Chủ Nhật, 3 tháng 2, 2013

Dương Nội vùng lên



Dân oan Dương Nội - thương thay
Gần ngày Tết vẫn loay hoay…ruộng vườn
Quan thời quen thói lườn khươn
Mấy năm lời nói cứ lươn lẹo hoài
Rình ngày giáp Tết ra oai
Đầu gấu, mặt ngựa - một loài sói lang
Hai trăm tên đến đất làng
Tưởng rằng nuốt sống Dân làng ở đây
Dở trò diễn lại bài bây
Giống như lần trước - cái ngày Văn Giang
Đâu hay Dân đã sẵn sàng
Hỏa công, phân thối - cả làng liều thân
Người Dương cùng với người Âm
Quyết tâm bám trụ  giữ phần Đất thiêng
Ngọc Hoàng Ngài có linh thiêng
Giúp Dân giữ Đất – Giữ yên Nước này

Người con Dương Nội

CHUYỆN TÁO CÔNG BUỒN (CV Keng)

Gửi về Hà-Đông quê tôi                        

 




CHUYỆN TÁO CÔNG BUỒN



Táo buồn là cớ làm sao?

Khi tâu, trời phán thế nào...nói ra?



Táo tâu: khổ lắm dân ta!

Tiếng là “Ông Chủ“ hóa ra...Chủ hờ!!!

(Đất mình, mà phải xin-cho…

Của thằng “Tớ“ nó, khất “vờ“ duyệt “chơi“...)



Lạ thay vừa tới cổng trời

Ngọc Hoàng đã biết “Động trời“ vừa xong...

…Văn Giang … Dương Nội đúng  không?

Lỗi này Trẫm thật đau lòng lắm thay!



Việc này Trẫm giải quyết ngay

Khanh về Hạ giới, truyền ngay lệnh này:

- Vỡ bờ, tức nước…Có hay

Là ta, cũng chẳng: kế bay...về trời

Ngày 23 tháng Chạp Năm Nhâm Thìn




 Chu Văn Keng

Thứ Bảy, 2 tháng 2, 2013

Bài cúng ông Táo của bọ Lập

Nhà văn Nguyễn Quang Lập
Blog Quechoa.vn

209000_338116992929912_25277236_n 
Con kính lạy ngài Đông Trù Tư Mệnh Táo Phủ Thần Quân.
Tín chủ chúng con là: …Bọ Lập………Ngụ tại: Việt Nam ………………………….
Hôm nay là ngày 23 tháng Chạp, tín chủ chúng con thành tâm, sắp sửa hương hoa vật phẩm, xiêm hài áo mũ, kính dâng Tôn thần. Thắp nén tâm hương tín chủ con thành tâm kính bái. Chúng con kính mời ngài Đông Trù Tư Mệnh Táo phủ Thần quân hiển linh trước án thụ hưởng lễ vật.
Phỏng theo lệ cũ, ngài là vị chủ, ngũ tự Gia Thần, soi xét lòng trần, Táo quân chứng giám.
Trong năm sai phạm, các tội lỗi lầm, cúi xin Tôn thần, gia ân châm chước. Ban lộc ban phước, phù hộ toàn gia, trai gái trẻ già, an ninh khang thái.
Dãi tấm lòng thành cúi xin chứng giám.
Vừa rồi nhân sĩ trí thức hạ giới đã có kiến nghị sửa đổi hiến pháp ( tại đây), đến nay đã có 2.178 chữ kí, nhưng xem chừng cũng chỉ là nước đổ đầu vịt.
Vậy xin Táo quân chuyển tới Ngọc Hoàng bốn lời thỉnh nguyện:
Một là xin Ngọc Hoàng chỉ thị các cụ nhà con bỏ điều 4 ra ngoài Hiến pháp
Hai là xin Ngọc Hoàng chỉ thị  các cụ nhà con rằng quân đội chỉ bảo vệ Tổ quốc và nhân dân, không bảo vệ một ai khác
Ba là xin Ngọc Hoàng chỉ thị cho  các cụ nhà con bỏ sở hữu ( đất đai) toàn dân, chuyển về chế độ đa sở hữu.
Bốn là xin Ngọc Hoàng chỉ thị các cụ nhà con đổi tên nước thành Việt Nam dân chủ cộng hòa, hoặc tốt nhất là Cộng hòa Việt Nam.
Cúi xin Ngọc Hoàng đèn giời soi xét, hỗ trợ chúng con.  Nhược bằng các cụ nhà con bất tuân  ý chỉ của Ngọc Hoàng thì xin Ngọc Hoàng muốn xử các cụ nhà con thế nào thì xử.
Nói nhỏ Ngọc Hoàng: Các cụ nhà con sợ  bị chuyển công tác lên Thiên đình làm việc lắm đấy!
Đa tạ Ngọc hoàng!
- Phục duy cẩn cáo!

Đôi lời với GS Châu, GS Sơn và nhà báo Anh Tuấn

Kim Ngọc Cương

hp09.jpg

Trang mạng “Cùng viết Hiến pháp” do Giáo sư Ngô Bảo Châu, Giáo sư Đàm Thanh Sơn, Nhà báo Nguyễn Anh Tuấn khởi xướng bắt đầu hoạt động từ ngày 1/2/2013 đến hết ngày 31/3/2013.
Theo Nhà văn Nguyễn Quang Lập thì sự kiện này là “Một sự kiện hơi bị lạ và rất phấn khởi”.
Thực ra, việc một nhóm người lập ra một “Diễn đàn” để cùng nhau thảo luận về Hiến pháp là một việc hết sức bình thường. Còn Nhà văn Nguyễn Quang Lập cho rằng “hơi bị lạ” có lẽ là vì Diễn đàn này do hai nhà khoa học có tên tuổi và một nhà báo khởi xướng.
Và có lẽ do “hơi bị lạ” nên Nhà văn Nguyễn Quang Lập cũng đã nhận xét “rất phấn khởi”.
Theo suy nghĩ cá nhân, tôi thấy (qua việc đọc “Tuyên ngôn” của Diễn đàn “Cùng viết Hiến pháp”) nếu 3 người nổi tiếng (Ngô Bảo Châu, Đàm Thanh Sơn, Nguyễn Anh Tuấn) lập ra Diễn đàn để “Cùng viết Hiến pháp này ra đời nhằm tạo thêm một không gian đối thoại cho tất cả những người quan tâm đến việc sửa đổi Hiến pháp, để họ có thể cùng thảo luận về chủ đề này một cách nghiêm túc và dân chủ” thì mức độ “phấn khởi” chưa thể là “rất” được.
Bởi một điều rất giản dị, hiện tại đã có rất nhiều diễn đàn để cho mỗi cá nhân được góp ý, kiến nghị, đề xuất suy nghĩ của mình về “sửa đổi Hiến pháp”. Đó là: Hệ thống truyền thông của Nhà nước, các Hội nghị do các Tổ chức Nhà nước, Đoàn thể tổ chức lấy ý kiến; Bên cạnh đó còn có rất nhiều các trang mạng khác của một nhóm người hoặc cá nhân cũng sẵn sàng đăng các ý kiến, kiến nghị về “sửa đổi Hiến pháp”.
Điều mà rất nhiều người Dân mong mỏi ở các nhân sĩ, trí thức là: Với tầm hiểu biết sâu rộng, các nhân sĩ, trí thức phải thể hiện chính kiến của mình về “sửa đổi/xây dựng một Bản Hiến pháp mới”. Các nhân sĩ, trí thức phải thể hiện (phát biểu) được nguyện vọng của toàn dân trong việc sửa đổi/xây dựng một Bản Hiến pháp tiến bộ, nhân văn, có giá trị lâu dài làm nền tảng xây dựng nước Việt Nam Dân chủ, Độc lập, Tự do, Hạnh phúc. Bản Hiến pháp mới phải là Văn bản của Nhân Dân trao quyền cho Nhà nước để Nhà nước quản lý, phát triển xã hội Việt Nam ngày càng tươi đẹp.
Để có một Bản Hiến pháp mới của Việt Nam mang tính nhân văn, tiến bộ cao; phù hợp với thời đại, vừa kế thừa được tinh hoa nền Văn hiến Việt Nam vừa tiếp thu được các Bản Hiến pháp của nhiều nước văn minh, phát triển (hơn nước ta tại thời điểm này) Nhân Dân trông cậy vào tầng lớp nhân sĩ, trí thức khởi thảo nhiều Bản Dự thảo Hiến pháp để Nhân Dân đóng góp và cuối cùng thì Nhân Dân sẽ phúc quyết để chọn lọc, tổng hợp thành một Bản Hiến pháp. Có làm được như vậy thì Hiến pháp mới thực sự là do Dân, của Dân và vì Dân.
Đáp ứng nguyện vọng này, Bên cạnh “Dự thảo Hiến pháp sửa đổi năm 2013” của Quốc Hội đang lấy ý kiến góp ý của Nhân Dân thì Nhóm các Nhân sĩ, Trí thức, các nhà hoạt động chính trị - xã hội – kinh tế đã có Bản Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp và đã đưa ra Dự thảo Hiến pháp 2013.
Việc Dự thảo Hiến pháp 2013 của các Nhân sĩ, trí thức, các nhà hoạt động chính trị - kinh tế - xã hội là một việc mang tính xây dựng cao và rất thực tế, đáng khích lệ để có thêm các Bản Dự thảo Hiến pháp khác nhằm mục đích so sánh, chọn lựa và tổng hợp được hết tinh túy của nhiều Bản Dự thảo Hiến pháp.
Nay, Giáo sư Ngô Bảo Châu, Giáo sư Đàm Thanh Sơn, Nhà báo Nguyễn Anh Tuấn khởi xướng trang “Cùng viết Hiến pháp” cũng đáng hoan nghênh nhưng nếu để mọi người “cùng viết” thì e rằng từng cá nhân sẽ rất khó viết và bị tản mạn, tràn lan; như vậy, tác dụng của “Cùng viết Hiến pháp” sẽ không mang lại hiệu quả. Để đạt hiệu quả theo thiển ý cá nhân: Đề nghị nhóm Ngô Bảo Châu, Đàm Thanh Sơn, Nguyễn Anh Tuấn (và một số người khác do 3 vị này chọn) dự thảo một Bản Hiến Pháp để trên cơ sở đó mọi người Dân đối chiếu với các bản Dự thảo Hiến pháp khác và trên cơ sở suy nghĩ cá nhân, từng người sẽ góp ý, tranh luận.
Mong Giáo sư Ngô Bảo Châu, Giáo sư Đàm Thanh Sơn, Nhà báo Nguyễn Anh Tuấn sớm làm được việc đó.
Mong lắm thay
Kim Ngọc Cương

Yêu thời đồ đểu M

Nhà văn Nhật Tuấn

YÊU THỜI ĐỒ ĐỂU (KỲ 33)

                                 

                                      

Ở quầy tiếp tân, cô gái đang ngáp ngắn ngáp dài, vừa thấy bà Phu nhân đã tỉnh như sáo, hót ríu rít :

“ Ông bà ra sân bay sao phòng muộn thế ạ ?”

Bà phu nhân dúi ngay tờ hai trăm vào sổ trực  :

“ Cô thông minh thật , đoán thế mà đúng, cô báo kiểm phòng …”

Cô tiếp tân xua tay lia lịa :

“ Khỏi khỏi, ai chứ khách như ông bà chỉ sợ để quên gì thôi. Giấy tờ đây. Thưa xong rồi…”

Hai nguời vưà ra cửa taxi đã kè tới, nhìn sang bên kia đường, đã thấy gã thư ký chễm chệ trên xe máy phì phèo  thuốc lá. Thằng này được việc thật, lính ruột của Chủ tịch tỉnh có khác, hèn chi ông cưng chiều vậy, bao nhiêu việc cơ mật giao phó hết. Chỉ tiếc nó chẳng thèm để mắt tới Kim Anh, nếu không gả phắt cho nó  thêm vây thêm cánh. Chiếc va li bị tay lái xe quăng đánh xoảng vào cốp xe sau  làm bà Phu nhân giật thót :

“ Này nhẹ tay thôi ông ơi…”

Anh lái taxi cười nhăn nhở :

“ Hàng dễ vỡ hả bà ?”

Ông Thuộc ngồi sau xe vọt miệng :

“ Hàng trắng đấy, mày lái cẩn thận, va quệt vào đâu công an kiểm tra thì mày chết…”

Bà Phu nhân nhói tim, mẹ cái thằng này, mồm miệng bặm trợn thế thì thôi. Anh taxi cười hề hề :

“ Hàng trắng  đâu ra mà nặng thế ? Bán phải cả tỉ đô la. Chắc lại ba thứ đồ điện tử tinh vi phải không ạ ?”

“ Mày nói đúng đấy, nguyên một cái máy “đụ” ở trong đó…” – ông Thuộc góp chuyện.

Gã taxi ra vẻ hiểu biết :

“ Cái này cháu thấy thường, c…giả, c…máy, c…rung, đủ kiểu hết…”

“ Mày thấy ở đâu ?”

“ Trên đường Nguyễn Huệ Sàigòn  bán thiếu gì . Cô chú mới nhập khẩu mặt hàng đó hả ? Có cần  tiêu thụ không, cháu xin một mối ?”

Bà Phu nhân bực mình :

“ Lái lẹ lên … im cái miệng lại…nhiều chuyện…”.

Xe về tới khách sạn Thái Bình Dương, ông Thuộc lại làm tiếp nhiệm vụ xách  va li lên tận cửa phòng bà Phu nhân. Ông nói cụt lủn :

“ Tôi về được rồi chứ ?”

Bất chợt từ trong phòng vang ra tiếng lịch kịch làm bà Phu nhân tái mặt :

“ Khoan đã, trong phòng tôi có tiếng người …”

“ Chắc cô tiểu thư nhà bà mới về chứ gì ?”

“ Không phải…ông cứ áp tai vào cửa nghe thử coi…”

Quả nhiên có tiếng thở hồng hộc, tiếng rên rỉ và tiếng  nệm giường lạch cạch. Ông Thuộc phì cười :

“ Tụi nó đang “chọi nhau” chứ có gì đâu…”

Bà Phu nhân tức tối đập cửa ầm ầm .  Trong phòng im bặt, mãi sau cô Kim Anh mới ló đầu ra :

“ Ở kìa mẹ, con tưởng mẹ không về ngủ ?”

“ Tưởng tưởng cái gì, tôi vừa đi khỏi cô đã cả gan đưa trai về phòng có còn coi tôi ra cái gì ?”

Cô Kim Anh kéo bà Phu nhân ghé tai thì thào cái gì đó làm bà cứ gật đầu lia lịa, mặt dịu hẳn xuống rồi đổi thái độ vui vẻ :

“ Vậy hả, vậy hả ? Vậy cứ mời cậu ngồi  chơi…”

Khi mọi người kéo vào phòng đã thấy một gã trạc 28 tuổi, người ngắn, da ngăm ngăm, mắt lươn trắng dã, cằm bạnh mà cô tiểu thư mới rỉ tai mẹ là “con trai một Uỷ viên Bộ chính trị, biết rõ nhiều chuyện của ba” đang ngồi chễm chệ trên xa lông. Chẳng cần chờ ai chào hỏi, gã đã cất giọng trọ trẹ :

“ Người nầy là má em hỉ ?  Còn người nầy là…”

Gã chỉ vào ông Thuộc, bà Phu nhân vội vàng :

“ Là…là phu  khuân vác…”

Rồi bà diễn rất khéo, rút ngay tờ bác Hồ xanh ra nhét vào tay ông Thuộc , xua  ông ra khỏi phòng, sập cửa lại. Gã “cằm bạnh” cười hí hí :

“ Má em chi bạo quá hỉ ? Vác cái vali từ dưới đó lên đây mà trả những năm trăm …”

Bà Phu nhân vội vàng :

“ Cái tính tôi vầy đó, thương yêu người lao động mờ. Ông nhà tôi cũng vậy , lúc nào cũng quan tâm lo lắng tới nhiệm vụ “xoá đói giảm nghèo”.

Gã “cằm bạnh” làm như không quan tâm tới bà Phu nhân, vẫn chỉ nói với cô tiểu thư :

“ Má em  mua sắm cái chi mà xài va li bự quá hề ?”

Cô tiểu thư không hay biết, vỗ tay vui vẻ :

“ Ừa há, má mua cái gì lớn dữ vậy. …”

Gã “cằm bạnh” cười khà khà :

“ Em muốn biết thì cứ mở ra  coi…Chắc phải năm trăm triệu trở lên mới nặng dữ  vậy tề ?”

Cô tiểu thư nghe gã nói vậy sững ngay lại. Thôi chết, không khéo vạch áo cho người xem lưng, tự mình hại mình mất rồi. Mà không biết bà già mua sắm cái gì mà chứa trong va li bự vậy ?  Rất may, bà Phu nhân sau cú sốc tái tím cả người, đã bình tĩnh lại, “diễn” rất nhanh :

“ Ối trời ôi, toàn đồ lót phụ nữa cả đấy mà, tiền bạc đâu ra  nhiều thế, Kim Anh lấy chai rượu trong tủ lạnh ra mời cậu uống đi…”

Nói rồi bà vội lễ mễ xách cái va li nhét vào trong tủ , trong bụng khấn  rối rít :”  Lạy ông trăm lạy, lạy ông ngàn lạy, ông có nhân điện linh thiêng phù hộ , đuổi cổ thằng con ông lớn khốn kiếp này đi tôi còn lo liệu cho ông…”

Gã cằm bạnh nốc một hơi ly rượu Kim Anh rót cho, lại cất giọng trọ trẹ :

“ Rượu ngon quá hỉ ? Nhưng “qua” ngán ba cái thứ rượu tây này rồi, uống “nước mắt quê hương” đậm đà tính dân tộc hơn…”

Kim Anh cất giọng thỏ thẻ :

“ Anh nói vậy là sao ?”

Bà Phu nhân đã kịp khoá tủ, xấn tới góp chuyện :

“ Hiểu rồi, hiểu rồi…ý cậu muốn  nói là đế nếp Gò Đen hay là “quốc lủi Hà Nội” đấy mà. Để hôm nào tôi bảo lái xe nó chở tới cho cậu nguyên thùng…”

Gã cầm bạnh xua tay lia lịa :

“ Nỏ cần, nhà bây tui thiếu chi thứ nớ…”

Gã cứ ngồi ngật nguỡng đánh hết chai rượu tây, mắt vằn đỏ, mặt xám ngoét làm bà phu nhân lòng dạ rối bời bời.

Chợt có tiếng chuông điện thoại . Cô tiểu thư nhấc máy, OK rối rít rồi quay sang gã cằm bạnh :

“ Anh ơi,  xe tới rồi, ta đi thôi…”

“ Ừ thì đi…”

Đi qua bà phu nhân gã nhìn lom lom vào mặt, mắt vằn đỏ làm bà sởn gai ốc, giả lả :

“ Cậu lại nhà…”

Cô tiểu thư ghé tai mẹ :

“ Con đi Câu lạc bộ “tăng 3” mẹ nha. Sáng mai con về…”

Bà phu nhân ngây đơ, chỉ còn biết gật gật. Con cái bây giờ thế đấy, thôi cũng đành , biết làm sao, chỉ mong nó đừng mang cái bụng bầu về thì khổ bà. Thoát được gã cằm bạnh, bà nhẹ nhõm cả người. Hoá ra ông Ba Tạ linh thiêng thật, bà mới khấn có một lượt mà thằng khốn nạn đã xéo ra cửa. Giải quyết xong vụ này phải tạ thầy cái lễ. Nghĩ vậy bà mở khoá tủ lễ mễ kéo cái va li ra ngoài rồi thắp nhang khấn vái. “ Ông sống khôn thác thiêng phù hộ độ trì cho tôi tai qua nạn khỏi…”. Ôi chết, 11 giờ đêm rồi mà gã thư ký chưa điện về coi phi tang cái của nợ  này ra sao ?  Gã nói chiều nay sẽ kiếm thuyền đưa ông thầy ra biển  mà. Tiếng gõ cửa làm bà giật thót. Thằng cằm bạnh quay lại ? Bà lạnh cả người cuống quít nhét chiếc va li vào tủ và rón rén  hé cửa. Ôi trời, tưởng ai hoá ra ông Thuộc, ông quay lại làm gì vậy cà ? Ông lách người vào, không chờ bà mời, ra ngồi bên bàn, nhắc vỏ chai rượu gã cằm bạnh mới uống hết, đưa lên mũi hít hít:

“ Chà…rượu ngon thật…”

Bà mở tủ lấy chai khác :

“ Đây…xin mời. Ông trở lại có việc gì ?”

Ông Thuần làm cạn luôn hai ly, khà một tiếng khoan khoái :

“ Rượu này mới gọi là rượu ? Ba thứ “Uýt ky” Sàigòn nhạt thếch…”

Rồi như rượu vào lời phải ra, khác hẳn lúc mới gặp, ông tuôn ra một tràng bình phẩm các loại Rhum, Whisky ở trên đời làm bà phu nhân phải cắt ngang :

“ Ông gặp tôi không phải để tiếp thị rượu đấy chứ ?”

Ông Thuộc cười ha hả , cạn luôn ly nữa rồi mới chậm rãi :

“ Cậu ấy bảo tôi gặp bà lấy tiền công …”

Bà hiểu ngay “cậu ấy” là thằng thư ký. Nó mới nhận của bà 5000 đô mà đã hết rồi sao ? Ái chà, thằng này muốn “đẽo” bà đây. Thôi cứ chiều nó, xong việc rồi tính.Bà hất hàm :

“ Bao nhiêu ?”

“ Năm triệu…”

“ Mèn ơi…xách có cái va li lên lầu xuống lầu mà tính dữ vậy ?”

“ Thưa bà đây là loại lao động đặc biệt,  mức độ nguy hại lẽ ra không tính   được bằng tiền….”

Bà phu nhân đành mở ví xỉa tiền ra trả. Lão Thuộc đếm đi đếm lại mới giắt vào thắt lưng, rót ly rượu  nữa rồi khề khà :

“ Bà còn phải thuê tôi việc nữa ?”

Bà Phu nhân giật bắn :

“ Việc nữa ? Việc gì ?”

Ông Thuộc điềm nhiên :

“ Vứt cái va li ra biển …”

Bà Phu nhân lắp bắp :

“ Ông nói cái gì ? Vứt cái va li ra biển ? Ai nói với ông vậy?”

“ Cậu ấy chứ ai. Cậu ấy nhắn bà không tìm được thuyền, cậu ấy đành phải thuê tôi …”

Bà Phu nhân ngờ vực :

“ Vậy ông có thuyền ?”

“ Không có, mà có cũng chẳng thoát được cảnh sát đường thuỷ, rồi ra xa nữa đụng lính biên phòng …Chiếc va li to thế giấu đâu cho thoát ?”

Bà Phu nhân tái mặt :

“ Vậy tính sao giờ ?”

“ Bởi thế “cậu ấy” mới phải thuê tôi…”

“ Ông làm được không ?”

Ông Thoả cười hề hề :

“ Vậy bà không biết ngày xưa tôi thuộc “binh chủng đặc biệt tinh nhuệ” à ?”

“ Nó là cái quỷ gì ?”

“ Đặc công nước…Bà biết chưa ? Bà có nghe nói tới vụ đánh tàu  Mỹ không ? Thế này, gói bộc phá cho vào tấm  ni lông rộng, buộc kín lại, xuống nước nó sẽ phồng ra thành cái phao, chui vào giề lục bình, cứ thế mà bơi ra tận tàu Mỹ…”

Bà Phu nhân trố mắt :

“ Ông…ông lắm thành tích chống Mỹ cứu nước thế kia à ? Vậy sao ông lại bị đi tù ?”

“ Tôi bắn chết một thằng cùng đơn vị trong lúc nó hiếp dâm con gái bà chủ nhà nơi ém quân  …”

“ Mèn ơi…ông…ông ghê vậy cà ?”

Ông Thuộc không trả lời, rót ly rượu nữa làm cái ực. Bà Phu nhân ghé sát lại  thì thào :

“ Vậy ông cũng gói vào tấm ni lông rồi bơi ra biển ? Liệu có được không ?”

Ông Thuộc cười khì khì :

“ Dễ như ăn…óc chó vậy. Có điều cái va li này lớn quá, không dùng được, bà phải làm cho “cái gói” đó nhỏ lại.”

Bà Phu nhân ngớ người :

“ Làm nó nhỏ lại ? Bằng cách nào?”

“ Tôi chỉ giúp bà mang đi phần cứng thôi, còn phần mềm bà phải giải quyết…”

Bà phu nhân lo lắng :

“ Phần cứng là sao ? Phần mềm là sao ?”

“ Phần cứng là xương xẩu, còn lại là mềm đó…”

“ Mèn ơi, tôi biết làm sao giờ ? Ông…ông có sáng kiến gì không ?”

Ông Thuộc bật cười sằng sặc :

“ Sáng kiến cải tiến kỹ thuật, năng suất cao, chất lượng tốt, giá thành rẻ phải không ? Bà thuộc khẩu hiệu của ông nhà quá …hê hê…”.


 (còn tiếp)

Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2013

Trang "Cùng viết Hiến Pháp"

20120419095754_ngobaochauimagesDamthanhson

Ngô Bảo Châu, Đàm Thanh Sơn, Nguyễn Anh Tuấn khởi xướng trang: Cùng viết hiến pháp 

Nguyễn Quang Lập: Một sự kiện hơi bị lạ và rất phấn khởi, là: gs toán Ngô Bảo Châu, gs vật lý Đàm Thanh Sơn và nhà báo Nguyễn Anh Tuấn, nguyên  tổng biên tập ViệtNamnet, đã cùng nhau lập nên trang web: Cùng viết hiến pháp ( tại đây). Dưới đây là tuyên ngôn của họ.

Cùng viết hiến pháp
Dự thảo sửa đổi Hiến pháp Việt nam 1992 đã gây nên sự chú ý rộng rãi trong người dân. Trang Cùng viết Hiến pháp này ra đời nhằm tạo thêm một không gian đối thoại cho tất cả những người quan tâm đến việc sửa đổi Hiến pháp, để họ có thể cùng thảo luận về chủ đề này một cách nghiêm túc và dân chủ.
Hiến pháp là đạo luật cơ bản của một quốc gia. Hiến pháp phải chứa đựng những nguyên tắc làm nền tảng cho việc xây dựng thể chế chính trị, tổ chức và vận hành của nhà nước, bảo vệ những quyền cơ bản của người dân. Một bản hiến pháp tốt là bước đầu tiên để đảm bảo cho các công dân cùng nhau xây dựng một cuộc sống hoà bình, tự do, một xã hội dân chủ và công bằng, cái mà xét cho cùng, chính là lý do cho sự tồn tại của mọi thiết chế xã hội. Tuy đều có hoặc đều dựa vào nền tảng triết học này, hiến pháp của các nước đã ra đời trong những bối cảnh lịch sử khác nhau, đã bị chi phối bởi những hệ thống quyền lợi, những sức mạnh chính trị khác nhau, và rốt cuộc chúng đã có những dấu ấn khác nhau lên lịch sử phát triển của mỗi nước. Để hiểu Hiến pháp 1992 và tham gia tích cực vào việc sửa đổi nó, thiết nghĩ cần tham chiếu các bản Hiến pháp Việt nam đã từng có trước đó, cũng như những bản Hiến pháp đã có dấu ấn trong lịch sử thế giới.
Cùng viết Hiến pháp sẽ đăng, hoặc đăng lại những bài viết phân tích về những nội dung cụ thể của Dự thảo sửa đổi hiến pháp Việt nam 1992, về bối cảnh ra đời, dấu ấn lịch sử của những hiến pháp quan trọng trên thế giới, và sẽ đặc biệt quan tâm đến những yếu tố làm nên sức sống và sức mạnh của một bản hiến pháp, như một hệ qui chiếu trong một thế giới luôn luôn vận động, chứ không chỉ đơn thuần như một công cụ cho công tác quản lý nhà nước.
Cùng viết Hiến pháp khuyến khích đối thoại giữa các tác giả, và với độc giả. Cùng viết Hiến pháp đề cao tinh thần tôn trọng trong đối thoại, tôn trọng người viết, tôn trọng người đọc, tôn trọng ngữ pháp tiếng Việt. Cùng viết Hiến pháp khuyến khích tranh luận thẳng thắn dựa trên lý lẽ và dẫn chứng, không lấy phẫn nộ làm phương pháp tranh luận, không nhận đăng những ý kiến có tính qui kết vô căn cứ, có tính thoá mạ, vu khống hoặc lạc đề.
Cùng viết Hiến pháp chủ trương hạn chế nội dung trong phạm vi những vấn đề liên quan trực tiếp đến Hiến pháp và việc xây dựng một nhà nước pháp quyền. Các vụ việc cụ thể nếu được nêu sẽ khoanh định dưới dạng thức học thuật để nghiên cứu tính hợp lý và nhất quán của Hiến pháp và pháp luật. Cùng viết Hiến pháp không tham gia vào việc bình luận, phán xét đúng sai trong những vụ việc cụ thể.
Cùng viết hiến pháp ra đời ngày 1/2/2013 để tạo ra một không gian đối thoại dân chủ về việc sửa đổi Hiến pháp, và sẽ được duy trì ít nhất đến ngày 31/03/2013 để phục vụ việc đóng góp ý kiến vào bản dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992. Chúng tôi hy vọng đây sẽ là bước khởi đầu tạo điều kiện cho những đối thoại thẳng thắn về xây dựng nhà nước pháp quyền ở Việt Nam.
Nhóm khởi xướng
Ngô Bảo Châu
Đàm Thanh Sơn
Nguyễn Anh Tuấn

Cách gửi bài

Mời cộng tác và ủng hộ Cùng viết Hiến pháp
Chào mừng bạn đến với trang Cùng viết Hiến pháp!
Ban biên tập mong nhận được sự ủng hộ và tham gia rộng rãi của độc giả, để Cùng viết Hiến pháp trở thành một trong những địa chỉ tốt cho người dân, dù ở bất cứ đâu, cũng có thể thảo luận, trao đổi, chia sẻ và học hỏi lẫn nhau, đóng góp cho Quốc Hội xây dựng một bản hiến pháp thể hiện đúng ý chí của nhân dân.
Phù hợp với tôn chỉ của Cùng viết Hiến pháp là dân chủ, khoa học, cởi mở, tôn trọng lẫn nhau, phi đảng phái và phi vụ lợi, ban biên tập vui mừng tiếp nhận và đăng tải tất cả các bài nghiên cứu, tài liệu dịch và ý kiến đóng góp của các nhà nghiên cứu và các độc giả gửi đến. Chúng tôi không nhận đăng những bài viết và ý kiến lạc đề hoặc nặng về quy kết quan điểm, hằn học, vu khống, hay kích động phân biệt đối xử và bạo lực.
Bài viết, tài liệu dịch và ý kiến đóng góp có thể trực tiếp liên quan đến nội dung của Dự thảo Hiến pháp 1992 sửa đổi năm 2013, hoặc về các vấn đề về hiến pháp nói chung, hiến pháp của các nước khác trên thế giới trong mối quan hệ với việc sửa đổi hiến pháp của Việt Nam.
Để tiện lợi cho việc biên tập, chúng tôi mong muốn các bài viết và ý kiến được viết bằng tiếng Việt, có đánh dấu. Nếu soạn trên Microsoft Word, chúng tôi đề nghị dùng phông chữ Times New Roman. Để đảm bảo tính tin cậy của bài viết, đề nghị tác giả cung cấp cho ban biên tập họ, tên hoặc bút danh, địa chỉ liên lạc hoặc địa chỉ điện tử.
Bài vở có thể gửi về Ban biên tập ở địa chỉ email hienphap@googlegroups.com

Xin trân trọng cám ơn và mong nhận được sự cộng tác của đông đảo độc giả!

Đọc “Bên thắng cuộc”

Đọc “Bên thắng cuộc” để tìm sự đồng thuận cho hiện tại và tương lai 

Tiêu Dao Bảo Cự

IMG_0106 

Nguyễn Quang Lập: Đây là bài viết hay nhất trong tất cả các bài viết về Bên thắng cuộc mà tôi đã đọc.

Cuốn sách Bên thắng cuộc của tác giả Huy Đức vừa mới ra đời đã tạo thành một hiện tượng, nhiều người tìm đọc, giới thiệu cho nhau, ngợi ca và phê phán. Một cơn sốt trong dư luận như thế này là điều hiếm có từ một cuốn sách khá khô khan.
Về bản thân cuốn sách Bên thắng cuộc
Nội dung của Bên thắng cuộc không phải là vấn đề mới. Lịch sử Việt Nam sau 1975, ai đã từng trưởng thành trong giai đoạn này mà không sống trải, chiêm nghiệm hay nghe, biết ít nhiều về những gì đang trào sôi trên đất nước và ảnh hưởng đến từng số phận con người. Cái mới ở chỗ tác giả đã tập trung vào một số chủ đề nổi cộm với cách trình bày sáng sủa, đầy ắp tư liệu để cung cấp cho người đọc một cái nhìn tổng thể, sinh động và liên tục.
Có người nói cuốn sách không trình bày được toàn bộ sự thật về giai đoạn lịch sử này. Điều ấy tất nhiên và đòi hỏi đó là một yêu cầu vô lý. Ai, cuốn sách nào có thể trình bày được như thế? Không ai cả, nếu không phải là hàng trăm cuốn sách và một độ lùi lịch sử vài ba chục năm nếu tình hình thuận lợi, không còn độc đảng toàn trị, độc quyền viết lịch sử.
Có người ở ngành lịch sử trong nước than: ước gì chúng tôi có thể có tư liệu và tự do để viết như Huy Đức, một người làm báo. Người viết sử chính thức trong hệ thống chỉ được phép sử dụng tư liệu chính thống và viết theo quan điểm chính thống. Làm sao có sự thật lịch sử.
Có người còn nói về thể loại, cho rằng Bên thắng cuộc không phải là sách lịch sử, không có giá trị. Sao lại phải gọt chân cho vừa giày? Thiếu gì sách lịch sử “đúng kiểu” mà lại chẳng có bao nhiêu lịch sử trong đó. Tác phẩm làm ra các thể loại chứ không phải thể loại làm ra tác phẩm. Điều này đúng không phải chỉ cho lịch sử mà còn trong  văn học nghệ thuật. Thí dụ có nên tranh cãi tiểu thuyết và truyện ngắn cần phải có cốt truyện hay không. Đơn giản là cuốn Bên thắng cuộc viết về đất nước thời kỳ sau 1975 và giá trị của nó ở chỗ mang lại điều gì có ích cho người đọc.
Bên thắng cuộc có nhiều điều mới và không mới, đúng và không đúng, đối với người này người khác. Chuyện “tuẫn tiết”, tù cải tạo, vượt biên, không thể nào Huy Đức biết được nhiều, đầy đủ và thấm thía bằng những người trong cuộc, nhất là khi nhiều người trong số họ sau khi ra nước ngoài đã viết bút ký, hồi ký về chuyện của mình và những người đồng cảnh. Cũng những chuyện đó và nhiều chuyện khác, thế mạnh của Huy Đức là người có hiểu biết, có tư liệu đặc biệt của bên thắng cuộc mà nhiều vấn đề đến nay vẫn chưa được phổ biến công khai. Những cuộc phỏng vấn, chuyện trò cá nhân, các hoàn cảnh và tâm tình riêng tư của giới lãnh đạo được đưa vào không phải là những “chuyện vặt vãnh” mà chính là giúp soi rọi thêm tình hình, vì lịch sử không chỉ là những sự kiện khô khan, những con số, ngày tháng, chủ trương chính sách mà do con người cụ thể tác động, nhất là những người nắm quyền lực.
Có những vấn đề tuy đã chú ý tập trung nhưng  Huy Đức cũng không thể nào giới thiệu đầy đủ như chuyện “cởi” và trói” thời Nguyễn Văn Linh, chỉ riêng trong lĩnh vực văn học nghệ thuật và báo chí. Tác giả đã không đề cập cơn sóng phản kháng đòi tự do dân chủ cuồn cuộn trong giới văn nghệ và báo chí ở nhiều tỉnh Miền Trung, Tây Nguyên, Miền Nam, kể cả trong một số báo Đảng và những hệ lụy sau đó. Đây chỉ là một nhận xét, dĩ nhiên không thể đòi hỏi quá nhiều ở tác giả trong một cuốn sách viết toàn diện về một thời kỳ dài phức tạp như thế.
Giá trị nội dung của bản thân Bên thắng cuộc, chính là lịch sử, hay hoàn cảnh đất nước từ sau 1975, được tái hiện một cách công phu, tập trung, với tư liệu phong phú, có thể tin cậy, một cách tương đối khách quan, bằng bút pháp trong sáng của một nhà báo có tâm, có nghề, được chuẩn bị một cách có ý thức và khoa học qua nhiều năm tháng, với ý chí và ý định rõ rệt muốn mang lại sự thực cho một giai đoạn lịch sử hiện tại, đáng lý rõ rệt thì lại quá mù mờ.
Các nguồn tư liệu riêng và chung phong phú, với hàng nghìn chú thích nghiêm túc (cuốn I có 608 chú thích, cuốn II có 654 chú thích), không chỉ về những vấn đề sau 1975 mà còn ngược về quá khứ nhiều năm trong những sự kiện liên quan, cho thấy sự làm việc cẩn trọng, cần mẫn của tác giả. Có thể đã có những sai sót đây đó nhưng có lẽ do vô tình chứ không phải cố ý của tác giả.
Vì mục đích nói về bên thắng cuộc nên những tư liệu đưa ra cũng chủ yếu của bên này. Có những tư liệu chứng tỏ sự dối trá rõ rệt và đó là dối trá của nhà cầm quyền chứ không phải là dối trá của người trích dẫn, như ta có thể thấy khi tác giả đưa ra những tư liệu trái ngược chung quanh chuyện cải tạo. Thí dụ một trích dẫn trên báo Tin Sáng mô tả “không khí trong các trại cải tạo từa tựa như một trại hè” trước khi giới thiệu một lá thư của người chồng là sĩ quan đang cải tạo gởi cho vợ. Người đọc có thể thấy dụng ý mỉa mai của tác giả chứ không phải đồng tình khi cố ý đưa ra trích dẫn đó một cách khách quan và đặt trong bối cảnh bi đát của toàn bộ chuyện cải tạo.
23759_4184221720949_371302794_nNhững cách đọc Bên thắng cuộc
Bên thắng cuộc chắc chắn là một cuốn sách đáng để đọc, nội dung của nó không tranh luận, tranh cãi với ai nhưng vừa mới ra mắt đã tạo nên nhiều dư luận ngược chiều, tranh luận, tranh cãi đến mức cực đoan và chắc chắn chuyện này còn tiếp diễn. Đây là hiệu ứng thành công và đáng mừng của một tác phẩm.
Trừ một số bài viết dù ở bên này hay bên kia, có nhận định một cách khách quan, phần lớn các bài viết chống cuốn sách ở cả hai phía thắng và thua cuộc (kể cả việc biểu tình chống dù chưa đọc sách), đều chứng tỏ “hội chứng chính nghĩa” của cuộc chiến trước đây đến nay vẫn chưa chấm dứt mà còn tiếp diễn một cách gay gắt khi sự ra đời của cuốn sách kích động lên.
Dĩ nhiên có một số sự kiện lịch sử trước và sau 1975 vẫn chưa được soi sáng đầy đủ và chưa có nhận định thống nhất từ nhiều phía do tính chất mù mờ phức tạp của lịch sử và quan điểm, chính kiến của người trong cuộc. Tuy nhiên tâm trạng rõ rệt của những người chống cuốn sách vẫn là phe ta, đường lối chính sách của phe ta có chính nghĩa, ai nói khác đi đều là thứ phản bội, tội đồ của dân tộc. Chính điều này đã góp phần làm lịch sử “giẫm chân tại chỗ” khi đáng lý phải vùng vẫy thoát ra khỏi vũng bùn của máu và nước mắt.
Về tựa đề Bên thắng cuộc và tên hai phần của cuốn sách (Giải phóngQuyền bính), có lẽ tác giả Huy Đức đã nghiền ngẫm sâu xa và sự lựa chọn có sức gợi nhiều ý nghĩa.
Bên thắng cuộc vì sau 1975 đất nước thuộc về bên thắng cuộc, bên phải chịu tránh nhiệm trước dân tộc và  lịch sử, hiện tại và mai sau. Tác giả là người đã trưởng thành, làm việc và chiêm nghiệm trong bộ máy cai trị, có cái nhìn cận cảnh từ bên trong, hi vọng có thể đưa ra một tiếng nói về sự thật, khác với tiếng loa đồng ca một chiều đinh tai nhức óc như hình chụp dùng làm bìa cho tác phẩm.
Giải phóng nhưng những điều diễn ra sau đó với cải tạo, vượt biên, đánh tư sản, ngăn sông cấm chợ… lại không hề mang ý nghĩa giải phóng. Ngược lại  thực tế đã chứng minh nhân dân Miền Nam và cả nước lại đi vào vòng trói buộc, vào cảnh trì trệ thay vì cất cánh như đáng ra phải có sau khi đã “thống nhất đất nước, quy giang sơn về một mối”. Chưa kể đến gợi ý trong lời mở đầu của tác giả, đây là Miền Bắc giải phóng Miền Nam hay ngược lại.
Quyền bính bộc lộ bản chất của một tập đoàn khi đã nắm được quyền lực cai trị. Trình độ kém cỏi trong xây dựng đất nước thời bình, bệnh giáo điều, chủ quan duy ý chí và kiêu ngạo cộng sản; sự quyết đoán của những cá nhân lãnh đạo không đủ tầm và tâm; các cuộc đấu đá nội bộ để tranh giành quyền lực; “lỗi hệ thống” mang tính bao trùm mà những cá nhân dù có thiện chí và ý chí cũng không sao xoay chuyển…
Trong Quyền bính không phải không có những điều tích cực nói về những người lãnh đạo và những người cộng sản. Sinh ra và trưởng thành trong nô lệ và chiến tranh, nhiều người không được học hành. Họ thường xuất thân là nông dân nghèo, làm thuê, ở đợ rồi “tham gia cách mạng”. Không được học hành không phải lỗi ở họ. Tuy nhiên sau đó họ đã học trong trường đời và đấu tranh cách mạng, với ý chí kiên cường, chịu đựng gian khổ và chấp nhận hi sinh lớn lao. Khi ở vai trò lãnh đạo, nhiều người cũng đã hết sức ưu tư về tình hình đất nước, khiêm tốn học hỏi, lắng nghe các trí thức chuyên gia để tìm ra những quyết sách đúng. Tác giả cũng đã không giấu thiện cảm đối với một số người, đặc biệt đối với cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt.
Đội ngũ các chuyên gia và các trí thức tham mưu cũng đã ra sức tìm tòi cái mới của thời đại, học hỏi các nước láng giềng và phương Tây, tham mưu cho lãnh đạo thoát khỏi bế tắc. Nổi bật là vấn đề kinh tế thị trường, cho dù vẫn còn “cái đuôi định hướng xã hội chủ nghĩa”, sử dụng công nghệ thông tin tiên tiến, đa phương hóa, từng bước đi vào hội nhập toàn cầu. Kết quả dù quá chậm nhưng đất nước đã không rơi vào vực thẳm.
Tuy nhiên mọi cố gắng đó đều chỉ đạt thành tựu rất thấp, không tương xứng với năng lực của một dân tộc không kém cần cù và thông minh so với bất cứ dân tộc nào khác, sau khi đất nước đã thống nhất. Nguyên nhân chính là “lỗi hệ thống”, bắt nguồn từ sự độc tài đảng trị, bám chặt giáo điều cổ hủ vì sợ “chệch hướng xã hội chủ nghĩa” và sự vận hành của guồng máy đã đè bẹp mọi cá nhân có ý muốn cưỡng lại, cho dù họ ở cấp cao nhất như Võ Văn Kiệt, Trần Xuân Bách, Trần Độ…
Bên cạnh đó, vì liên minh ý thức hệ và muốn có chỗ dựa để giữ vững độc quyền lãnh đạo, những người cộng sản cầm quyền đã lọt vào gọng kềm của Trung Quốc, trở thành một mối họa lớn cho dân tộc. Đảng Cộng sản rơi vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan, loay hoay giữa hai nguy cơ “mất nước hay mất Đảng”.
Tác giả Bên thắng cuộc không minh nhiên nói ra những điều trên nhưng qua những gì được trình bày một cách khách quan, chi tiết, cả chiều rộng và chiều sâu, người đọc có thể cảm nhận rất rõ thông điệp nào đã được gởi đi từ cuốn sách.
Cho dù những điều trên là đúng như thế, tác giả có phải là một kẻ nói xấu Đảng, phản bội đất nước như một số báo chí trong nước quy chụp, hay là một tên cộng sản tay sai tuyên truyền cho Nghị quyết 36 như một số người ở hải ngoại quy kết? Thật nực cười khi có hai kết luận trái ngược nhau như thế về cùng một cuốn sách và một tác giả.
Lịch sử đã qua và đang đi qua từng ngày. Phải nhận rõ quá khứ nhưng càng phải thấy rõ hơn bước đi cho hiện tại và tương lai. Hận thù hay kiêu căng về quá khứ để tranh phần chính nghĩa không ích lợi gì cho số phận và tương lai dân tộc. Thực tế lịch sử, những người cộng sản đã là bên thắng cuộc và cũng thực tế họ đang đưa đất nước vào nguy cơ. Vấn đề là phải làm gì có hiệu quả để giải quyết nguy cơ trước mắt và kiến tạo tương lai chứ không phải nguyền rủa nhau. Đọc Bên thắng cuộc chính là cơ hội để mọi người nhìn lại toàn bộ tình hình một cách tỉnh táo.
Trong những ngày tháng gần đây không ít người thuộc nhiều thành phần, trước hết là trí thức và đảng viên có lương tri thực sự lo cho dân tộc đã đặt ra những vấn đề cấp thiết, đặc biệt mới nhất trong Lời kêu gọi thực thi quyền con ngườiKiến nghị về sửa đổi Hiến pháp 1992: Dân chủ hóa đất nước, chống độc tài đảng trị, giải quyết nguyên nhân của mọi nguyên nhân đưa đến tham nhũng, kinh tế suy thoái, văn hóa, đạo đức xã hội trên đà băng hoại, trước mắt cấp bách là chống Trung Quốc xâm lược.
Đây là nhiệm vụ của toàn dân tộc không trừ bất kỳ ai, kể cả Đảng Cộng sản cầm quyền nếu Đảng muốn còn tồn tại dù có cầm quyền hay không. Ai phá hoại nhiệm vụ này mới là kẻ phản bội tổ quốc.
Đà Lạt 31/1/2013
Theo Quechoa.vn