Thứ Sáu, 31 tháng 8, 2012

RUỘNG NHÀ (CV Keng st)

Góc thư giãn (2)


RUỘNG NHÀ

Tôi yêu ruộng của nhà tôi
Nước còn,cỏ rậm nên tôi ham cày
Để lâu sợ cỏ mọc dầy
Mai ngày hết nước khó cày bà ơi
Đêm nằm bà hỏi khẽ tôi
Ruộng cô hàng xóm cày rồi hả ông ?
Ông về cày chẳng để không
Ruộng sâu, ruộng trũng thuê ông đều cày !
Bà ơi hỏi thế thì gay
Bỗng dưng tôi lại vác cày cày thuê !
Vợ chồng đầu gối má kề
Tôi lo cày tốt, bà chê chỗ nào
Nhìn xem thửa ruộng ba sào
Tôi cày thẳng tắp, đường nào cũng sâu
Nào tôi có phụ bà đâu
Chỉ mong tôi khỏe sống lâu để cày.

(LHL)

Thứ Năm, 30 tháng 8, 2012

CÂU LẠC BỘ TRÀ BÁCH THẢO

Như thường lệ, sáng hôm nay thứ năm 30 tháng 8 chúng tôi lại ra quán "Cafe Bách Thảo" để sinh hoạt CLB Trà - Cà phê . Hôm nay trời nắng đẹp, cái nắng thu nao lòng người.  Chắc ngại nắng, sáng nay chỉ có anh Bùi Minh Tân và Phạm Hữu Quỳ của lớp Chuyên toán G Xuân Đỉnh và anh Trịnh Tất Đạt cùng tôi của lớp Toán ĐHTH HN (Xin bấm vào giữa ảnh để xem với kích thước thật).

 Một góc quán Trà Bách Thảo

Các bàn Trà - Cà phê 

Cảnh công viên Bách Thảo 

Anh Trịnh Tất Đạt 

Anh Bùi Minh Tân và Phạm Hữu Quỳ (Lớp G Xuân Đỉnh)

Cây họ Dầu (cùng ngành Chò chỉ) trong công viên 

Quán Trà trong công viên Bách Thảo

(Vĩnh Thuận - Ngọc hà - 30/8/2012)

Cảm nhận Bài "Trâu cày" (LTT)


1. Trâu già còn ham đi cày
Lại đòi cày hộ, vợ Thày đánh cho
Biết điều thì chỉ làm thơ
Ruộng hoang hãy để Tôi lo cho mà

2. Đã biết đuối sức loay hoay
Lại còn ham hố có ngày nguy to  

Thứ Tư, 29 tháng 8, 2012

TRÂU CÀY (CV Keng st)


Góc thư giãn (1)


TRÂU CÀY

Anh ơi em bảo anh này
Ruộng em thích cày mà chẳng có trâu
Anh cày những đẩu những đâu
Ruộng em anh chẳng dắt trâu lên cày
Cho anh cày suốt cả ngày
Bao giờ mệt hoặc gẫy cày thì thôi
Công cày chẳng phải nhiều lời
Trả cho anh tất hai đồi ở trên

Mau về mà dắt trâu lên
Nhưng đừng sướng quá lại quên đường về !

(QL-Thơ Xứ Đoài)

Mời các Bác viết tiếp cảm nhận
(nhớ tùy theo sức  "U70" của mình đấy!) 




Chủ Nhật, 26 tháng 8, 2012

Thơ của anh DƯƠNG SINH

BBT- Chị Dương Thanh Mai gửi cho BBT bài thơ của anh Dương Sinh ở Tây Nguyên tặng chị Mai. Xin giới thiệu với Lớp K13 Toán Cơ chúng ta bài thơ này. Xin cám ơn anh Dương Sinh và chị Dương Thanh Mai.




NHỮNG KỶ NIỆM KHÔNG BAO GIỜ QUÊN ĐƯỢC

 Tác giả: Dương Sinh K13 TOÁN CƠ.


Thế kỷ trôi đi một nửa rồi
Mái trường tre nứa nhớ không vơi
Nhớ bữa chia nhau củ sắn lùi
Hai đứa nhìn nhau như muốn nói
Cồn cào trong dạ quá mỳ ơi!
Nhớ bữa ra đi thật ngậm ngùi
Nhìn Thầy trong cảnh đói không nguôi
Tay kia muói mỏ, tay mì nắm
Tuyến tính hàm ơi đã rụng rời
Măng vầu măng nứa đã cạn vơi
Còn lá tàu bay năm bảy chiếc
Bạn nhường, nhường bạn, nước mắt rơi
Thế kỷ trôi đi một nửa rồi
Ơn Thầy, nghĩa bạn nhớ không vơi
Len theo lối nhỏ rừng se lạnh
Đã khuất đằng sau những bạn đời
Và bây giờ:
Đứa còn
            Đứa mất
                                    Nhớ không nguôi…!

Tây Nguyên, ngày 21 tháng 12 năm 2008
                                Dương Sinh 
Di động: 0913 43 66 28 - 
Số 126/2 Mai Hắc Đế, TP. Ban Mê Thuột, Đắc Lắc – 
ĐTNR: 0500 3814 089



Thứ Bảy, 25 tháng 8, 2012

Bài thơ một chữ (LTT giới thiệu)


Bài thơ ngắn nhất Việt Nam và cũng là của cả thế giới, với tựa là “Vợ chồng”, chỉ có một chữ xong. Bài thơ này nhiều người lúc đầu cho là của Trần Dần vì Bài thơ có phong cách rất Trần Dần, nhưng thực ra là của ông Đoàn Văn Chúc.
Gần hai chục năm trước, nhà thơ Phùng Quán có kể về ông Chúc bờ sông, tức Đoàn Văn Chúc một trong những người làm thơ độc đáo nhất Hà Nội, người mà Phùng Quán ví von “so với thơ ông Chúc, thơ tôi chỉ là miếng pic-kê đầu gối”.
Gọi là Thơ nhưng nội dung chỉ có một từ và nếu như không có cái tựa đề là “Vợ Chồng” thì từ “xong” cũng chẳng có nghĩa gì. Mà nếu cứ chiểu theo các thể thơ thì Bài “thơ ấy” chẳng theo một thể nào cả ngay cả thể thơ tự do. Thế nhưng rất nhiều nhà thơ phải khen đấy không những chỉ là một Bài thơ mà còn là một Bài thơ hay nữa.
Bài thơ chỉ có một chữ nhưng Lời bình thì ngắn nhất như Lời bình của Trần Dần cũng rất dài so với Bài thơ: “Vợ chồng - mớ bòng bong ấy gọi là xong”
Tuy chỉ có một chữ và không theo một thể thơ nào cả nhưng Bài thơ lại đa tầng, đa nghĩa mà một trong những tiêu chí của một Bài thơ hay là: “kiệm lời”, “ý tại ngôn ngoại”.
Lời bình của Nhà thơ Trần Dần xúc tích, cực ngắn mà lại bao hàm nhiều nghĩa; mỗi người tùy thuộc hoàn cảnh mà có thể hiểu cái chữ “xong” ấy nó là thế nào. Có thể đấy là sự kết thúc của một đôi trai gái yêu nhau nay làm đám cưới để thành vợ chồng và như vậy cũng là "xong". Đời người có ba việc lớn: Tậu trâu, cưới vợ, làm nhà thì đã xong một việc. Từ nay yên tâm bắt đầu cho cuộc sống mới, không còn hẹn hò, đưa đón và cũng là bắt đầu của một “mớ bòng bong”. Hiểu theo một hoàn cảnh khác, ta hình dung chữ “xong” là lời thốt ra của mọi người sau khi Chánh án tuyên bố cho một cặp vợ chồng được ly hôn, để thoát ra khỏi “mớ bòng bong”.
Thế mới biết là, ở lĩnh vực nào cũng vậy: Sự sáng tạo không bao giờ có khuôn mẫu.


VỢ  CHỒNG

Xong.


                                                                                      Đoàn văn Chúc

Thứ Tư, 22 tháng 8, 2012

Chuyện XƯA và NAY (thơ CV Keng)




CHUYỆN XƯA VÀ NAY




Đem nay để nhớ thời xưa
Để xem thế sự đong đưa thế nào?

Nhớ thời chẳng cách là bao!
Đại Thần lũng đoạn…Lao đao dân tình
Thầy Chu (*) thấy thế bất bình
Dâng Thất Trảm Sớ hành hình quan gian

Thời nay sao lắm Sâu-Quan?
Một bầy nhung nhúc…Bất an đêm ngày
Xưa – Nay đều đúng câu này:
“Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan“

Nay cần có một Minh Quân
Dùng nhiều “Trảm Sớ“ để dân tôn thờ…

(*) Chu Văn An – Triều Trần

Hà-Nội, 08.2012