Vũ Trung Hiếu
Nguyễn Quang Lập: Bây giờ mới biết Vũ Trung Hiếu là tác giả bài thơ Có nhiều thứ đã từ lâu tận thế. Tác giả vừa gửi cho QC bài thơ Phục... Đọc Phục… rất phục, cảm ơn Vũ Trung Hiếu.
Tôi phục những nàng luôn tươi như hoa
Suốt ngày sắm sửa áo quần giày dép
Suốt ngày thẩm mỹ, spa, làm đẹp
Báo thì chỉ đọc ” Điện ảnh “, ” Ngôi Sao “
Tôi phục những chàng ăn mặc bảnh bao
Suốt ngày kiếm tiền và tán phụ nữ
Chẳng mấy quan tâm tình hình thời sự
Chỉ biết quan tâm phụ nữ và tiền
Tôi phục những người sống như thánh hiền
Ai muốn nói gì làm gì mặc kệ
Thong thả đi làm, cơm ngày ba bữa
Không ai thương mình bằng mình tự thương
Tôi phục những người nói như loa phường
Nói mãi những điều vài mươi năm trước
Nói mãi những điều ai ai cũng biết
Nói mãi mà không hề thấy ngượng mồm
Tôi phục những người chỉ biết chuyên môn
Công nghệ thế này, quy trình thế nọ
Cần gì quan tâm Hoàng Sa – Trường Sa
Làm mệt tối về ăn xong là ngủ
Đất nước là do nhân dân làm chủ
Tôi phục những người chủ hiền và ngoan
Họ không thắc mắc cái quyền làm chủ
Ai sao tôi vậy, làm gì thì làm
Đất nước nhiều những ”ông chủ ” kiểu ấy
Cho nên mặc kệ, ra sao thì ra
Chả ai ý kiến ý cò, phản biện
Cứ sống nhàn nhạt đến ngày về già
Một ngày đất nước rơi vòng nguy khốn
Lúc ấy tỉnh ra thì chuyện đã rồi
Lúc ấy chẳng biết ai cười ai khóc
Hay lại ” nắng mưa là chuyện của trời … ” ?
Bốn ngàn năm qua bao lần dậy sóng
Đất nước là di sản của tiền nhân
Đất nước không phải của riêng ai cả
Mà của chúng ta, con Lạc cháu Hồng
Tôi phục tôi rảnh nói chuyện bao đồng
Nói mà chẳng biết có người nghe không …
theo Blog Quechoa
Thứ Tư, 19 tháng 12, 2012
Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2012
Cười với thơ “Hậu bút tre”
Nguyễn Giang
Đến nay có thể nói “Thơ Bút Tre” là một trường phái. Bởi vì, thơ Bút Tre ngày càng phát triển rầm rộ, mạnh mẽ và phong phú. Nó không còn bó hẹp trong phạm vi truyền khẩu nữa. Các sách, báo, tạp chí đã đăng tải khá nhiều. Có tờ báo còn mở hẳn chuyên mục “Thơ Bút Tre” có địa phương còn thành lập câu lạc bộ “Thơ Bút Tre”.
Sức lan tỏa của nó không chỉ ở trong nước mà còn ảnh hưởng ra cả nước ngoài, ở những nơi Việt Kiều sinh sống. Nhiều người làm thơ Bút Tre. Có tác giả in thành tập, gọi là thơ “Hậu Bút Tre”. Điển hhhh như: Đặng Trần Luật, Phạm Ngọc Chân, Nguyễn Vũ Tiềm và đặc biệt là Nguyễn Bảo Sinh, người kế tục sự nghiệp thơ Bút Tre thành công hơn cả.
Một số tác giả còn lấy bút danh dựa trên cơ sở người sáng lập ra nó như: Bút Tre Trẻ, Bút Tre Xanh, Bút Tre Non, Bút Nứa, Bút Sậy rồi Bút Tre Tây, lại còn cả Bút Tre Uôn-Cúp nữa...
Một nhà thơ Bút Sắt viết:
Ngày nay cuộc sống bộn bề
Nụ cười thuốc bổ, ca vè dân gian
Bởi ai cũng có thể làm
Bút Tre, Bút Nứa, lại càng bút bi.
Thực ra, Bút Tre chỉ là người “khai mở” một cách viết mới, không rõ vô tình hay hữu ý, nhưng đã gây ấn tượng rất mạnh và được nồng nhiệt đón nhận.
Điển hình là những câu:
- Hoan hô Đại tướng Võ Nguyên
Giáp ta thắng trận Điện Biên trở về.
- Chú về công tác bảo tàng
Cũng là nhiệm vụ cách màng (mạng) giao cho
- Con ruồi là vật hiểm nguy
Cái chân của nó rất vi trùng nhiều.
- Bỗng đâu bộc phá thình lình
Nổ tung chính giữa tổng dinh họ Đờ.
(Tướng Đờ – Cát bại trận ở Điện Biên Phủ)
- Chị em du kích tài thay
Bắn tàu bay Mỹ rơi ngay cửa Ty mình
- Hoan hô các bạn Quảng Bình
Từ trong tuyến lửa thình lình ra đây.
- Giặc Mỹ leo thang đến Phú Tho (Thọ)
Na-pan đốt cháy cả rừng co (cọ)
Sẵn sàng chiến đấu chị em bắn
Rớt trước ty mình một dù đo (đỏ)
- Bấy lâu gan dạ bồn chồn
Nay mừng gặp lại sáng khôn con người.
Chính những câu thơ của Bút Tre đã vô tình “vẽ đường cho hươu chạy”. Nó trở thành điểm tựa cho dân gian “Hậu Bút Tre” tận dụng khai thác triệt để. Bắt nguồn từ cách viết của Bút Tre, họ chế thêm, bịa thêm, nói ngược nói xuôi, nói lái các kiểu chẳng biết đâu mà lần. Khi giả bộ ngô nghê, khi cợt nhả bỗ bã. Thời đại mới, trình độ học vấn ngày càng cao. Trình độ thơ phú cũng lắm “cao thủ”. Nhiều cây bút Hậu Bút Tre rất tài hoa, sắc sảo, hài hước một cách tế nhị, khéo léo. Tục mà kín đáo, hở mà không “nghĩa lộ”. Nó khởi sắc trên cả... “tuyệt vời”, không hổ danh “Hậu sinh khả ố ”.
Thơ Hậu Bút Tre vốn từ thực tế, chủ yếu đọc cho vui cười thoải mái. Chẳng có ý đồ xiên xẹo hay chọc giận ai cả. Cách diễn tả thường đơn giản, cụ thể, nêu trực tiếp vấn đề cần nói theo lối úp úp, mở mở hài hước, tếu táo. Đôi khi tự đem mình ra châm biếm, chế diễu, cười cợt:
- Vợ đẹp thì chồng phải lo
Đêm nằm lắm kẻ rình mò ước ao
Chẳng thà cứ xấu như tao
Cho không cũng chẳng thằng nào nó them (thèm)
- Cao lương mỹ vị đều chê
Chỉ thích cơm đĩa đặt kề đùi non
- Đánh cá phải tiết kiệm mìn
Đàn ông yếu thận chớ tìm gái tơ
- Thà ăn một miếng bò non
Còn hơn sơi hẳn cả con bò già
- Ước gì anh hóa thành gà
Để đi đạp mái những nhà xung quanh
- Ước gì em hóa thành trâu
Anh hóa thành đỉa, anh bâu lên người
- Sướng nhất là ngủ với giai
Thứ nhì là được ăn xoài chín cây.
Phổ biến nhất là thêm, bớt, nhái, mô-đi-phê từ cái nọ sang cái kia. Chính cái sự cố tình bắt chước ấy, chế ra ấy đã gây ra tiếng cười sảng khoái:
- Bây giờ mận mới hỏi xoài
Vườn hồng đã có ai nhoài vào chưa
Mận hỏi thì xoài xin thưa
Vườn hồng chưa có ai khua tay vào.
- Hôm qua đi chơi khuya về
Hương tình, mem rượu bay đi ít nhiều
Vợ không ta thán một điều
Chỉ con chó mực vẫy liều cái đuôi.
- Lương chồng, lương vợ lương con
Đi ba buổi chợ chỉ còn lương tâm
Lương tâm đem chặt ra hầm
Chồng chan, vợ húp lần rầm khen ngon.
- Bầm ra ruộng cấy bầm run
Con vào nhà nghỉ còn run hơn bầm
Si-đa phục sẵn xa gần
Không hại riêng mình, hại cả vợ con.
- Vợ ở xa, gái ở gần
Cái váy nó ngắn, cái chân nó dài
Ngực nó để hở ra ngoài
Ngày ngày nom thấy bố ai chả thèm.
Thơ Hậu Bút Tre thường bột phát hết sức tự nhiên như thế, đôi khi nội dung còn méo mó, chữ nghĩa xộc xệch thô giáp, nhiều lúc tỏ ra ngô nghê, ngộ nghĩnh “ấm ớ việt gian” được sáng tác kịp thời dưới mọi hình thức.
- Tiễn anh ra bến ô tô
Em về em khóc tồ tồ cả đêm
- Đông vui chớ có chen vào
Gái tơ huých nhẹ, chỗ nào cũng đau
- Rượu minh mang rất tuyệt vời
Chỉ dùng chữa bệnh cho người yếu chim
- Gái trinh vắng bóng trên đường
Hóa ra còn ở trong trường mầm non
- Không đi không biết Sài Gòn
Đi về trong túi chẳng còn một xu
Nói ra thì bảo rằng ngu
Cái mồm ăn ít, thằng cu ăn nhiều.
- Dỗ trẻ con cho sờ ti
Dỗ người lớn chẳng khác gì trẻ thơ
Sờ rồi lòng những ngẩn ngơ
Lại mong sờ chỗ trẻ thơ ra đời.
Nhưng, thú vị nhất, rôm rả nhất vẫn là chuyện “Bồ bịch”. Thời nào cũng thế “có cái nắng, có cái gió thì phải có cái đó”. Thời “mở cửa”, “cởi” hơn, “mở” hơn “thoáng” hơn, thể hiện bản năng gốc đúng nghĩa hơn.
- Bánh mỳ phải kẹp pa-tê
Ai mà chả có máu dê trong người.
Với lối sống hiện đại nên “hại điện” là cái chắc. “Đạo bồ bịch” được xem là chuyện “sinh hoạt vui vẻ”, “chuyện thường ngày ở huyện”. Không cặp bồ mới lạ chứ cặp bồ thì quá...kính nể!
-Trái tim anh như căn nhà trống
Gió em vào nếu chán gió lại ra
Có chuyện kể rằng: “Thầy thuốc hỏi bệnh nhân tình trạng sức khỏe ra sao, bệnh nhân khai:
- Nhà em mắc chứng bệnh lạ lắm, cứ thấy gái là chân tay bủn rủn, bứt rứt như kim châm, kiến đốt. Toàn thân nóng bừng bừng, tưởng sắp bốc lửa.
Thầy lại hỏi:
- Bị lâu chưa?
- Thời trẻ thì nhẹ thôi, nhưng càng ngày càng nặng thêm, nhất là sau một thời gian lấy vợ đến bây giờ thì nặng lắm rồi, mong thầy mở lượng từ bi cứu giúp.
Thầy lắc đầu:
- Ta chịu! Đến ngay như ta mắc bệnh này đã lâu mà sư phụ ta còn phải bó tay, vì sư phụ bị nặng hơn ta nhiều.
Bởi thế, mới có thơ nhắc nhở:
- Vợ là Thánh chỉ vua ban
Có sao dùng vậy chớ bàn đúng sai.
Nhưng nhiều ông chồng cứ ngó nghiêng, mắt la mày liếm.
- Từ khi ta có vợ rồi
Thấy mọi cô gái trên đời đều xinh.
Rồi cái lý sự cũng được thể hiện rất “cùn”:
- Con bò có một khối u
Đàn ông một vợ thì ngu như bò.
- Rượu chè cờ bạc gái trai
Là thứ thuốc bổ ông trời ban cho.
- Suốt đời chỉ yêu một người
Bệnh ấy còn nặng gấp mười ung thư.
- Phải hiểu thật kỹ đàn bà
Lúc trẻ ghen ít, càng già càng ghen.
- Chỉ lo giữ vợ trong nhà
Vừa hèn vừa chẳng xứng là đàn ông.
Không những thế họ còn nói rất vui, rất láu cá, ỡm ờ. Gọi vợ là cơm, bồ là phở “Sáng đưa cơm đi ăn phở, trưa dẫn phở đi ăn cơm, chiều cơm đi đằng cơm, phở đi đằng phở. Tối ôm cơm nhớ phở?!! Và, Vợ là địch, bồ là ta, quanh quẩn gần nhà ta đi với địch, tham quan du lịch ta đi với ta. Những lúc can qua ta về với địch. Đêm nằm với địch, ta lại nhớ ta”.
- Ai mà chả thích ăn quà
Nhưng mà vẫn phải về nhà ăn cơm
Nhai cơm thì khô như rơm
Cho nên cứ phải vừa cơm vừa quà.
Đôi khi ngụy biện theo lối vơ vào:
- Bờ sông lại lở xuống sông
Đàn bà ngủ với đàn ông thiệt gì.
- Kim đâm vào thịt thì đau
Thịt đâm vào thịt nhớ nhau suốt đời.
- Sướng nhất chết ở chiến trường
Sướng nhì chết ở trên giường mỹ nhân.
- Chiến trường thích cựu chiến binh
ái tình thích kẻ chiến trinh lần đầu.
Thế đấy, đừng tưởng cựu chiến binh hay người cao tuổi là “hết phim” là “khát vọng” tập cuối đâu. Nhầm!.
- Già rồi đóng bỉm đi chơi
Quyết không quanh quẩn ở nơi xó nhà.
- Em đừng ngần ngại cái tuổi ta
Tóc bạc râu xanh, đứng đỉnh già
Yêu đương chưa chịu thua ai nhé
Bia rượu kém gì mấy thằng cha
Của nợ hai tay đè chửa xuống
Khối tình nong mãi cứ to ra
Già ở chỗ nào thây kệ nó
Chỗ ấy xem ra vẫn chửa già.
- Tóc thì nửa bạc nửa xanh
Em sờ củ hành thấy vẫn còn tươi
Em khen ta quá tuyệt vời
Già đâu cũng mặc, chỉ cốt tươi củ hành.
Cũng có người mạnh mồm như thế, nhưng có người lại than thân trách phận, nghe xót xa lắm:
- Ngày xưa vác pháo băng đồi
Nay không nhấc nổi qua đùi chị em.
Bởi chị em không sợ mỏi, không sợ mệt, chỉ sợ mềm.
- Tuổi già như lá mùa thu
Cái răng thì rụng, cái cu thì mềm
Đôi khi cũng thấy xòm xèm
Nhưng mà chỉ dở ra xem, chứ...không làm.
Xem ra cái gì cũng thành thơ được, đến mấy ông bợm rượu cũng có khoảng trời thơ riêng theo cách nói: “Chim khôn tìm cành cao mà đậu, người khôn tìm bạn nhậu mà chơi”.
- Hiu hiu gió núi đầu non
Những thằng uống rượu là con ông trời
Tưởng rằng nó uống nó chơi
Ai ngờ nó uống để rơi xuống trần.
- Trăm năm bia đá cũng mờ
Nghìn năm bia rượu lơ mơ suốt ngày.
- Rượu cay rượu đắng một đời
Uống cho quên hết những lời thế nhân.
Thơ Hậu Bút Tre là thế, thời nào cũng vậy, nó cứ tồn tại, giống như cái anh say rượu ấy, “uống cho đất bằng lại” lủng ca lủng củng: “Tôi say? anh say, hàng xóm say chứ tôi say đâu mà say?”
Rồi hai chân run lẩy bẩy, tay không chém nổi gió, miệng vẫn lảm nhảm:
- Tay cầm bầu rượu nắm nem
Ta cầm thiên hạ chứ cầm em làm gì!
Âu đấy cũng chỉ là lời nói của kẻ say.
- Bà con đừng chấp làm gì.
Cám ơn! Cống hỷ! Mec-xì! Xanh-kiu!
(theo trannhuong.com)
Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2012
Lời mẹ dặn con gái trước khi lấy chồng
Không ai biết tác giả thực sự của "lời mẹ dặn trước khi đi lấy chồng",
chỉ biết rằng nó bắt đầu xuất hiện và được lan truyền rộng rãi trên mạng
xã hội Facebook từ khoảng cuối tháng 2 năm nay và ngay lập tức nhận
được hàng trăm lượt like.
Mẹ bảo, lúc giận đừng có cãi nhau, có thể không nói gì, không giặt quần áo của chồng, nhưng không được cãi nhau với chồng.
Mẹ
bảo, cãi nhau với đàn ông thì đừng có chạy ra ngoài mà oang oang khắp
nơi, anh ta tiến về phía con một bước thì con hãy bước về phía anh ta
hai bước.
Mẹ
bảo, ngôi nhà chính là chỗ đóng quân của người phụ nữ, cho dù có xảy ra
chuyện gì thì cũng đừng có bỏ đi. Bởi vì, đường trở về rất khó khăn.
Mẹ bảo, hai người trong nhà đừng có lúc nào cũng chỉ nghĩ đến sĩ diện,
hai người sống với nhau, sĩ diện quan trọng lắm sao? Nếu thế thì ra
ngoài sống thế nào được?
Mẹ
bảo, bất kể một người đàn ông giàu có, nhiều tiền như thế nào thì anh
ta vẫn hi vọng có thể nhìn thấy con sạch sẽ thơm tho ở trong một ngôi
nhà sạch sẽ tươm tất và đợi anh ta.
Mẹ
bảo, đàn ông tốt rất nhiều, anh ta sẽ không bao giờ đi ôm người phụ nữ
khác. Nhưng trong cái xã hội như thế này, có rất nhiều phụ nữ xấu sẽ
dang tay ra ôm lấy người đàn ông của con.
Mẹ
bảo, phụ nữ nhất định phải ra ngoài làm việc, cho dù là kiếm được nhiều
hay ít, làm việc chính là sự thể hiện giá trị cuộc sống của bản thân.
Nếu con cứ ở nhà mãi, anh ta sẽ có cơ hội nói trước mặt con rằng: “Tôi
đang nuôi cô đấy.”
Mẹ
bảo, con đi làm bên ngoài, dù có bận lắm là bận thì vẫn phải làm việc
nhà, nếu không thì dùng tiền của mình mà tìm một người giúp việc theo
giờ. Việc trong nhà nhất định phải lo liệu tốt, con cái cũng phải nuôi
dạy cho tốt.
Mẹ
bảo, anh ta vì con mà làm những việc mà con không bao giờ ngờ tới, con
có thể cảm động, có thể khen ngợi, nhưng nhất quyết không được châm chọc
kiểu “hôm nay mặt trời mọc đằng tây rồi hay sao”, vì nếu như vậy, sau
này anh ta sẽ không bao giờ làm bất cứ việc gì vì con nữa.
Mẹ
bảo, chẳng có ai là một nửa của ai cả, ý nghĩ của con mà không nói ra
thì ai mà biết được? Cần cảm nhận cái gì, ghét việc gì, con phải nói ra
thì người ta mới hiểu được.
Mẹ
bảo, bố mẹ anh ta cũng là bố mẹ con, cho dù bố mẹ anh ta đối xử với con
không được tốt cho lắm, thì con cũng phải đối tốt với họ. Bởi họ là bố
mẹ của anh ta.
Mẹ
bảo, một khi đã quyết định sống cùng người đó rồi, thì đừng có oán thán
cuộc sống khó khổ, nếu như con đã chọn anh ta, thì đừng có oán trách
anh ta.
Mẹ bảo, nhiều tiền như thế thì có tác dụng gì, anh ta đâu? Anh ta đang ở đâu?
Mẹ bảo, cả đời này chúng ta có thể tiêu hết bao nhiêu tiền? Đừng mua những đồ xa xỉ mà làm gì, sống hạnh phúc là tốt rồi.
Mẹ
bảo, đừng có dọa con cái là “mẹ không cần con”, lúc cáu giận đừng có
đuổi con cái ra khỏi nhà, chẳng may không thấy nó thật, con sẽ rất đau
khổ.
Mẹ bảo, đừng đánh con cái, lại càng không nên lôi ra ngoài mà đánh.
Mẹ
bảo, tình yêu mà cứ đánh đấm đâm giết nhau đúng là mãnh liệt thật, cũng
rất lãng mạn. Nhưng không thực tế. Cứ bình thường thôi là được.
Mẹ bảo, cái gì thì cũng đều là duyên phận cả.
Mẹ bảo, cuộc sống luôn thay đổi, phải biết trân trọng từng ngày.
(Theo a Family)
Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012
SÁCH MỚI VỀ TƯỚNG GIÁP
Thêm một cuốn sách về Đại tướng Võ Nguyên Giáp
TPO - Cuốn sách “Võ Nguyên Giáp” của tác giả Georges Boudarel xuất bản nhân kỷ niệm 68 năm ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam (22-12-1944/22-12-2012).
| Bìa cuốn sách "Võ Nguyễn Giáp". |
Đây là cuốn sách được giới sử học Pháp đánh giá là một trong những tác phẩm giá trị nhất viết về Đại tướng Võ Nguyên Giáp-nhà quân sự lỗi lạc, vị tướng lĩnh tài ba, nhân vật nổi bật của lịch sử hiện đại Việt Nam và thế giới thế kỷ XX.
Tác giả Georges Boudarel là một nhà nghiên cứu về đất nước, con người Việt Nam. Ông đã có nhiều tác phẩm giá trị được xuất bản bằng tiếng Việt.
Trong cuốn sách “Võ Nguyên Giáp”, Georges Boudarel đã khắc họa rõ nét, sinh động chân dung Đại tướng Võ Nguyên Giáp từ khi còn là một cậu bé cho tới khi trở thành vị chỉ huy vĩ đại của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Nhà sử học Dương Trung Quốc cho rằng: Trong quan niệm của G. Boudarel, Võ Nguyên Giáp là sự kế thừa có chọn lựa những tư tưởng quân sự của các nhà cách mạng hiện đại như Lê-Nin và Mao Trạch Đông cũng như của các nhà chiến lược quân sự kinh điển như Clausewitz và Tôn Tử. Nhưng trên hết, Võ Nguyên Giáp là sự vận dụng trung thành với tư tưởng của Hồ Chí Minh cũng là của Đảng về Chiến tranh nhân dân Việt Nam. Vì thế, sự quan sát, phân tích và dự báo của G. Boudarel trở nên sắc sảo và thuyết phục...
Cuốn sách “Võ Nguyên Giáp” sẽ chính thức được phát hành trên toàn quốc vào ngày 12-12.
Georges Boudarel sinh ngày 21 tháng 12 năm 1926 tại Saint-Estienne, Loire. Sau khi tốt nghiệp đại học ngành văn chương, ông tham gia Đảng Cộng sản Pháp. Vào cuối những năm 1940, Georges Boudarel làm giảng viên triết học tại trường trung học Marie-Curie ở Sài Gòn.
Thời gian này, ông tham gia với một nhóm Mác-xit của những người Pháp và qua đó bắt liên lạc với phe kháng chiến Việt Nam. Năm 1949, Georges Boudarel rời bỏ cương vị giáo viên tại trung học Yersin, Đà Lạt, để tham gia vào Việt Minh với bí danh Đại Đồng. Ông được Phạm Ngọc Thạch phân công làm việc tại Địch vận Việt Minh, phát thanh cho ban Pháp Ngữ đài Nam Bộ Kháng chiến.
Thời gian sau, Georges Boudarel được thuyên chuyển lên Việt Bắc, giữ nhiệm vụ phó trưởng trại cho trại tù số 113 giam tù binh Pháp tại Láng Kiều, gần biên giới Trung Quốc, phía nam Hà Giang. Sau khi cuộc chiến tranh Đông Dương kết thúc, Georges Boudarel tỏ vẻ thất vọng với chiến tranh và nhờ sự can thiệp của Đảng Cộng sản Pháp để rời Việt Nam sang Praha vào năm 1964.
Ông được Đảng Cộng sản Tiệp Khắc sắp xếp một công việc tại Tổng Công Đoàn Thế Giới (World Federation of Trade Unions). Năm 1967, sau khi chính phủ Pháp thông qua đạo luật ân xá cho những người phạm tội trong các cuộc chiến tại Đông Dương và Algerie, Georges Boudarel trở về Pháp và tiếp tục đi học. Ông bảo vệ luận án tiến sỹ với đề tài về Phan Bội Châu.
Georges Boudarel trở thành một nhà nghiên cứu về Việt Nam quan trọng và được giới học giả công nhận, với nhiều tác phẩm giá trị... Ông cũng là một dịch giả đã giới thiệu nhiều tác phẩm Việt Nam ra tiếng Pháp, như Tắt đèn của Ngô Tất Tố, Dế mèn phiêu lưu ký của Tô Hoài, Đại thắng mùa xuân của Văn Tiến Dũng... Từ năm 1967 đến khi nghỉ hưu, Georges Boudarel giảng dạy tại trường Đại học Paris VII.
Không giống với những người khác, Georges Boudarel không giấu đi quá khứ đã rời bỏ phía Pháp để theo Việt Minh. Ông nhìn nhận thẳng thắn vào lịch sử của Việt Nam mà bản thân ông có liên quan. Những năm cuối đời, Georges Boudarel sống trong trại dưỡng lão và mất vào ngày 26 tháng 12 năm 2003, thọ 77 tuổi.
|
An Huy (tổng hợp
http://www.tienphong.vn/hanh-trang-nguoi-linh/603919/Them-mot-cuon-sach-ve-Dai-tuong-Vo-Nguyen-Giap-tpov.html
Xem thêm trên Tạp chí Tia Sáng:
12:09-11/12/2012
http://tiasang.com.vn/Default.aspx?tabid=116&News=5961&CategoryID=42
Ra mắt sách "Võ Nguyên Giáp" của Georges Boudarel
| Theo Dân Việt |
Nhân ngày Quân đội Nhân dân Việt Nam 22/12 sắp tới, Thaihabooks sẽ phát hành cuốn sách "Võ Nguyên Giáp" của Georges Boudarel được giới sử học Pháp đánh giá là một trong những tác phẩm giá trị nhất viết về Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Ngoài những chi tiết nói về chiến tích của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, còn có những chi tiết rất thú vị cho người đọc biết về năm sinh của Đại tướng, những đoạn nói rõ âm mưu hiểm độc của thực dân Pháp có ý định mua chuộc cậu học sinh trung học Võ Nguyên Giáp, nhưng Võ Nguyên Giáp đã trở thành học trò xuất sắc của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Có những hiểu lầm về vị Đại tướng huyền thoại đã được tác giả làm rõ và tìm ra sự thật bằng những tài liệu phong phú và xác thực.
Tác giả Georges Boudarel, sinh ngày 21/12/1926 tại Saint-Estienne, Loire (Pháp), là một thành viên của nhóm trí thức Mác-xít hoạt động công khai tại Sài Gòn năm 1947, sau này ông ra Bắc xin vào hàng ngũ Việt Minh và tham gia kháng chiến chống Pháp.
Năm 1964, ông trở về Pháp, bảo vệ luận án tiến sĩ sử học về đề tài Việt Nam, sau đó làm giáo sư trường Đại học Paris VII, giảng dạy về lịch sử hiện đại Việt Nam. Ông là tác giả của nhiều công trình nghiên cứu và bài báo viết về Việt Nam có giá trị, là dịch giả đã giới thiệu nhiều tác phẩm Việt Nam ra tiếng Pháp, như "Tắt đèn" của Ngô Tất Tố, "Dế mèn phiêu lưu ký" của Tô Hoài, "Đại thắng mùa xuân" của Văn Tiến Dũng...
Cuốn "Võ Nguyên Giáp" (nguyên bản tiếng Pháp là "Giap") là một phần trong luận án tiến sĩ của ông. Ông sử dụng tiếng Việt thành thạo, tham khảo nhiều tư liệu chính thống của Việt Nam, kết hợp với nhiều nguồn sách báo nước ngoài nên trong cuốn sách của ông có nhiều tài liệu và nhiều quan điểm, đánh giá mới mẻ.
Sách dày 252 trang, giá 101.000 đồng (bìa mềm) và 202.000 đồng (bìa cứng), được phát hành trên toàn quốc ngày 12.12.2012.
Tác giả Georges Boudarel, sinh ngày 21/12/1926 tại Saint-Estienne, Loire (Pháp), là một thành viên của nhóm trí thức Mác-xít hoạt động công khai tại Sài Gòn năm 1947, sau này ông ra Bắc xin vào hàng ngũ Việt Minh và tham gia kháng chiến chống Pháp.
Năm 1964, ông trở về Pháp, bảo vệ luận án tiến sĩ sử học về đề tài Việt Nam, sau đó làm giáo sư trường Đại học Paris VII, giảng dạy về lịch sử hiện đại Việt Nam. Ông là tác giả của nhiều công trình nghiên cứu và bài báo viết về Việt Nam có giá trị, là dịch giả đã giới thiệu nhiều tác phẩm Việt Nam ra tiếng Pháp, như "Tắt đèn" của Ngô Tất Tố, "Dế mèn phiêu lưu ký" của Tô Hoài, "Đại thắng mùa xuân" của Văn Tiến Dũng...
Cuốn "Võ Nguyên Giáp" (nguyên bản tiếng Pháp là "Giap") là một phần trong luận án tiến sĩ của ông. Ông sử dụng tiếng Việt thành thạo, tham khảo nhiều tư liệu chính thống của Việt Nam, kết hợp với nhiều nguồn sách báo nước ngoài nên trong cuốn sách của ông có nhiều tài liệu và nhiều quan điểm, đánh giá mới mẻ.
Sách dày 252 trang, giá 101.000 đồng (bìa mềm) và 202.000 đồng (bìa cứng), được phát hành trên toàn quốc ngày 12.12.2012.
(Vĩnh Thuận sưu tầm - 12/12/2012)
Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012
MONG
Vừa mở mắt chào bình minh đến
Thoắt đã nhìn thấy bóng hoàng hôn
Ôi! Đời ta chỉ là ... ngọn nến
Mong sao mình được cháy đẹp hơn
B.H
Thứ Năm, 6 tháng 12, 2012
GIẢI NOBEL KINH TẾ 2012
Giải Nobel Kinh tế 2012 xuất phát từ một thuật toán đơn giản
Giải Nobel kinh tế năm nay được trao cho hai nhà kinh tế
nghiên cứu về một lĩnh vực khá lạ lẫm, nhưng không vì thế mà không thú vị.
Lloyd S. Shapley và Alvin E. Roth giải vì các nghiên cứu của hai ông
trong lĩnh vực lý thuyết “ghép đôi” và các phát minh về thiết kế thị trường có
khả năng ứng dụng rộng rãi trên khắp thế giới.
Vào năm 1962, khi Shapley mới 39 tuổi và đang là một nhà toán học làm ở Rand Corp, một think-tank đầy quyền lực của Hoa Kỳ, nơi chuyên nghiên cứu các dự án hạng nặng cho Bộ Quốc phòng của nước này, ông và một nhà kinh tế khác thuộc Đại học Brown là D. Gale đăng một công trình nghiên cứu có tên “tuyển sinh đại học và sự ổn định của hôn nhân” trên một tạp chí hạng thường của giới nghiên cứu toán học mang tên American Mathematical Monthly.
Tạp chí American Mathematical Monthly là một tạp chí hướng vào đại chúng, với cách viết đơn giản không cầu kỳ, không quá kỹ thuật, và thường không dùng để đăng tải những công trình nghiên cứu hạng nặng. Khi đăng công trình nghiên cứu này, Shapley chắc chắn dù nằm mơ cũng không tưởng tượng ra vào một ngày đẹp trời của 50 năm sau, ông được trao giải Nobel kinh tế nhờ các nghiên cứu khởi nguồn từ bài báo hết sức đơn giản đó.
Từ một thuật toán đơn giản
Quay trở lại năm 1962, tất cả những gì Shapley và Gale hình dung ra là một thuật toán (algorithm). Nghiên cứu này bắt đầu bằng một quan sát: Trong một số vấn đề của xã hội và kinh tế, tương tác giữa các cá nhân và các tổ chức không đơn giản bằng việc gặp gỡ mua bán hoặc ký hợp đồng như việc mua bánh mì ở cửa tiệm hoặc thuê thợ sửa ống nước.
Với các giao dịch kinh tế bình thường, người bán phát giá bán, người mua đến mặc cả, thỏa thuận giá, và nếu thỏa thuận thành công thì chuyện mua bán diễn ra. Shapley và Gale quan sát thấy một số trường hợp, thí dụ như việc tuyển sinh ở các trường đại học hay việc tìm kiếm bạn đời của mỗi người, giao dịch liên quan đến một dạng tương tác mà sau này các nhà kinh tế học gọi là “ghép đôi” (matching).
Trong trường hợp tuyển sinh đại học, giả sử một cách đơn giản là có 10 nghìn sinh viên đầu vào, và có 10 trường đại học, mỗi trường tuyển một nghìn sinh viên. Câu chuyện nghe đơn giản, nhưng nó phức tạp ở chỗ mỗi sinh viên lại có trình độ khác nhau và sở thích của các sinh viên này đối với các trường đại học cũng khác nhau. Như thế, giả sử một trường đại học bất kỳ nhận được 2 nghìn hồ sơ dự tuyển, thì họ phải loại đi bao nhiêu, và giữ lại bao nhiêu hồ sơ khi biết rằng sẽ có nhiều sinh viên chúng tuyển sẽ không tham gia vào học ở trường đó vì họ được nhận vào các trường khác mà họ thích hơn?
Tương tự như vậy, trong vấn đề hôn nhân, giả sử đơn giản là số đàn ông và phụ nữ đến tuổi kết hôn nhưng còn độc thân bằng nhau. Vấn đề “ghép đôi” sẽ như thế nào? Mỗi người đàn ông sẽ có những tiêu chuẩn riêng, dẫn tới chuyện anh ta có những người phụ nữ mà anh ta muốn “ghép đôi”. Tương tự như vậy, mỗi phụ nữ cũng có những người đàn ông mà họ muốn lập gia đình cùng. Rõ ràng không thể có chuyện một người đàn ông nào cũng được ghép với người phụ nữ tuyệt vời nhất trên thế gian (vì người đó chỉ có một), và ngược lại, không thể có chuyện phụ nữ nào cũng cưới được người chồng lý tưởng nhất (vì anh chàng đó cũng chỉ có một). Câu hỏi đặt ra là trong các trường hợp đó, làm thế nào để việc ghép đôi có thể thực hiện được một cách có hiệu quả?
Shapley và Gale đưa ra một khái niệm sau này được gọi là “ghép đôi ổn định” (stable matching). Một kết quả ghép đôi ổn định là trường hợp mà sau khi ghép đôi xong, không xảy ra chuyện nó có thể bị phá vỡ. Ngược nếu kết quả ghép đôi tạo ra hai cặp vợ chồng (A,m) và (B,n) nhưng A lại muốn sống với B, và B cũng muốn sống với A, tức là đối với cả hai người này nếu được ghép thành (A,B) thì sẽ tốt hơn cho cả hai, thì kết quả ghép đôi ban đầu sẽ bị coi là không ổn định. Theo Shapley và Gale, ghép đôi ổn định đòi hỏi không có bất cứ một cặp nào muốn phá vỡ kết quả ghép đôi đó để đến với nhau.
Đó là về mặt quan sát thực tiễn, nhưng làm thế nào để đưa ra một phương pháp ghép đôi mà kết quả của nó là ổn định, thậm chí tốt nhất – tức là kết quả vừa ổn định vừa tốt nhất trong số các kết quả ổn định? Shapley và Gale đưa ra một thuật toán mà sau này trở nên nổi tiếng với tên gọi thuật toán Gale-Shapley. Hai ông chứng minh được rằng nếu triển khai theo thuật toán này, thì mọi bài toán ghép đôi giống như các bài nêu trên sẽ luôn có lời giải là một kết quả ghép đôi ổn định và tốt nhất.
Hãy giả sử một trường hợp đơn giản là số nam và số nữ bằng nhau, theo thuật toán Gale – Shapley, cần tổ chức việc ghép đôi này thành nhiều vòng. Ở vòng một, mỗi chàng trai sẽ cầu hôn một cô gái mà anh ta thích nhất. Nếu cô nào có nhiều chàng cầu hôn sẽ phải thải loại gần hết và chỉ giữ lại một chàng mà cô ấy thích nhất (trong số các chàng cầu hôn với cô ấy). Chưa cô nào được phép cưới ngay, mà chỉ được ghi tên chàng trai đó vào danh sách dự bị.
Ở vòng hai, các chàng trai không được bất cứ cô gái nào đưa vào danh sách dự bị ở vòng 1 sẽ cầu hôn với cô gái mà anh ta thích thứ nhì. Các cô gái sẽ chọn trong số các chàng trai cầu hôn với mình ở vòng 2 và chàng trai mà cô ta đưa vào danh sách dự bị ở vòng một ra một chàng trai ưng ý nhất và ghi tên anh ta vào danh sách dự bị.
Vòng lặp này sẽ kết thúc khi cho đến khi tất cả các cô gái đều được cầu hôn. Khi đó, coi như quá trình tán tỉnh lẫn nhau kết thúc, và các cô gái buộc phải cưới chàng trai duy nhất trong danh sách dự bị của mình.
Dễ thấy là nếu làm đúng theo thuật toán này, kết quả của quá trình ghép đôi sẽ là một kết quả ổn định. Không khó để chứng minh. Hãy giả sử ngược lại là nếu có chàng John và nàng Mary không được cưới nhau nhưng John lại thích Mary hơn vợ của anh ấy. Nếu như thế, tên của Mary sẽ đứng trước tên của vợ John trong danh sách của chàng. Và như vậy John hẳn đã phải cầu hôn Mary ở một vòng lặp trước theo đúng thuật toán Gale-Shapley. Mà như thế, Mary hẳn đã loại thẳng cổ John khi cô chọn người vào danh sách dự bị của mình. Vì người trong danh sách dự bị của Mary chỉ có thể ngày càng tốt hơn khi các vòng lặp được triển khai, chắc chắn Mary phải thích chồng của cô ấy hơn John. Điều đó có nghĩa là sẽ không có một John và một Mary nào mà cả hai cùng thích đến với nhau hơn là với người bạn đời mà vòng lặp Gale-Shapley gán cho họ. Nói cách khác, kết quả của thuật toán này là một kết quả gán ghép ổn định.
Thuật toán này cũng áp dụng hoàn hảo cho trường hợp tuyển sinh đại học, mặc dù lập luận áp dụng cho bài toán tuyển sinh phức tạp hơn đôi chút. Bạn đọc ham tìm hiểu có thể tự mày mò theo thuật toán Gale – Shapley để tìm ra. Nét đẹp của thuật toán này là nó rất đơn giản và tạo ra một kết quả phi thường – thử tưởng tượng một xã hội mà tất cả mọi người đều tìm được người thích hợp nhất với mình, và không ai phải lựa chọn lại lần thứ hai.(còn tiếp)
Vào năm 1962, khi Shapley mới 39 tuổi và đang là một nhà toán học làm ở Rand Corp, một think-tank đầy quyền lực của Hoa Kỳ, nơi chuyên nghiên cứu các dự án hạng nặng cho Bộ Quốc phòng của nước này, ông và một nhà kinh tế khác thuộc Đại học Brown là D. Gale đăng một công trình nghiên cứu có tên “tuyển sinh đại học và sự ổn định của hôn nhân” trên một tạp chí hạng thường của giới nghiên cứu toán học mang tên American Mathematical Monthly.
Tạp chí American Mathematical Monthly là một tạp chí hướng vào đại chúng, với cách viết đơn giản không cầu kỳ, không quá kỹ thuật, và thường không dùng để đăng tải những công trình nghiên cứu hạng nặng. Khi đăng công trình nghiên cứu này, Shapley chắc chắn dù nằm mơ cũng không tưởng tượng ra vào một ngày đẹp trời của 50 năm sau, ông được trao giải Nobel kinh tế nhờ các nghiên cứu khởi nguồn từ bài báo hết sức đơn giản đó.
Từ một thuật toán đơn giản
Quay trở lại năm 1962, tất cả những gì Shapley và Gale hình dung ra là một thuật toán (algorithm). Nghiên cứu này bắt đầu bằng một quan sát: Trong một số vấn đề của xã hội và kinh tế, tương tác giữa các cá nhân và các tổ chức không đơn giản bằng việc gặp gỡ mua bán hoặc ký hợp đồng như việc mua bánh mì ở cửa tiệm hoặc thuê thợ sửa ống nước.
Với các giao dịch kinh tế bình thường, người bán phát giá bán, người mua đến mặc cả, thỏa thuận giá, và nếu thỏa thuận thành công thì chuyện mua bán diễn ra. Shapley và Gale quan sát thấy một số trường hợp, thí dụ như việc tuyển sinh ở các trường đại học hay việc tìm kiếm bạn đời của mỗi người, giao dịch liên quan đến một dạng tương tác mà sau này các nhà kinh tế học gọi là “ghép đôi” (matching).
Trong trường hợp tuyển sinh đại học, giả sử một cách đơn giản là có 10 nghìn sinh viên đầu vào, và có 10 trường đại học, mỗi trường tuyển một nghìn sinh viên. Câu chuyện nghe đơn giản, nhưng nó phức tạp ở chỗ mỗi sinh viên lại có trình độ khác nhau và sở thích của các sinh viên này đối với các trường đại học cũng khác nhau. Như thế, giả sử một trường đại học bất kỳ nhận được 2 nghìn hồ sơ dự tuyển, thì họ phải loại đi bao nhiêu, và giữ lại bao nhiêu hồ sơ khi biết rằng sẽ có nhiều sinh viên chúng tuyển sẽ không tham gia vào học ở trường đó vì họ được nhận vào các trường khác mà họ thích hơn?
Tương tự như vậy, trong vấn đề hôn nhân, giả sử đơn giản là số đàn ông và phụ nữ đến tuổi kết hôn nhưng còn độc thân bằng nhau. Vấn đề “ghép đôi” sẽ như thế nào? Mỗi người đàn ông sẽ có những tiêu chuẩn riêng, dẫn tới chuyện anh ta có những người phụ nữ mà anh ta muốn “ghép đôi”. Tương tự như vậy, mỗi phụ nữ cũng có những người đàn ông mà họ muốn lập gia đình cùng. Rõ ràng không thể có chuyện một người đàn ông nào cũng được ghép với người phụ nữ tuyệt vời nhất trên thế gian (vì người đó chỉ có một), và ngược lại, không thể có chuyện phụ nữ nào cũng cưới được người chồng lý tưởng nhất (vì anh chàng đó cũng chỉ có một). Câu hỏi đặt ra là trong các trường hợp đó, làm thế nào để việc ghép đôi có thể thực hiện được một cách có hiệu quả?
Shapley và Gale đưa ra một khái niệm sau này được gọi là “ghép đôi ổn định” (stable matching). Một kết quả ghép đôi ổn định là trường hợp mà sau khi ghép đôi xong, không xảy ra chuyện nó có thể bị phá vỡ. Ngược nếu kết quả ghép đôi tạo ra hai cặp vợ chồng (A,m) và (B,n) nhưng A lại muốn sống với B, và B cũng muốn sống với A, tức là đối với cả hai người này nếu được ghép thành (A,B) thì sẽ tốt hơn cho cả hai, thì kết quả ghép đôi ban đầu sẽ bị coi là không ổn định. Theo Shapley và Gale, ghép đôi ổn định đòi hỏi không có bất cứ một cặp nào muốn phá vỡ kết quả ghép đôi đó để đến với nhau.
Đó là về mặt quan sát thực tiễn, nhưng làm thế nào để đưa ra một phương pháp ghép đôi mà kết quả của nó là ổn định, thậm chí tốt nhất – tức là kết quả vừa ổn định vừa tốt nhất trong số các kết quả ổn định? Shapley và Gale đưa ra một thuật toán mà sau này trở nên nổi tiếng với tên gọi thuật toán Gale-Shapley. Hai ông chứng minh được rằng nếu triển khai theo thuật toán này, thì mọi bài toán ghép đôi giống như các bài nêu trên sẽ luôn có lời giải là một kết quả ghép đôi ổn định và tốt nhất.
Hãy giả sử một trường hợp đơn giản là số nam và số nữ bằng nhau, theo thuật toán Gale – Shapley, cần tổ chức việc ghép đôi này thành nhiều vòng. Ở vòng một, mỗi chàng trai sẽ cầu hôn một cô gái mà anh ta thích nhất. Nếu cô nào có nhiều chàng cầu hôn sẽ phải thải loại gần hết và chỉ giữ lại một chàng mà cô ấy thích nhất (trong số các chàng cầu hôn với cô ấy). Chưa cô nào được phép cưới ngay, mà chỉ được ghi tên chàng trai đó vào danh sách dự bị.
Ở vòng hai, các chàng trai không được bất cứ cô gái nào đưa vào danh sách dự bị ở vòng 1 sẽ cầu hôn với cô gái mà anh ta thích thứ nhì. Các cô gái sẽ chọn trong số các chàng trai cầu hôn với mình ở vòng 2 và chàng trai mà cô ta đưa vào danh sách dự bị ở vòng một ra một chàng trai ưng ý nhất và ghi tên anh ta vào danh sách dự bị.
Vòng lặp này sẽ kết thúc khi cho đến khi tất cả các cô gái đều được cầu hôn. Khi đó, coi như quá trình tán tỉnh lẫn nhau kết thúc, và các cô gái buộc phải cưới chàng trai duy nhất trong danh sách dự bị của mình.
Dễ thấy là nếu làm đúng theo thuật toán này, kết quả của quá trình ghép đôi sẽ là một kết quả ổn định. Không khó để chứng minh. Hãy giả sử ngược lại là nếu có chàng John và nàng Mary không được cưới nhau nhưng John lại thích Mary hơn vợ của anh ấy. Nếu như thế, tên của Mary sẽ đứng trước tên của vợ John trong danh sách của chàng. Và như vậy John hẳn đã phải cầu hôn Mary ở một vòng lặp trước theo đúng thuật toán Gale-Shapley. Mà như thế, Mary hẳn đã loại thẳng cổ John khi cô chọn người vào danh sách dự bị của mình. Vì người trong danh sách dự bị của Mary chỉ có thể ngày càng tốt hơn khi các vòng lặp được triển khai, chắc chắn Mary phải thích chồng của cô ấy hơn John. Điều đó có nghĩa là sẽ không có một John và một Mary nào mà cả hai cùng thích đến với nhau hơn là với người bạn đời mà vòng lặp Gale-Shapley gán cho họ. Nói cách khác, kết quả của thuật toán này là một kết quả gán ghép ổn định.
Thuật toán này cũng áp dụng hoàn hảo cho trường hợp tuyển sinh đại học, mặc dù lập luận áp dụng cho bài toán tuyển sinh phức tạp hơn đôi chút. Bạn đọc ham tìm hiểu có thể tự mày mò theo thuật toán Gale – Shapley để tìm ra. Nét đẹp của thuật toán này là nó rất đơn giản và tạo ra một kết quả phi thường – thử tưởng tượng một xã hội mà tất cả mọi người đều tìm được người thích hợp nhất với mình, và không ai phải lựa chọn lại lần thứ hai.(còn tiếp)
Chu Văn Keng St
Thứ Tư, 5 tháng 12, 2012
MỜI GẶP GỠ CỰU CHIẾN BINH SINH VIÊN ĐHTH
BBT- TS. Nguyễn Cảnh Toàn (K13 ban Cơ - nhập ngũ 9/1971 ở Thượng Đình) vừa chuyển cho BBT Thư mời của hai Trường Đại học KHTN và KHXHNV về vệc gặp mặt những cựu chiến binh-sinh viên. Xin cám ơn cựu Thượng sỹ Cảnh Toàn.
MỜI GẶP MẶT CÁC CỰU CHIẾN BINH
TRƯỜNG ĐẠI HỌC TỔNG HỢP HÀ NỘI NHẬP NGŨ GIAI ĐOẠN 1956-1995
NHÂN DỊP KỶ NIỆM 68 NĂM
NGÀY THÀNH LẬP QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM
TRƯỜNG ĐẠI HỌC TỔNG HỢP HÀ NỘI NHẬP NGŨ GIAI ĐOẠN 1956-1995
NHÂN DỊP KỶ NIỆM 68 NĂM
NGÀY THÀNH LẬP QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM
Đảng ủy, Ban giám hiệu, Ban chấp hành Hội Cựu chiến binh Trường Đại học Khoa học Tự nhiên và Trường Đại học Khoa học Xã hội & Nhân văn thuộc Đại học Quốc gia Hà Nội trân trọng kính mời các Cựu chiến binh Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội nhập ngũ giai đoạn 1956-1995 về dự buổi gặp mặt nhân dịp Kỷ niệm 68 năm Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam (22/12/1944 – 22/12/2012).
Thời gian tổ chức: bắt đầu
từ 08 giờ ngày 22/12/2012 (thứ Bẩy)
Địa điểm: Hội trường tầng 7, Nhà T5,
Trường Đại học Khoa học Tự nhiên, Đại học Quốc gia Hà Nội,
Số 334, Nguyễn Trãi, Thanh Xuân, Hà Nội.
Địa điểm: Hội trường tầng 7, Nhà T5,
Trường Đại học Khoa học Tự nhiên, Đại học Quốc gia Hà Nội,
Số 334, Nguyễn Trãi, Thanh Xuân, Hà Nội.
Thông tin chi tiết đăng trên
http://hus.vnu.edu.vn và http://ussh.vnu.edu.vn.
Các Cựu chiến binh đăng ký tham dự qua số điện thoại: 0972255733 và 04.38583905 hoặc đăng ký qua Email: huyentt@vnu.edu.vn
Các Cựu chiến binh đăng ký tham dự qua số điện thoại: 0972255733 và 04.38583905 hoặc đăng ký qua Email: huyentt@vnu.edu.vn
Rất hân hạnh được đón tiếp.
Ban Tổ chức
-------------------
CHƯƠNG TRÌNH
GẶP MẶT CÁC CỰU
CHIẾN BINH
NGÀY 22/12/2012 - TẠI HỘI TRƯỜNG TẦNG 7, NHÀ T5 THƯỢNG ĐÌNH
NGÀY 22/12/2012 - TẠI HỘI TRƯỜNG TẦNG 7, NHÀ T5 THƯỢNG ĐÌNH
8h00 – 8h30 Đón tiếp khách
và CCB:
- đăng ký tên
- trao hoa cài ngực
- trao quà lưu niệm (của 2 trường)
- trao hoa cài ngực
- trao quà lưu niệm (của 2 trường)
8h30 – 9h00 Văn nghệ chào mừng của Đoàn thanh niên hai Trường KHTN và XHNV
9h00 – 11h30 Nghi lễ (Dẫn chương trình: Linh):
+ Tuyên bố lý do,
+ Chào cờ,
+ Mặc niệm tưởng nhớ các CCB đã hy sinh,
+ Giới thiệu đại biểu,
+ Báo cáo hoạt động của Hội cựu chiến binh hai trường.
+ Phát biểu của Lãnh đạo hai trường.
+ Phát biểu của Lãnh đạo Hội CCB Thành phố
+ Phát biểu của Lãnh đạo ĐHQGHN
+ Phát biểu của các CCB (2 người)
+ Phát biểu của Đoàn thanh niên.
+ Lãnh đạo hai trường tặng hoa cho đại diện Thương binh, Gia đình liệt sĩ,
+ Lãnh đạo hai trường tặng hoa cho Chủ tịch Hội cựu chiến binh 2 trường.
+ Chào cờ,
+ Mặc niệm tưởng nhớ các CCB đã hy sinh,
+ Giới thiệu đại biểu,
+ Báo cáo hoạt động của Hội cựu chiến binh hai trường.
+ Phát biểu của Lãnh đạo hai trường.
+ Phát biểu của Lãnh đạo Hội CCB Thành phố
+ Phát biểu của Lãnh đạo ĐHQGHN
+ Phát biểu của các CCB (2 người)
+ Phát biểu của Đoàn thanh niên.
+ Lãnh đạo hai trường tặng hoa cho đại diện Thương binh, Gia đình liệt sĩ,
+ Lãnh đạo hai trường tặng hoa cho Chủ tịch Hội cựu chiến binh 2 trường.
11h30 Bế mạc
11h40 Tiệc chiêu đãi của lãnh đạo hai trường
Giao lưu, gặp gỡ tự do: Từ 14h00 đến 16h00 ngày 22/12/2012, Lãnh đạo các khoa, các đơn vị có CCB của hai trường tổ chức gặp mặt các cựu quân nhân là cán bộ sinh viên thuộc khoa, đơn vị.
Ban Tổ chức
(Theo FB của CCB - TS. Cảnh
Toàn: http://www.facebook.com/anatoli.antolievich/posts/568431313172467
)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




