cứ như đánh trận giả hàng năm*
Bốn phương, thế giới đang nhìn
Đất nước ta, bày trò vui quá hội
Xa gần bá cáo,
Ai nấy đều hô:
“Chống tham nhũng, chỉ để an dân*”

Xin tạ tội với Cụ Nguyễn Trãi.
Kỷ niệm một năm với anh em biểu tình yêu nước, ngày 11/11/2011-2012.

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Thứ Tư, 7 tháng 11, 2012

CLB Trà Bách Thảo 1-11

Ngày đầu tháng 11 trời cuối thu nắng dịu nhẹ, sau mấy tháng vắng bóng ở CLB Trà - Cà phê K13 Toán +Xuân Đỉnh, anh Kim Ngọc Cương đi con xe máy đến gặp mặt anh em. Anh Cương cùng anh Bùi Minh Tân trao đổi kinh nghiệm xử lý cái thằng "tai biến hơi bị nhẹ" ra sao (chả là anh Tân - lớp cấp 3 Xuân Đỉnh - vừa bị "cảm" mà mất 3 tuần rồi vẫn chưa trở lại thể trạng lực sỹ như xưa).




Tôi hỏi về quan hệ với nàng thơ nay ra sao, thì anh Cương nói là "ly thân" rồi, vì "nàng" không chịu được "thằng chập mạch là tôi". Tôi chớp ngay giây phút anh luyến tiếc về nàng:


Chị Khương sau mấy tháng đi du lịch trời Tây khi về đất Việt đã đến trà lá với anh em CLB từ tuần trước. Dạo này chị lại hành nghề "diện chẩn cổ truyền đông y", bèn thực hành ngay cho ông bạn Tân xuân đỉnh:





Anh Hữu Sở đến sau lại góp vui bằng vết nứt trên trán, làm chị Khương suýt rơi lệ vì 3 ông bạn sập sệ - Cương, Sở, Tân xuân đỉnh (tuy rằng anh Sở thật thà nói rằng do trên cầu thang giảng đường ĐHQG mải liếc em sinh viên "đẹp ơi là đẹp" thành ra có tý chút vấp váp, anh bẩu: "nhỏ như con thỏ" thôi mà).

Chúng tôi nhất trí rằng "sức khỏe là vàng", nên tích cực ăn chơi nhảy múa hít thở không khí trong trẻo ở Bách Thảo cho nó lành. Và hẹn nhau thứ Năm tới (8-11-2012) lại ra ngồi tếu táo với nhau trong cộng đồng K13 Tổng hợp và cấp 3 Xuân đỉnh:

-------------------------
Đoạn kết có hậu:

Anh Đỗ Xuân Thành từ Đông Anh sang, kéo chị Khương, anh Nội và tôi đi nhậu với đám Xuân Đỉnh ở nhà hàng bia hơi 19 C Ngọc Hà để mời bạn bè chuẩn bị cuối tháng 11 sang Đông Anh dự lễ cưới con trai đầu của anh.


Chú ý: Bấm vào giữa ảnh để coi hình to và rõ hơn

(Vĩnh Thuận - Ngọc hà - 8/11/2012)


Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2012

VỚI BÀ THỦ TƯỚNG
















(viết tặng bà Ingluck Shinawatra sang thăm Việt Nam)

Trời Hà Nội hôm nay lất phất mưa bay
Phố Hàng Gai vẫn bình yên như mọi ngày của phố
Bỗng rộn ràng đón một vị “nữ vương”
Của xứ sở chùa vàng – nước Thái

Bà thủ tướng quì xuống thắp nhang, khấn trước chùa Một Cột
Và viếng thăm khu di tích Bác Hồ
Thật nhẹ nhàng lịch lãm
Hà Nội cũng khoác cho bà “chiếc khăn mỏng” ..Mùa thu

Bà thủ tướng đẹp như dáng “kiều thơm” trong thơ Quang Dũng
Một cuộc vi hành giản dị tự nhiên
Sự “vương giả” của bà ẩn đi trong nụ cười thân thiện
Không lấy nụ cười giả tạo để làm giả bình dân

Đất nước chúng tôi không thiếu những người đàn bà tài giỏi
Đánh giặc ngoại xâm và dựng nghiệp quốc gia
Tôi muốn hỏi (khẽ thôi) mấy vị đàn ông kém cỏi
Có xấu hổ không khi được bắt tay bà…?

Trần Trương
(trannhuong.com)

Thứ Sáu, 2 tháng 11, 2012

Cảm nhận thơ


Nhân dịp ngày phụ nữ VN 20-10, tôi nhận được email của nhà thơ lớp ta C.V.Keng mời đọc và cảm nhận 3 bài thơ viết về những người phụ nữ rất gần gũi với anh. Lâu nay chỉ quen viết chứng minh toán học, lập luận ngang phè rồi đắc chí vỗ đùi tự khen mình đúng, thằng khác sai hết. Bây giờ thấy khó mà viết cho ra văn vẻ được, lại còn phải bình thơ nữa chứ. Thật là “nhiệm vụ bất khả thi”.  Nhưng rồi tôi chợt nghĩ, cứ coi như mình trở lại thời đi học phổ thông, được cô giáo dạy văn ra cho một đề tập làm văn “Hãy viết cảm nhận của em khi đọc 3 bài thơ nhân ngày 20-10 của C.V.Keng ….”. Và đây là bài nộp cho cô giáo.

CẢM NHẬN BA BÀI THƠ NHÂN NGÀY 20-10


Mặc dù mới bắt đầu là độc giả thơ của C.V. Keng cách đây chưa lâu, từ khi anh giới thiệu với bạn bè cùng khóa K13 Toán ĐHTH Hà Nội (1968-1972) trang thơ của mình trên lucbat.com, tôi đã sớm hâm mộ anh qua những câu lục bát đậm chất ca dao. Anh đã mặc nhiên trở thành “nhà thơ” của K13, mặc dù K13 có một số “nhà thơ” nữa, nhưng chưa đến tầm cỡ vượt ra ngoài blog K13toan6872 sang tận …  Đức quốc!
Gặp nhau sau 40 năm, dịp anh cùng gia đình về HN, con người C.V.Keng đúng như tôi hình dung qua thơ, trầm tĩnh và hướng nội, dường như đã trải qua nhiều nỗi thăng trầm của cuộc đời, rất điển hình của mẫu người ở tuổi tóc đã cuối thời hoa râm, đầu thời cước bạc; mẫu người ưa suy ngẫm về quá khứ và chiêm nghiệm trong thực tại, đang nói về ngày nay (bất cứ chủ đề gì) bỗng bùi ngùi nhắc đến “ngày xưa …”.
Những chủ đề C.V. Keng muốn nói qua thơ những bài thơ này không mới, cái đặc biệt là ở chỗ cảm nhận của riêng anh như người trong cuộc.  Nỗi lo lắng xót thương của người mẹ cho đứa con dứt ruột đẻ ra đang ở chiến trường, nơi cận kề cái chết, qua cảm nhận của C.V.Keng

Ruột Tằm đau quặn nhả Tơ
Con đi chiến trận mẹ lo đêm ngày

“Ruột tằm đau quặn nhả tơ” không còn vô hình nữa mà thật hiện hữu, cụ thể. Lòng mẹ hiền nhân ái, “lo tơ vàng vướng chỉ để lòng Tằm đau”, lo cho con từ lúc tập đi, con ngã mẹ đau, cho đến tuổi vào đời, thức đợi con mỗi khi về muộn. Và không biết đã có ai như C.V.Keng thấu hiểu và cảm thông với người mẹ phải đi lao động ở nước ngoài, con thiếu mẹ, mẹ xa con, thương con và thương chính bản thân mình. Kiếp này đành lỗi hẹn, “mẹ chờ kiếp sau”

Tuyết rơi lòng mẹ thẫn thờ
Tình thơ liệu đủ, mẹ chờ kiếp sau ?

Tôi có thắc mắc là tại sao C.V.Keng mới chỉ viết về người mẹ, người yêu mà chưa được đọc bài nào anh viết về người vợ. Vợ mới là người sống với ta gần nhất và cũng là lâu nhất. Vậy mà thật là bất công ! Chắc anh có nhiều bài còn hay hơn nhiều (tôi tin thế) về người vợ đảm đang thủy chung hết mực, có lẽ những bài thơ này chứa chan tình cảm yêu thương, những tâm sự thầm kín, những kỷ niệm riêng tư chỉ nên đọc giữa 2 người !
Tôi đọc lại nhiều lần bài kỷ niệm Hồ Gươm (vì luôn thích thơ tình yêu), những câu tả cảnh đẹp Hồ, hình ảnh nên thơ nên nhạc, in dấu trong tâm trí không chỉ một người khi xa Hà Nội.

Trăng ngần đợi gió dẫn sang
Tháp Rùa lấn bóng thênh thang mây trời
            
              Tôi đã dành hẳn một buổi chiều đi dạo quanh hồ, ngắm tháp Rùa một mình “thênh thang” giữa Hồ Gươm, như kiêu sa ngó quanh phố phường Hà Nội chật chội, ầm ĩ và nhốn nháo. Tôi đã đứng mãi trên cầu Thê Húc, cây cầu đỏ duyên dáng uốn bờ vai cong thon thả soi bóng trên lăn tăn mặt nước Hồ. Ừ có lẽ khi ngây ngất hồn thơ ta sẽ cảm nhận được “Chồng chềnh Thê Húc nghiêng soi” như C.V.Keng. Tôi tự nhắc mình lần sau phải mang theo một bầu rượu, như người ta thường nói “bầu rượu túi thơ” mới được. Và có say sưa ngả nghiêng trời đất như thần tửu thần thơ Lý Bạch thì chắc là sẽ thấy được “nước Hồ lay tháp Thiên Thanh”.
            Đáng ra theo cấu trúc của bài tập làm văn, đến đây phải có vài câu nêu những khiếm khuyết, gọi là góp ý với tác giả. Tuy nhiên, xin các bạn miễn cho tôi nhiệm vụ quả thực là khó khăn mà lại thiếu tế nhị này. Vì như thế không khác gì trong các cuộc họp kiểm điểm phê bình, bao giờ người ta cũng rào đón, bắt đầu bằng: “đồng chí X có nhiều ưu điểm, điểm A, điểm B, …  nhưng… và nhưng …. 
            Mời nhấn vào đường link này  http://lucbat.com/news.php?id=10999 tới bài đăng trên lucbat.com để đọc toàn văn 3 bài thơ và tự mình rung cảm cùng tác giả.

                                                                                                       Hà Nôi, 10/2012
                                                                                                   NGUYỄN ĐÌNH HÓA