Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2015

YÊU THỜI ĐỒ ĐỂU - Kỳ 186                                                                                                                                                                                        

 

 

                                    (tiếp theo)






Quả nhiên tuần sau từ một tỉnh miền núi giáp biên giới phía Bắc một công văn gửi về mời đích danh đồng chí Cục trưởng lên dự lễ khởi công xây dựng khu du lịch sinh thái tại bản Cóc Bó , xã Tây Trào , huyện Lênin tỉnh Cao Bằng.
Cầm giấy mời ông Cục trưởng cứ băn khoăn :
“ Xã Tây Trào, huyện Lênin tỉnh Cao Bằng là sao ? Xã Tân Trào chớ ? Mà làm đ…gì có cái huyện nào là huyện Lênin ?”
Thằng đệ  tử toét miệng ra cười :
“ Thì có suối Lênin thì cũng phải có huyện Lênin chớ ?”
Ong Cục trưởng trừng mắt :
“ Chỉ có bác Hồ mới đặt tên suối Lênin, còn huyện Lênin mày đặt hả ?”
Thằng đệ tử lại cười nữa :
“ Không phải con đặt mà cái thằng  thảo công văn này nó đặt…”
Ong Cục trưởng văng tục :
“ Đ,M….thằng gửi công văn là thằng nào dám sánh ngang với bác Hồ đặt tên huyện Lênin…”
“ Nó là thàng Giám đốc khu “rì soọt”  ở mãi trên trên núi cao ấy…”
Ong Cục trưởng trợn mắt :
“ “ Rì soọt” là cái quỷ gì mà mang lên tận trên núi cao ?”
Thằng đệ tử trợn mắt :
“ Oi trời ôi…thủ trưởng là sếp sòng của Cục đầu tư mà không biết rì soọt  là cái gì thì chết cha …con mẹ hàng xóm rồi…”
Ong Cục trưởng cáu :
“ ĐM mấy thằng đầu tư…tiếng ta không dùng cứ thích dùng tiếng tây…ngay cả giá cả chi phí cũng thế cũng dùng toàn đô la không à … mình người Việt phải dùng tiền Việt chớ …độc lập chủ quyền để đâu…”
Thằng đệ tử cười cười :
“ Thôi thôi…xin thủ trưởng tạm xếp cái lòng yêu nước lại … vậy khi nhận phong bì thủ trưởng thích nhận đô la hay tiền đồng Việt Nam ?”
Ong Cục trưởng phì cười :
“ Mày hỏi ngu như chó…cho tiền đồng Việt Nam vào phong bì nó dầy cộp cộp  sao mà cầm ? Phải cho đô la chứ ?”
Thằng đệ tử giải thích :
“ Rì soọt chính là khu nghỉ mát thường làm ở ven biển như Tuần Châu, Hòn Ngọc Việt Nam, Mũi Né…nhưng thằng  này lại chơi cha thiên hạ làm rì soọt ở mãi trên núi kìa. Vậy mới độc đáo. Thủ trưởng cứ đi tới tận nơi mới thấy hết những trò độc của nó. “
Ong Cục trưởng hoài nghi :
“ Liệu có bằng “ Liên hợp các xí nghiệp karaoke” ở Sàigòn không ?”
Thằng đệ tử bĩu môi :
“ Thằng đó so với nó chỉ là cái trại gà.Thời nay ba thằng Sàigòn hết hơi rồi, ăn chơi sao đọ được dân Bắc Kỳ. Thủ trưởng cứ khắc đi khắc biết…”
Ong Cục trưởng bùi tai, ngay hôm sau sắp xếp công việc cơ quan ngồi xe cùng thằng đệ tử vi vu lên mãi trên núi cao. Oi chao ôi, đường đi quanh co uốn lượn, xe cứ chạy rì rì, đi mãi đi mãi ngoảnh lại vẫn thấy con đường ở bên dưới chỉ nhỏ bằng con rắn đang bò. Ong Cục trưởng ngồi xe sóc lên sóc xuống, ca cẩm :
“ ĐM…ăn bát cháo chạy ba quãng đồng…mày chắc đưa tao lên cổng trời hẳn thôi ?”
Thằng đệ tử cười hề hề :
“ Đúng là ăn bát cháo chạy ba quãng đồng nhưng mà là cháo tay gấu, cháo gân hươu…dưới xuôi kiếm đâu ra. Mà thủ trưởng nói đúng đó, mình đi lên Cổng Trời   thật đấy…”
Xe đi vào một hẻm núi có trạm gác, có cần chắn đường. Khi xe tới nơi, một gã ăn mặc theo lối cảnh sát cơ động, cắp súng chạy ra . Thằng đệ tử nhảy xuống xe trình giấy tờ rồi nói liến thoắng một hồi. Chiếc cần chắn đường được nâng lên, gã cảnh sát cơ động phẩy tay, chiếc xe của ông Cục trưởng lại rù rù tiến qua. Ong Cục trưởng ngó ngược ngó xuôi, văng tục :
“ ĐM…làm gì mà nó canh gác kỹ thế ? Khu ăn chơi mà cứ như an toàn khu của Bộ Chính trị không bằng.”
Thằng đệ tử cười nhoẻn :
“ An toàn khu của Bộ chính trị đã là cái thớ gì. Vào đây an toàn tuyệt đối nếu không có phép thì đến một con ruồi cũng không bay lọt…”
Ong Cục trưởng há hốc mồm :
“ Có những trò gì mà ghê thế mày ?”
“ Thì thủ trưởng cứ ngồi yên…đi một đoạn nữa khắc thấy…”
Quả nhiên  xe chạy quanh co một đoạn đường đèo rồi đổ xuống một thung lũng lớp lớp toàn đồi  tranh. Ông Cục trưởng bỗng trố mắt nhìn ra ngoài xe. Phía trước, bên phải ông là một dòng suối bốc khói nghi ngút. Suối nước nóng. Ông thầm reo lên. Thật ra suối nước nóng với ông thì không lạ. Lạ nhất là những người đang tắm táp trong đó. Đàn ông phần lớn là hói đầu bụng to như bụng cóc. Còn phụ nữ lại toàn các em gái trẻ măng chắc chỉ trong ngoài 20 ăn mặc theo lối bà Eve - tức là trên người không có một mảnh vải . Cứ hai, ba cô lại kỳ cọ , bá vai bá cổ một ông già. Cô nào cô nấy cười nói giòn giã, hết té nước vào nhau lại kéo tay giành nhau các cụ khiến các cụ la oai oái.
Thằng đệ tử thấy đồng chí Cục trưởng cứ mắt mở thao láo ngó nghiêng, mặt  mày đờ đẫn mới ghé tai nói nhỏ :
“ Toàn cán bộ cốp cả đấy. Vào đây bét nhất cũng cỡ tỉnh uỷ viên. Nghe nói hôm trước anh Tám, anh Chín, anh Mười Ba từ trong Nam ra họp trung ương cũng ghé đây…”
Ông Cục trưởng hoảng hồn :
“ Mày nói gì …mấy đồng chí đó mà cũng ghé đây kia à ?”
Thằng đệ tử cười khẩy :
“ Chứ sao ? Đống chí nào chẳng có máu sư phụ…"
Ông Cục trưởng ngồi cứ đực ra. Màu sắc da dẻ và hình khối thân thể của cái đám hoa rừng nhí kia đang làm ông mê mẩn. Ối trời ôi…không hiểu còn trò gì nữa không chứ cái khu rì soọt trên núi này đúng là ăn đứt cái “ Liên hợp các xí nghiệp karaoke” trong Sàigòn.
Thằng đệ tử lại hoa chân múa tay :
“ Toàn gái tuyển từ lúc các cháu mới 12, 13 thôi. Bố mẹ các cháu nhận được khoản tiền lớn rồi đinh ninh các cháu đang được ưu tiên đi học trường các con em dân tộc, ngờ đâu các cháu được đưa tuốt sang bên Tàu cho các chuyên gia về tình dục học huấn luyện các cháu. Đến tuổi cập kê, 17 , 18 , các cháu tốt nghiệp trường huấn luyện và đưa về Việt Nam phục vụ “cán bộ”. …”
Ong Cục trưởng lắc đầu :
“ Đến thế này thì mẹ kiếp mất mẹ nó hết tính Đảng với tính giai cấp rồi…”
Thằng đệ tử cười  ồ ồ :
“ Oi thôi thôi…đã vào tới đây thủ trưởng còn nghĩ ngợi gì ba cái chuyện đó…”
Ong Cục trưởng ca cẩm  :
“ Tao chỉ lấy làm lạ mấy cha ăn chơi thế mà vẫn đăng đàn kêu gọi học tập theo gương sáng bác Hồ vĩ đại thì kể cũng lạ thật…”
Thằng đệ tử cười khẩy :
“ Có chức có quyền, có tiền nhiều như củi, không ăn chơi chẳng lẽ để tiền mốc ra trong ngân hàng à. Chính nghĩ ngợi như thủ trưởng thì mới gọi là lạ…”
Ong Cục trưởng lắc đầu :
“ Chịu…tao chịu…không còn hiểu cái thời đại này nó ra sao nữa ?”
Thằng đệ tử cười khẩy :
“ Thì thủ trưởng ở cơ quan vẫn dậy chúng em là đặc điểm thời nay là đang trong giai đoạn quá độ tiến lên chủ nghĩa xã hội mà…”
Ong Cục trưởng văng tục :
‘ Chú nghĩa xã hội cái con c…có mà tiến lên chủ nghĩa tư bản thì có…”
Chiếc xe đưa hai người chạy vào một con đường rải sỏi rồi một con đường lát gạch tàu đỏ au và dừng trước một ngôi nhà gỗ lộng lẫy như cung điện đứng soi bóng xuống chiếc hồ bán nguyệt có đôi rồng chầu bên trong hồ hoa sen toả hương thơm ngào ngạt.Thằng đệ tử nhảy xuống mở cửa xe , toét miệng cười :
“ Tới thiên đàng cộng sản rồi…xin mời thủ trưởng…”
Quả thực thằng đệ tử không nói ngoa, cứ mỗi bước đi ông Cục trưởng lại ngỡ ngàng , ngơ ngẩn không khác gì Lưu Nguyễn lạc Thiên Thai. Không khí mát rượi lơ lửng màn sương có mùi thơm ngát do máy tạo ra  đặt ở đâu đó. Khắp nơi tràn ngập kỳ hoa dị thảo. Có những bông hoa lớn bằng cái bát đủ mầu sắc , lại có những chùm phong lan được kết bằng những bông hoa nhỏ xíu, rồi các loại cây với đủ hình dáng khác nhau cứ trùng trùng lớp lớp hai bên lối đi, nhưng đặc biệt hơn cả là thấp thoáng những bông hoá biết….cười , ăn mặc cách điệu theo lối sơn nữ,  nhẹ nhàng đi lại, thật không khác gì chốn bồng lai tiên cảnh.
Ong Cục trưởng vừa đi vừa rối rít khen ngợi khiến thằng đệ tử phải bật cười :
“ Chưa đâu…thế này đã ăn thua gì…phải vào trong thưởng thức những món đặc sản thủ trưởng mới thấy…”
Một trong những món đặc sản ông Cục trưởng được thưởng thức là…món tắm. Quả thực vốn làm nghề “thu hút đầu tư”, ông Cục trưởng đã nhiều lần đi nước ngoài khắp các nước Á, Au, Mỹ, Úc, Phi, cũng đã nhiều lần trọ các khách sạn 4 sao, 5 sao, cũng đã xài qua các thứ bồn tắm sang trọng, đắt tiền với đủ thứ “đồ chơi” hiện đại như  vòi phun, tạo sóng nhưng mà như ông buột miệng chửi với thằng đệ tử, mẹ kiếp chưa nơi nào chơi độc như ở đây.
Bởi lẽ bồn tắm là nguyên một thân cây cổ thụ khổng lồ có mùi hương thơm như trầm, do bàn tay thợ thủ công đục đẽo, vừa kín đáo vừa rộng rãi tha hồ vùng vẫy cho cả ông Cục trưởng lẫn hai cô sơn nữ cùng nhảy vào bồn kỳ cọ, xoa bóp cho ông. Suốt một tiếng đồng hồ ông Cục trưởng cứ mê man trong cái bồn tắm kỳ lạ với làn nước thơm, với bốn bàn tay ma nữ của hai cô gái ăn mặc theo kiểu người cá mà lại không có đuôi.
Món đặc sản thứ hai tiếp theo đó là món …cháo.
Oi chao , cháo gì mà lạ, cứ thơm phức, chẳng biết nấu bằng thứ gạo gì rẻo quánh, hầm thứ thịt gì mà mềm và ăn vào đầu lưỡi cứ tê đi , ngọt lịm . Ong Cục trưởng vừa nếm náp từng thìa, hưởng cái sướng khoái của món ăn đặc sản đang chạy rần rần khắp người vừa ngẫm nghĩ coi cháo nấu bằng thứ thịt gì mà lạ lùng thế. Chịu, ông không đoán ra, đành quay sang thằng đệ tử :
“ Cháo này có phải cháo chân gấu không mày ?”
“ Chân gấu ? Chân gấu mà được thế này ?”
Ong Cục trưởng nếm thìa cháo nữa , gật gù :
“ Vậy chắc là cháo hươu bao tử ?”
“ Không phải…”
“ Hay cháo vi cá mập ?”
Thằng đệ tử vẫn lắc đầu làm ông Cục trưởng sốt ruột :
“ Thế thì đúng là cháo yến rồi…phải rồi cháo yến mới thơm ngon thế này…”
Thằng đệ tử bật cười:    
“ Thủ trưởng đoán sai bét… đây là cháo…nội tạng đó…”
Ong Cục trưởng ngớ người :
“ Cháo nội tạng ? Nội tạng là cái thứ gì ?”
Thằng đệ tử hạ giọng :
“ Là tim gan phèo phổi của thai nhi sắp đến ngày lọt lòng mẹ đó…”
Ong Cục trưởng rụng rời :
“ Oi trời đất ơi, mày nói thật không đó ?”
“ Thật chứ sao không ? Thời nay các đại gia, các quan lớn đầu trào không thèm xơi các loại cổ điển như  chân gấu, hươu bao tử, vi cá mập nữa. Những thứ đó xưa lắm rồi, ngày nay học theo thằng tàu các đại gia với các quan lớn xơi nội tạng trẻ em : nấu cháo, nấu canh, xào lăn, rán cháy cạnh…An vậy mới bổ dưỡng, cải lão hoàn đồng…”
Ong Cục trưởng lắc đầu :
“ Thảo nào tao nghĩ mãi không ra cho dù tao cũng đã đi khắp các nước tiên tiến Mỹ, Pháp.Anh, Ý, Nhật…”
“ Ba cái nước đó làm gì có , phải tàn bạo, coi mạng người như ngoé như thằng Trung Quốc mới đủ nội lực phát minh ra thứ nghệ thuật ẩm thực độc đáo thế …”
Ong Cục trưởng lo lắng :
“ An thì ngon lành, lạ miệng lắm nhưng rồi sau có làm sao không mày ? Liệu nó có gây nghiện lúc nào cũng thèm ăn thịt trẻ em thì bỏ mẹ…”
Thằng đệ tử cười hì hì :
“ Không không, nó tác dụng ra làm sao thì đêm nay thủ trưởng khắc biết…”
Quả nhiên đêm hôm đó ông Cục trưởng tưởng như được trải qua một đêm “nhất dạ đế vương”, xung quanh là cả một bầy phi tần, cung nga xinh đẹp như tiên giáng trần, vậy mà sáng hôm sau ông vẫn tỉnh táo, khoẻ khoắn để có thể tiếp tục…một đêm như thế nữa.
Trên đường từ khu ‘rì soọt Cổng Trời” trở về Hà Nội, ông Cục trưởng cứ trầm trồ      
“ Mẹ cha nó…ăn chơi vậy mới thật là hết nhẽ. Mày nói đúng, ba thằng Sàigòn chỉ đáng xách dép cho tụi ngoài này. Mà đầu óc tụi vùng cao thiểu số sao nghĩ ra lắm chiêu độc vậy nhỉ ?’
Thằng đệ tử bĩu môi :
“ Thế thủ trưởng tưởng cơ sở này thuộc ba thằng Thổ, Tày , Nùng , Hơ Mông Mèo Mán sao ? Của thằng tàu khựa chính hiệu đó thủ trưởng . Tụi nó nhập công nghệ từ Bắc Kinh kìa, chỉ có gái là đa số tuyển ở Tuyên Quang thôi. “ Chè Thái, gái Tuyên” mà…nổi tiếng gái đẹp là gái vùng Tuyên Quang đó thủ trưởng …”
Ong Cục trưởng gật gù :
“ Mày nói cũng có lý…xưa nay cái nghệ thuật phòng the phải nói  là nhất thằng tàu, viagra của thằng Mỹ phải gọi nó bằng cụ…”
Ong Cục trưởng nói rất đúng, khác hẳn mọi khi, đi công tác về là ông mệt lử cò bợ, nằm vật ra giường, bà vợ có tới hỏi han,quạt mát, đấm lưng cho cũng chẳng hệ cựa quạy.
Vậy nhưng lần này đi công tác về ông cười nói cứ oang oang, đi ra đi vào, da dẻ cứ đỏ au làm bà vợ ngạc nhiên :
“ Ong đi miền núi có ăn nhung hươu, cao hổ hay mật gấu gì không đấy ?”
Ong giật mình đánh thót, quái, sao con mụ vợ này nó tinh thế không biết, không lẽ nó đã khám phá ra hết mọi chuyện. Ong vội chối đây đẩy :
“ An uống gì đâu ? Bây giờ ba cái thứ động vật quý hiếm đó bên kiểm lâm người ta cấm săn bắn ngặt nghèo lắm. Dính vào ba món đó đi tù như chơi…”
Bà vợ ngờ vực :
“ Không ăn gì bổ dưỡng sao lần này ông đi về tôi thấy khác lắm…”
Ong Cục trưởng lo sợ :
“ Khác là khác làm sao ?”
“ Thì mọi lần ông đi công tác về là cứ rũ xuống, lờ đà lờ đờ như chuột trù phải khói, nhưng lần này khác hẳn, da dẻ hồng hào, đi ra đi vào, cười cười nói nói  còn khoẻ mạnh hơn cả lúc chưa đi…”
Ong Cục trưởng vội vã chối bai bải :
“ Có ăn uống gì đặc biệt đâu, thôi phải rồi chắc do không khí vùng cao trong lành không bị ô nhiễm trầm trọng như Hà Nội đấy mà…”
Bà vợ ông bán tín bán nghi. Đêm hôm đó để xác định cái mối nghi hoặc của mình, bà nhất định buộc ông phải làm nghĩa vụ của đức lang quân. Hoá ra cái thứ cháo nội tạng đó còn tiềm tàng trong người nên ông hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc quá đến nỗi bà vợ ông phải thở dốc, mắt trợn ngược, lên máu ầm ầm.
Sáng hôm sau bà khen ông rối rít :
“ Cứ tưởng ông phế thải rồi, ai ngờ tiềm năng còn dồi dào thế. Vậy mà không hiểu sao mọi khi ông cứ lử khử lừ khừ như con gà chết là sao ?”
Ong nhất định không chịu lộ bí mật :
“ Thì tôi đã bảo bà rồi…mấy hôm hít thở không khí trong lành vùng núi cao nên người khoẻ ra chứ sao ?”
Bà toét miệng cười :
“ Nếu vậy mai ông lại đi công tác miền núi nữa đi. Cứ tuần một lần đi như vậy cho tôi…nhờ…”
                                                                               (còn tiếp)

Thứ Hai, 4 tháng 5, 2015

YÊU THỜI ĐỒ ĐỂU - KỲ 185                                                                                

                  
                               (tiếp theo)


Trò đời đã không biết thì thôi , nhưng đã qua một lần rồi thì trong đầu lúc nào cũng chỉ nhớ chuyện đó riết rồi cũng vật vã  chẳng khác nghiện ma tuý.
 Ong Cục trưởng cũng vậy, sau chuyến đi Sàigòn lạc vào “Liên hiệp các xí nghiệp karaoke” ông đâm ra lúc nào cũng như người mất hồn, đầu óc lúc nào cũng như Lưu Nguyễn lạc Thiên Thai quẩn quanh bên mấy em tiếp viên mãi trong phương Nam xa xôi .
 Ong nhớ lại từng ly từng tý, nào em thì lấy khăn lau mặt, em nào nâng ly rượu lên tận miệng ,em nào tiếp mồi…ôi chao ôi …mai kia Đảng có đưa ông lên tới thiên đàng cộng sản thì cũng chưa chắc  sướng được  thế …
Vậy đó, suốt ngày tâm hồn ông cứ lang thang mãi trong …Sàigòn, làm đám tay chân lại tưởng sếp đang lo giữ ghế vì sang năm tới đã bắt đầu đại hội Đảng các cấp, cuộc đấu đá giành giật quyền lực lại sắp bắt đầu và sẽ khốc liệt hơn bao giờ hết. Nhưng từ nay tới ngày đó còn xa lắm, “sếp” quá lo xa, làm gì đã đăm chiêu suy nghĩ, tìm mưu tính kế ngay từ bây giờ ? 
Tụi nó đâu có biết đầu óc ông chẳng còn sức đâu mà lo tới trọng trách Đảng Chính phủ giao phó, chẳng thiết ngó ngàng gì tới mớ chỉ thị nghị quyết trên gửi xuống, kiến nghị, đề xuất cấp dưới  gửi lên, suốt ngày ông chỉ nhớ lại và tưởng tượng  mấy em tiếp viên quán karaoke .
Phải công nhận cái tụi Saìgòn giỏi thật, tuyển đâu ra toàn các em nhí cứ mơn mởn, nõn nà, da dẻ trắng bóc như bông bưởi, em nào em nấy cứ như người mẫu cả, mà lại ngoan ngoãn , nói năng lễ phép ngọt ngào  lắm.
Rủi thay, những hình ảnh ông đang cố nhớ lại trong tưởng tượng hoàn toàn tương phản với những gì đang diễn ra trong đời thực. Ban ngày ở cơ quan chẳng nói làm gì, chiều về nhìn mặt bà vợ vừa già vừa béo , lúc nào cũng nhăn nhó như khỉ ăn ớt, động tý là nghi ngờ, tra khảo, ăn nói xấc xược không coi ông ra cái đinh gì .
Rồi đến đêm bà lại ỏn ẻn leo lên giường kề ngay cạnh ông, gác ngay đôi chân như hai cái cột nhà ngang người  ông. Khổ nỗi đã trót ăn thịt bê non rồi, giờ hứng thú đâu mà nhai bò già ? Bởi vậy cả tháng liền ông cứ chối đây đẩy, thoái thác bà với đủ lý do nào là họp hành thần kinh căng thẳng, nào là giở trời sao đó đầu nhức như có cái đinh trong đó, rồi lưng đau cứ như  sắp gẫy làm đôi. Bà cáu lắm, than vãn, trách móc chán rồi đành lăn quay ra kéo bễ ngay cạnh ông.
Trong lúc đó, ông đâu có ngủ được. Chờ cho bà ngủ say, ông từ từ hạ đôi chân bà xuống giường rồi xích dần xích dần ra tận mép giường càng xa bà vợ ngoại ngũ tuần được chừng nào hay chừng đó.
Trằn trọc mãi chẳng ngủ được , càng nghĩ ông càng xót xa cái thân phận ông. Mang tiếng là cán bộ cao cấp mà ông đâu có sướng. Một cổ hai tròng.
Một cái xiết cổ là cái tròng của Đảng, suốt hơn nửa đời người, suy nghĩ nói năng theo Đảng, làm việc theo Đảng, quyết định mọi chuyện ở trên đời nhất nhất đều theo đường lối chủ trương của Đảng.
Một cái trói tay là cái  tròng của vợ, cả đời sống trong xét nét, cấm đoán, càu nhàu của nó. Cái tròng của Đảng thì chắc đến chết cũng chẳng tháo cởi được, ông chỉ còn hy vọng cái tròng của vợ – một ngày nào đó, phải biết đâu ông trời bôi cho mụ một tý ung thư, hoặc viêm gan hoặc tai biến mạch máu não…ông sẽ thoát khỏi cái tròng thứ hai này cũng đã là đổi đời sung sướng lắm rồi.
 Lúc đó biết đâu ông lại chẳng cưới một cô vợ vừa trẻ vừa xinh , ít cũng ngang với các em tiếp viên Sàigòn thì sướng một đời.
Vậy đó, nằm bên vợ ngáy khò khò ông Cục trưởng chẳng ngủ được, cả đêm cứ nghĩ ngợi lan man . Càng nghĩ ông lại càng muốn đi Sàigòn thêm chuyến nữa thăm lại các em  “ Liên hiệp các xí nghiệp…karaoke” cho thoả lòng mong nhớ. Em Thuý Quỳnh, em Hồng Loan, em Tuyết Nga…ôi chao ôi toàn những cái tên nghe sướng cái lỗ tai chẳng bù cho bà vợ ông tên cúng cơm là Ri.
Quê hương đích thực của bà là vùng Bình trị Thiên “khói lửa”, nơi ngày xưa các cụ ta thường nói “chó ăn đá gà ăn sỏi” nhưng vào thời hai cụ thân sinh cho ra đời một trai một gái thì vùng quê nghèo đến độ chó không có mà gà cũng vắng tiếng gáy luôn. 
Khi miếng ăn hàng ngày là mục tiêu phải vật lộn quyết liệt thì việc đặt tên cho con thật chẳng đáng gì, đặt sao cũng được, miễn là nó có cái tên. Và thế là thằng con trai được  đặt là Hồ Như Rứa – gần giống  với cái tên của đồng chí Uỷ viên Bộ chính trị, Trưởng ban tổ chức ngày  nay, còn cô con gái thì đặt là Hồ Như Ri. Cứ Như Rứa , Như Ri thì làm sao sống, bới vậy bố mẹ bà cố sống cố chết bỏ làng , bỏ xứ ra Việt Bắc quê hương cách mạng để tìm con đường cứu …nhà. Quả nhiên cả nhà đều thành đạt đều phấn đấu vươn lên tới chức Cục phó, Viện trưởng cả. Riêng cô con gái Tô Như Ri  học hết lớp 12 thì phá ngang ở nhà chờ lấy chồng.
Nếu đưòng quan lộ của ông Cục phó mỗi ngày một hanh thông thì đường hôn nhân lại đầy chông gai , bất hạnh. Hồi đó nghe lời bà mối bùi tai cưới con gái ông Cục phó Cục lưu trữ để dựa thế bố vợ rộng đường quan lộ. Mục tiêu  ban đầu thế là toại nguyện. Bố vợ giúp cho con rể nhảy một phát từ Trường phòng, lên Cục phó, rồi tót ngay lên Cục trưởng. Cung tài lộc vậy là quá tốt so với tài và đức của ông rồi. Nói cho ngay nếu không có cách mạng thì chẳng ông cũng chỉ làm thằng loong toong chạy giấy công sở là may lắm rồi.
Nhưng ở đời trời chẳng cho ai đủ thứ bao giờ. Nếu đường quan lộ rộng thênh thênh thế thì ngược lại, bà vợ ông lại là nỗi bất hạnh đè nặng lên cuộc đời ông khó hy vọng rẫy ra được. Cậy thế bố làm lớn lại là chỗ dựa vững chắc cho con rể nên cô coi chồng chẳng ra gì. Cô cứ luôn miệng nhiếc móc :
“ Ngữ anh mà không có bố vợ đỡ đầu thì phấn đấu lên cao nhất là nhân viên văn thư hoặc nhân viên tiếp phẩm lương nhiều nhất là “nhân viên 3” hoặc “cán sự 1””.
 Đó là hai bậc thang chót bét  trong guồngg máy cán bộ mà Đảng và Chính phủ đã dầy công tổ chức và vun đắp. Khi bị ai mắng “cái thứ mày phi “nhân viên 3” thì cũng là cán sự 1” thì đó là nỗi nhục lớn nhất trong cuộc đời cán bộ, nhất lại mang tiếng con rể đồng chí Viện trưởng.
Thật không ngờ cái câu mang đầy xúc phạm tủi nhục đó lại phun ra từ mồm chính vợ mình thì nỗi đau phải nhân lên gấp 3, 4 lần. Vậy nhưng ông vẫn cam chịu, nuốt nỗi nhục vào trong, chịu cho vợ chửi bới, ông vẫn nhũn như con chi chi, cố giữ hoà khí gia đình bằng mọi giá để bố vợ còn..thương, còn đoái hoài cất nhắc giúp đỡ.
Quả nhiên trực tiếp chứng kiến con gái mình chửi bới thằng con rể  độc địa còn hơn con mẹ hàng cá ngoài chợ mà ông “hiền tế” mặt mày vẫn tươi như hoa, chịu đựng không một chút phản kháng , ông bố vợ đâm ra thiện cảm với thằng con rể, cứ luôn miệng nhắc nhở con gái :
“ Thằng chồng mày nó tốt nhịn lắm đấy. Đức tính này cốt thiết cần cho cán bộ muốn làm lớn. Bởi vì phẩm chất hàng đầu của cán bộ, nhất cán bộ lãnh đạo chính là trơ lỳ, vô cảm, hay nói theo dân gian là …ù lỳ ”mặt thớt”.
Mặc ai nói đông nói tây, mặc ai nhiếc móc dè bỉu, người cán bộ cứ ì ra chịu đựng, giả điếc không nghe không thấy, cứ nhằm “chủ trương đường lối của Đảng” mà xốc tới  thì nhất định sẽ còn đi được  thật xa trên con đường giành giật quyền lực.
   Quả nhiên với phẩm chất đó cộng với thế lực của bố vợ, ông cứ leo ầm ầm chẳng mấy chốc chễm chệ ghế Cục trưởng cái Cục nhả ra bạc ói ra tiền.
Vậy nhưng tiền nhiều cũng đâu có sướng. Chẳng hiểu bà vợ ông cài cắm tay chân trong nội bộ ông hay do ông bố vợ gỉ tai mà chẳng có dự án nào ông ăn phong bì mà lại qua được mắt bà. Nào sân gôn, nào cao ốc văn phòng, nào trung tâm bowling, nào khu resort…mặc kệ ông vất vả chạy chọt, lui tới trăm đắng ngàn cay, cứ xong mỗi dự án bà lại đón cái đầu ra của nó, tức cái phong bì phần trăm người ta trả cho ông. Mang tiếng ngồi cái ghế hái ra tiền mà lúc nào ông cũng chỉ được giằn túi vài ba trăm ngàn không đủ tiền bo cho gái karaoke.Bao nhiêu tiền thu được từ chữ ký của ông bà nắm hết. Thì cũng đúng thôi, chức năng của người vợ là tay hòm chìa khoá mà lị.
Lắm lúc ông tự nghĩ sao vợ với Đảng giống nhau thế  - cái gì cũng muốn “quản”. Đảng thì quản lý tư tưởng , quản lý công việc, quản lý quan hệ xã hội, quản lý  phát ngôn…còn mụ vợ thì quản lý tiền bạc, quản lý thân xác để sao cho ông chỉ còn mỗi hai cửa chui ra chui vô :” cơm nhà, má vợ”. Cả hai thứ “Đảng” và “vợ” đều ghê gớm, đều siết chặt ông trong cái tròng đừng hòng giãy ra.
Ong cứ sống yên phận vậy ít ra là cho tới trước chuyến vào Sàigòn tên đàn em đưa ông tới “Liên hiệp các xí nghiệp karaoke”. Sau vụ đó ông cứ  ngẩn ngơ nghĩ ngợi . Hoá ra con người ta  không thể yên phận mãi trong cái ngục tù “cơm nhà – má vợ” được. Cuộc đời này còn bao nhiêu là thú vui còn hơn cả thiên đàng cộng  sản . Mà có khi thiên đàng cộng sản là ở đó chứ đâu , chẳng phải là Đảng đã đưa ông tới đó là gì ? Chứ sao ? Thử hỏi dân thường có đứa nào đặt được chân tới cái Khu liên hiệp các xí nghiệp karaoke ấy được không ? Toàn là quan chức Đảng và Nhà nước cả đấy chứ ? Vậy thiên đàng cộng sản ở đó chứ còn tìm đâu nữa ?
Thế là từ đó ông quyết sống khác trước không chịu gò bó trong khuôn khổ của vợ nữa.
Thế rồi ngay khi chưa có dịp đi Sàigòn để trở lại cái Khu liên hiệp các Xí nghiệp karaoke ấy, một hôm thằng đệ tử bất chợt vào phòng thấy ông đờ đẫn trước một video clip XXX chẳng hiểu ông mò đâu ra đang chiếu trên máy tính. Ong mải mê coi mắt mũi cứ trợn ngược, thở hồng hộc, tay gác trên bàn run bần bật, nó hiểu ngay cái tâm tư ủ ê mấy bữa rày của thủ trưởng. Nó toét miệng cười :
“ Hoá ra thủ trưởng cũng coi cái phim tươi mát này à ?’
Ong giật bắn mình, suýt nữa rớt cả tim, định thần nhìn lại thấy mặt thằng đệ tử đang cười nhăn nhở ông mới yên tâm. Oi chao ôi nếu chẳng may vợ ông hoặc đồng chí Bí thư Đảng uỷ nhìn vào màn hình vi tính thấy những cảnh này thì chết chết…bao nhiêu uy tín đảng viên 4 tốt, đảng viên trong sạch, đảng viên gương mẫu học tập bác Hồ của ông tan ra mây khói hết. Rồi có khi cái mảy nảy cái ung , mấy thằng đối nghịch lợi dụng chuyện này đưa ông ra ban thanh tra cũng nên. Nhìn thấy mặt thằng đệ tử ruột ông nhẹ cả người, ôm ngực rền rĩ :
“ ĐM thằng này…mày làm tao hết hồn tưởng đồng chí Bí thư Đảng uỷ xuống kiểm tra đột xuất…”
Thằng đệ tử vẫn cười cười :
“ Tại cửa phòng của thủ trưởng không cài, chỉ khép hờ nên em mới vào coi thủ trưởng đã nghiên cứu cái chỉ thị của Ban Bí thư sáng nay em mới đặt trên bàn thủ trưởng chưa ? Ai ngờ thủ trưởng lại nghiên cứu cái món tươi mát này…”
Ong Cục trưởng ngượng với đệ tử nổi cáu :
“ ĐM thằng này…đéo có phép tắc gì hết…lần sau vào phải gõ cửa nghe chưa ?”
Thằng đệ tử thừa biết tính ông chủ, một khi ông còn ĐM…ĐC thì còn chưa sợ, chỉ khi nào mắt ông lạnh đi, mặt ông đanh lại rồi ông rất lịch sự thưa gửi bằng “đồng chí””đồng chuột” là bỏ mẹ.Bởi vậy nó cứ nhơn nhơn :
“ Phim này của thủ trưởng xưa lắm rồi..bây giờ tui nó làm phim khác lắm rồi. Nào teen sex…nào 8x, 9x rồi đủ thứ…thủ trưởng muốn coi em mang tới cho thủ trưởng tha hồ coi…”
Ong Cục trưởng như chợt nhớ ra :
“ Sáng nay mày bảo mang tới tao đọc chỉ thị gì của Ban Bí thư đấy ?”
Thằng đệ tử cười ngỏn nghẻn :
“ Chỉ thị tăng cường chỉ đạo công tác phát động thi đua học tập gương sáng đạo đức bác Hồ tại các cơ sở Đảng trực thuộc các cơ quan trung ương…”
Ong Cục trưởng xua xua tay :
“ Thôi thôi tao biết rồi…lại mấy  thằng rỗi hơi ngồi văn phòng bầy ra trò  đó mà có cái chó gì thực chất đâu…Tao bảo thật ngay đến Bộ chính trị cũng chẳng cha nào học được bác Hồ cả , bởi vậy cái này mày cứ tống sang văn phòng đảng uỷ…”
Thằng đệ tử cười  ngỏn nghẻn :
“ Lâu rồi thủ trưởng không đi dã ngoại một chuyến cho thần kinh thư giãn, sức khoẻ bồi bổ còn phục vụ cách mạng lâu dài…”
Ong Cục trưởng lắc đầu :
“ Chẳng có cái dịp nào mà vào Sàigòn nữa…mẹ kiếp nó cầm hồ sơ dự án chạy tuốt ra ngoài này thì mình còn mánh chén gì nữa …”
Thằng đệ tử trợn  mắt :
“ Cần gì phải vào tận Sàigòn…ngoài này cũng khối chỗ vui chơi…”
Ong Cục trưởng nghi ngờ :
“ Thôi thôi mày ơi…ngoài này sao so được với tụi Sàigọn…mày còn nhớ cái chuyến đi “Liên hiệp các xí nghiệp karaoke” không ? thật thiên đàng cộng sản cũng chỉ tới đó thôi…”
Thằng đệ tử bật cười :
“ Vậy thủ trưởng biết một mà chẳng biết hai. Nếu thủ trưởng ví trong Sàigòn là thiên đàng cộng sản thì em cam đoan quán karaoke ngoài này là thiên đàng của đức Chúa Trời kìa. Vậy mới ngon chớ, tụi Sàigòn có xách dép cho bọn ngoài này …”
Ong Cục trưởng bật cười :
“ Rõ mày nói chuyện ngược đời…bao nhiêu trò ăn chơi nhậu nhẹt gái gú đều từ trong đó đẻ ra hết, ngoài Bắc này bao nhiêu năm bao cấp có cái gì ? Cái “làm chủ tập thể” à ? mẹ kiếp cái đó của riêng con điếm sao mà làm chủ tập thể được ?”
Ong Cục trưởng nói xong tự thưởng cho mình một tràng cười dài, sung sướng lắm. Thằng đệ tử cũng cười  theo rồi làm nghiêm :
“ Em cam đoan với thủ trưởng cái thiên đàng này còn bằng mấy cái thiên đàng cộng sản của thủ trưởng ở trong Sàigòn …toàn loại “sơn nữ ơi” da trắng mắt đen , cổ cao, chân dài hãy còn thơm mùi rừng núi nhá, rồi thì các em được đưa sang bên Tàu dự khoá huấn luyện theo kiểu bí kíp võ lâm truyền kỳ , khách chẳng khác gì lạc vào Thiên Thai “chúng em xin dâng hai chàng trái đào non” cả…hì hì…”
Ong Cục trưởng nghe thằng đệ tử quảng cáo đã thấy xiêu xiêu :
“ Nhưng ở đâu mày ? Làm sao có lý do mà thầy trò dắt díu nhau lên tận đó. Tai mắt con sư tử Hà Đông nhà tao ghê gớm lắm, chẳng may lọt tới tai nó, nó dám xông tới tận sào huyệt bọn kia phá lanh tanh bành…”
Thằng đệ tử cười  lắc đầu  :
“ Sức mấy..tụi kia nó làm ăn lớn nên phải có bảo kê lớn chứ ? Không chừng nó thuê cả cảnh sát cơ động, cảnh sát 113 canh gác cho tụi  nó chứ bỡn ? bà vợ chú có ba đầu sáu tay cũng chẳng dám đến đó quậy….”
Ong Cục trưởng nghe bùi tai vội giục :
“ Vậy tuần tới xuất hành đi…mày lên kế hoạch nhé…”
Thằng đệ tử trịnh trọng :
“ Yên trí…thủ trưởng yên trí…em mà vừa đạo diễn lại vừa viết kịch bản nữa thì thủ trưởng chỉ có sướng trở lên thôi , không khéo đi một lượt rồi lại đòi đi lượt nữa…”
                                                                                  
                                                                      ( còn tiếp)

Thứ Tư, 29 tháng 4, 2015

YÊU THỜI ĐỒ ĐỂU - KỲ 184

                                                                                

                                                    (tiếp theo)


 
 
Lúc này ông Cục trưởng chỉ còn biết nằm ngây đơ cho con bé hầu phòng xoa xoa cái đầu hói chòng ghẹo :
“ Này anh ơi...sao lúc nẫy anh sướng anh cứ réo gọi tên ai thế ?”
Ông Cục trưởng giật mình đánh thót, nghển  cổ dậy nhìn quanh căn phòng vẫn chỉ có ông với con bé hầu phòng nên mới yên tâm, cất tiếng cười hề hề :
“ Ba ông đó là tổ sư , bố đẻ ra Đảng đấy. Thế em không để ý trong hội trường huyện uỷ có hình hai ông tây có râu à ?”
Cô hầu phòng thật thà :
“ Sao bảo ba ông tổ sư mà lại chỉ có hình hai ông thôi ?”
Ông Cục trưởng gật gật :
“ Phải rồi, phải rồi, hai ông râu rậm là tây, còn ông thứ ba là người tàu không có râu nhưng lại có cái nốt ruồi tổ bố trên mặt...”
Cô Tuyết thắc mắc :
“ Sao đẻ ra Đảng mà lại toàn tây với tàu là sao ? Thế còn bác Hồ, bác Hồ không đẻ ra Đảng hả ?”
Ông Cục trưởng gắt :
“ Chết thật thôi , cái con bé này công tác tại văn phòng huyện uỷ mà chẳng biết cái gì về Đảng cả, đến phân biệt bác Hồ với Mác, Lênin , Mao Chủ tịch mà cũng không biết. Lúc nào phải đặt vấn đề với thường vụ huyện uỷ tăng cường công tác giáo dục chính trị tư tưởng cho cán bộ công nhân viên giác ngộ về Đảng mới được .”
Con bé hầu phòng đập  cái vào đầu hói ông Cục trưởng đau điếng :
“ Thôi thôi...đừng có bầy trò...lại bắt ngồi học tập , thảo luận với cả quán triệt gương đạo đức bác Hồ , buồn ngủ bỏ mẹ, bố ai mà học được ?”
Ông Cục trưởng càu nhàu :
“ Gớm...sao em choảng anh một cái đau thế ? Váng cả óc...”
Cô hầu phòng cười rinh rích :
“ Ai bảo định bắt tôi ngồi học tập chính trị...”
Ông Cục trưởng trợn mắt :
“ Học tập để mà tiến bộ chớ. Sau này bất cứ cán bộ nào cũng được tiêu chuẩn hoá hết. Thí dụ em muốn phấn đấu lên chức Phó cửa hàng ăn uống, em phải có bằng trung cấp chính trị, còn muốn lên chức Chánh văn phòng huyện uỷ như sếp của em thì phải có bằng đại học Nguyễn Ai Quốc..”
Cô hầu phòng bĩu môi :
“ Thôi tôi không thèm...thà đứng đường còn hơn làm cái nghề suốt ngày bốc phét, ăn gian nói dối đó...”
Ông Cục trưởng há hốc miệng :
“ Em nói ai vậy ?”
“ Thì nói mấy ông mấy bà trong huyện uỷ này chứ ai ? Anh không biết, bề ngoài thì nói năng lịch sự lắm,một điều đồng chí hai điều đồng chí, nhưng họp nội bộ thì chửi nhau, đụ đéo không khác gì ba thằng lưu manh ngoài chợ...”
Ông Cục trưởng kinh ngạc :
Ối trời ôi...em là quần chúng ngoài Đảng sao biết được nội dung họp nội bộ...”
“ Thì em bưng bê nước thuốc cho mấy ông mấy bà hội họp choảng nhau em còn lạ gì ?”
Ông Cục trưởng thở hắt ra :
“ Thảo nào em ăn nói đanh đá, bỗ bã thế. Mà trình độ của em sau này phải ngang tầm Hội trưởng phụ nữ huyện...”
Cô hầu phòng vênh mặt :
“ Đã bảo không thèm mà lị...anh muốn giúp em tốt nhất là cứ đưa tiền tươi thóc thật như ban nãy là tốt rồi...”
Ông Cục trưởng hứng chí :
“ Chuyện đó khó gì...anh “bo” thêm một tờ nữa này...”
Ông rút một tờ “bác Hồ sốt rét” tức bạc 500 ngàn dúi vào tay Tuyết làm cô cười  thích chí :
“ “Bo” nữa kia à ? Anh chơi đẹp thế này thì em cũng phải “bo” lại cho anh một chầu lên tiên nữa. Nhưng khi nào thấy hai tay tê tê muốn bắt chuồn chuồn thì phải bảo em cho anh “hạ cánh” không lại lên nóc tủ ngồi xem gà cởi truồng giờ  !”
Ông Cục trưởng ngớ người :
“ Sao lại lên nóc tủ coi gà cởi truồng ?”
Cô hầu phòng cười rinh rích :
“ Thì khi anh nhắm mắt tắt hơi, vợ con anh chẳng đưa ảnh anh lên nóc tủ rồi cúng con gà luộc là gì ?”
Ông Cục trưởng kêu lên :
“ Trời đất ơi, anh chưa thấy đứa con gái nào nói năng đểu giả như em...”
Cô hầu phòng chẳng những không tự ái còn cười  nhạt :
“ Thì ông Bí thư với bà Chánh văn phòng cứ mỗi lần cãi nhau lại réo tướng lên “ thời đại này đồ đá không phải, đồ đồng cũng không, đúng là thời đại đồ...đểu...”
Ông Cục trưởng chưa biết nói sao đã bị cô hầu phòng tống ngay vào mồm “trái quý” của cô khiến ông phùng mang trợn mắt, chân tay bủn rủn, toàn thân giãy đành đạch như con giun bị ném vào ổ kiến lửa. Khi cô trả lại tự do cho cái miệng của ông, ông cười sằng sặc và lại cất tiếng réo :
“ Ối ông Mác Lênin ôi...ôi ông Mao Trạch Đông ơi...”
Cô hầu phòng phải đập tay vào người ông nhắc nhở :
“ Bé bé cái mồm chớ...bên huyện uỷ người ta nghe thấy thì anh chết...”
Đang trong cơn hưng phấn, ông vênh mặt :
“ Đ...sợ...anh chỉ réo tên các đồng  chí Mác Lênin, Mao Trạch Đông chứ có réo tên bác Hồ đâu nên anh đ...sợ...”
Cô hầu phòng bật cười :
“ Vậy chẳng hoá ra bác Hồ to hơn ba ông kia ?”
Ông Cục trưởng lắc đầu :
“ Không to hơn, chẳng những không to hơn mà lại còn là học trò của ba ông đó nữa kìa. “
Cô hầu phòng bĩu môi :
“ Học trò mà to hơn thày. Anh xạo...”
Ông Cục trưởng la lên :
“ Anh nói thật đó. Cho dù bác Hồ luôn tự nhận mình là người học trò nhỏ của Mác Lênin, Mao Trạch Đông nhưng Đảng ta vẫn kính trọng bác không thua gì ba ông kia, có khi còn hơn nữa kìa...”
Cô hầu phòng lắc đầu :
“ Sao lạ thế ? Sao coi học trò hơn thầy là sao ?”
Ông Cục trưởng lại phải giải thích :
“ Thì em thấy Đảng ta toàn học tập theo gương bác Hồ chứ có bao giờ nói học tập Mác, Lênin, Mao Trạch Đông đâu...”
Cô hầu phòng cười rinh rích :
“ Hoá ra lúc đó anh không dám gọi tên bác Hồ sợ bác vật chết, đúng không ?”
Ông Cục trưởng lo ngay ngáy. Trời đất ôi, giữa lúc cả hai còn đang tô hô thế này, chẳng may có đứa nào ghi âm . chụp hình được cuộc nói chuyện giữa ông với con bé hầu phòng này, nó nộp lên Ban tổ chức trung ương thì ôi thôi...ông chỉ còn có nước về nhà bóc hành, coi mèo cho vợ nấu ăn. Ông vội vàng chấn chỉnh :
“ Thôi nhé... trong lúc này đừng có nhắc tên bác Hồ nhé...”
Cô hầu phòng cong cớn :
“ Tại anh nhắc chớ em biết gì ? Sau này có bị kiểm điểm lại đổ riệt hết cho con này chứ tôi có nói đâu ?”
Ông Cục trưởng giật mình :
“ Em nói cái gì ? Tại sao sau này lại bị kiểm điểm. Trong phòng này chỉ có anh và em, có ai đâu mà sau này kiểm điểm...”
Cô hầu phòng ỡm ờ :
“ Việc gì phải có ai...có cái khác thì sao ?”
Ông Cục trưởng sợ toát mồ hôi :
“ Có cái khác là cái gì ? Phải thằng Bí thư huyện muốn chơi  anh đặt máy quay camera ở phòng này chăng ?”
Cô hầu phòng giả vờ ngây thơ :
“ Em có biết camera là cái đâu ? Mà tại sao ông Bí thư huyện lại phải quay camera...’
Ông Cục trưởng rền rĩ :
“ Để nó có bằng cớ anh chơi gái hại anh biết chưa ? Chưa nói tới chuyện nó nộp cho cơ quán,  nó chỉ cần đưa cho vợ anh là đủ giết anh chết mất ngáp rồi....”
Cô hầu phòng cười  rinh rích :
“ Anh sợ vợ ghế thế kia à ? Hoá ra thằng nào cũng giống thằng nào..thằng nào cũng sợ vợ đến đái cả ra quần...”
Quả thực sau lần đó, trở về tư gia ở Hà Nội ông Cục trưởng nhìn vợ cứ len lét như rắn mồng Năm .Lậy trời, nó mà phát hiện ra cái vụ ông ngủ với con hầu phòng ở dưới văn phòng huyện uỷ thì…tan tành sự nghiệp.
Còn nhớ lần đi vào Sàigòn công tác hồi ông mới lên chức; thằng đệ tử thân tín đưa ông đi  “thư giãn” ở nhà hàng karaoke. Oi trời ôi, gọi là “nhà hàng” là sai bét , phải gọi là “Liên hiệp các xí nghiệp” thì đúng hơn, bởi vừa bước qua hai lần cửa sắt, thằng đệ tử đã dẫn ông vào một khu vực có nhà 4 tầng lầu, tầng nào ngoài hành lang cũng có các em xinh tươi, tuổi vừa đôi tám, đồng phục chỉ có hai mảnh nhỏ xíu, đứng dàn chào như đội quân danh dự đồng chí Chủ tịch nước Trương Tấn Sang vẫn dẫn khách nguyên thủ quốc gia tới thăm VN đi duyệt tại Phủ Chủ tịch.
Oi chao ôi, vỡ tổ đâu ra mà lắm gái đẹp đến thế không biết, các em cười nói mời chào, vẫy vẫy hai bên lối đi nom cứ như hồi 54 nhân dân Thủ đô Hà Nội đứng hai bên đường chào mừng Đảng, Chính phủ, bác Hồ từ kháng chiến trở về thủ đô. Chỉ có điều các cô đón ông không mang hoa, ông đi tới đâu các cô lột ngay mảnh trên ra dùng nó để vẫy vẫy.
Tự dưng , lúc đó chẳng hiểu sao ông lại nghĩ tới vở ca vũ nhạc kịch “ Tiếng hát rừng dừa” do đoàn nghệ sĩ Bắc Kinh của nước anh em Trung Quốc sáng tác và biểu diễn để ca ngợi phong trào du kích miền Nam Việt Nam hồi chiến tranh chống Mỹ.
Quả thực lúc này ông cũng đang đi giữa một rừng “dừa” nõn nà, căng đầy nhựa sống. At  hẳn nhà hàng đã làm một cuộc tuyển chọn công phu lắm mới trưng được một quang cảnh “bắt mắt” quy mô lớn, hùng vĩ đến thế ?
Ngẩn người trước quang cảnh có một không hai, ông Cục trưởng “ chửi thầm :
“Đ.M. cái bọn Sàigòn này, bầy thật lắm trò…”.
Ong tuy làm tới chức Cục trưởng mà tính cách vẫn như hồi làm nhân viên hành chính, có việc gì dù vui dù buồn ông vẫn cứ Đ.M. L.C. ầm ĩ, lắm khi khách quốc tế tới làm việc ông cũng chẳng tha, chỉ tội cô phiên dịch, đầy hai lỗ tai những từ mà ngay trong truyện tiếu lâm người ta vẫn phải viết tắt mà không dám dịch cho khách nghe sợ…mất “thể diện quốc gia”.
Có lần phát hiện ra một câu chửi của mình bị cô phiên dịch bỏ qua, không dịch cho khách, ông đập bàn quát :
“ Sao không dịch ? Cứ dịch cho nó nghe cho nó sáng mắt ra! Sợ cái đéo gì ?’
Cô phiên dịch mặt đỏ tía tai khi phải tuân lệnh thủ trưởng, còn khách quốc tế thì cứ giơ cả hai tay lên trời, trợn tròn đôi mắt xanh lét mà la lên :” Oh My God…Oh My God…”
Ngoài tật hay chửi tục, ông Cục trưởng còn có thói quen hay so sánh thời bao cấp, thời chiến tranh với thời hội nhập ngày nay. Chẳng hạn khi nhân viên phàn nàn tiền thưởng tháng này hụt nhiều so với tháng trước , ông đập bàn quát :
“ Hụt mấy thì hụt mỗi đứa cũng nhét túi cả chục triệu còn kêu gì ? So với ngày xưa còn sướng chán, thời bao cấp ấy à…ba cọc ba đồng, chẳng có thưởng tưởng con mẹ gì, cứ lĩnh lương xong phải cất kỹ 36 đồng để đóng tiền cơm, 30 đồng ăn sáng…còn mấy đồng toàn uống chè vặt với lạc rang . Ngày nay ngồi phòng làm việc đã có máy lạnh, một bước lên ô tô, ba ngày lại chiêu đãi nhà hàng, thịt ăn phát chán đến  nhả bã…vậy còn kêu ca nỗi gì ?’
Cơ quan của ông chuyên ký giấy cho các tỉnh làm dự án, thực chất là ban phát bổng lộc cho họ, bởi vậy thả sức mà tiêu tiền. Cục trưởng, Cục phó có xe riêng đã đành, ngay đến cấp Trưởng, Phó Phòng anh nào anh nấy đi công tác đều nghễu nghện ngự trên những chiếc xe đời mới láng coóng. Từ đó các cán bộ sinh ra cái mốt đi công tác xa không thèm đi…máy bay, cứ dùng xe công mà bon bon trên đường thiên lý, chiều tới ghé thành phố nào đó, tìm khách sạn du lịch 5 sao, ăn chơi nhảy múa chán chê sáng hôm sau lại tiếp tục lăn bánh trên đường trường xa.
Thói chơi ngông đó sẽ tiếp diễn dài dài nếu không bị phát hiện bởi một tờ báo địa phương. Thế là ông Cục trưởng nổi trận lôi đình, gọi thuộc cấp tới mắng mỏ :
“ Các ông quên mất thời chống Mỹ cứu nước, vượt Trường Sơn gian khó đến thế nào không ? Đã trèo leo như con  khỉ đánh đu giữa rừng, trên vai lại còn phải đeo chiếc ba lô con cóc ngót nghét nửa tạ. Truyền thống chịu đựng gian khổ vậy mà ngày nay ngồi máy bay đi công tác cũng không chịu ngồi, cứ ngự trên xe con mà rong ruổi, chơi bời, trác táng, báo chí nó chửi cho là phải. Từ này cứ đi công tác trên trăm kilômét là phải đi bằng máy bay nghe chưa ? Cấm chạy xe ô tô đường dài…”
Đại khái ông cứ ngày xưa “bao cấp”, ngày xưa “ chống Mỹ cứu nước” để  so sánh với thời nay mà răn dậy cấp dưới.
Bởi vậy sau cái màn dàn chào của cả trăm em gái xinh đẹp, bước chân vào phòng hát karaoke rộng như cái hội trường cơ quan, xung quanh cơ man là đèn màu nhấp nháy, ngồi một dẫy trên  ghế bọc nhung là cả chục em gái xinh đẹp nõn nà, đồng loạt đứng dậy vỗ tay khi ông bước vào khiến ông lập tức nhớ tới cái phòng thời bao cấp, cả gia đình ông tam đại đồng đường trong vỏn vẹn có…12 mét vuông khu tập thể Kim Liên với 6 thành viên trong gia đình xanh xao, còm cõi, xám xịt và đen đúa.
Oi trời ôi so cảnh thời đó với những gì đang diễn ra khiến ông Cục trưởng tưởng  như  mình là cô Alice ngày xưa lạc vào xứ sở thần tiên.
Có điều ngày xưa cô Alice chỉ gặp Thỏ Trắng, Sâu bướm và Hoàng Hậu…còn ngày nay, lạc vào cái phòng thần tiên này, ông Cục Trưởng cuống cả lên khi quanh ông xuất hiện cả một dàn các cô Mận, cô Đào,  cô Tuyết, cô Lê…xinh tươi mơn mởn, cô kéo tay, cô vuốt tóc, cô lau mặt, cô nhảy tót lên lòng …làm ông không còn lòng dạ đâu mà nghĩ tới thời bao cấp, thời chiến tranh ngày xưa nữa , chỉ còn biết chìm ngập trong khoái lạc ngoài sức tưởng tượng của một cán bộ dầy dạn lửa đạn, xông pha trong đấu tranh cách mạng như ông.
Sau cái đêm “nhất dạ đế vương “ ở Sàigòn đó, ngồi máy bay về Hà Nội người ông vẫn cứ ngây ngất, ngật ngưỡng như còn trên mây xanh khiến tối hôm đó vừa mở cửa phòng ngủ ra mắt bà xã sau đợt đi công tác dài ngày, bà đã nắm cổ áo ông kéo tới gần hít hít cùng khắp trên người rồi bà rít lên :
“ Vào Saìgon lại đi chơi gái phải không ? Tôi biết ngay mà…nhìn cái bản mặt ông lờ đờ như con cá cờ kia là tôi biết ngay rồi mà…”
Lẽ ra khi bà nổi cơn tam bành, quát mắng vậy thì phải im thít, miệng ngậm hột thị, tuyệt nhiên không nói năng gì, bà nói chán, bắn hết đạn rồi khắc im là ông thoát. Đằng này ông Cục trưởng lại chối đây đẩy, thề sống thề chết vẫn giữ gìn đạo đức cách mạng , học tập gương bác Hồ vĩ đại, chỉ dám nhấm nháp ba chén rượu tây trong tiệc do thành uỷ chiêu đãi, chứ chấp chới với phụ nữ thì tuyệt nhiên không ?
Nghe ông cãi, bà vợ lại càng như lửa đổ thêm dầu, bà móc máy, bà tra hỏi, bà bắt ông phải tường trình dự những cuộc họp gì, gặp những ai, các buổi tối ở Sàigòn nếu không họp hành thì nằm nghỉ trong khách sạn hay đi “tươi mát” ở những đâu ?
Oi trời đất ôi, bà quay ông còn hơn cả mật thám phòng nhì Pháp quay tù cộng sản thời xưa. Cũng may, ông nhanh trí quyết không mảy may khai báo nên điều tra xét hỏi chán rồi bà cũng cho qua, chỉ cảnh cáo ông kỳ sau đi công tác các tỉnh xa mà còn lớ xớ tới mấy “con đĩ non” thì bà …xẻo.
Nói xong bà làm một động tác khiến ông Cục trưởng sởn gai ốc.
                                                                                           ( còn tiếp)

Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2015

YÊU THỜI ĐỒ ĐỂU - KỲ 183                                                                                   

                                                                      (tiếp theo)



 
 
Con Tuyết õng ẹo :
“ Vậy là xong rồi...mấy anh mấy chị để em đi làm nhiệm vụ tổ chức phân công...chỉ thương bác Bí thư tối nay mỡ gí miệng mèo rồi còn phải nhả ra ...”
Ông Bí thư tái mặt, lắp bắp :
“ Ấy không sao...không sao...tôi tới gặp cô Tuyết để nắm tình hình quần chúng thôi mà...”
Con Tuyết cười  rinh rích :
“ Thảo nào đồng chí Bí thư cứ nắm quần em đòi kéo xuống, kéo xuống...”
Mặt ông Bí thư đỏ như gấc, bà Chánh văn phòng không nhịn được, cười rinh rích , vội kéo tay Tuyết ra góc nhà thì thào :
“ Này này ...tuyệt đối cô không được lộ chuyện đồng chí Bí thư tới đây đâu nhé...tuyệt đối bí mật  đấy...lộ ra là kỷ luật đấy...”
Con Tuyết gật lia lịa :
“ Yên trí...cô cứ yên trí...cháu mà giữ bí mật thì có thánh cũng không lôi ra được...”
Bà Chánh văn phòng đuổi khéo ông Bí thư :
“ Thôi ta về để cô Tuyết còn đi ...làm...”
Ông Bí thư huyện tiếc rẻ nhìn Tuyết khoá của buồng, chợt nổi cáu, vọt miệng chửi :
“ Mẹ cha cái thằng Cục trưởng phá đám...tôi canh mãi mới có được tối nay rảnh rang để tới đây...”
Bà Chánh văn phòng an ủi :
“ Tuần này còn khối tối thường vụ nghỉ không họp hành hội ý hội báo gì , mai  kia thủ trưởng tha hồ tới đây bồi dưỡng nâng cao nhận thức tư tưởng cho cô Tuyết...”
Ông Bí thư càu nhàu :
“ Họp hành thì nói làm gì, chẳng họp hôm này thì họp hôm khác, có điều con mụ béo nhà tôi hôm nay nó về quê thăm mẹ ốm nên mới tới đây, chứ mụ ở nhà thì đi sao được, mình đi đâu về nó lục soát, ngửi hít khắp người, có mùi lạ chết với nó...”
Bà Chánh văn phòng bật cười :
“ Thảo nào... tối hôm nay điều con Tuyết đi làm đau lòng thủ trưởng quá.Vậy rồi hôm nào chị nhà lại về quê nữa thủ trưởng cho em biết trước để em sắp xếp cho cô Tuyết nó nghỉ ở nhà đón thủ trưởng...”
Ông Bí thư huyện uỷ thở dài não nuột :
“ Nó mới đi hôm nay, biết hôm nào mới lại đi nữa...vài tháng cũng chưa chắc....”
Bà Chánh văn phòng :
“Thế thủ trưởng không có cách gì “điệu hổ ly sơn” à ?”
Ông Bí thư huyện uỷ lắc đầu :
“ Cách gì ? Con mụ này như con ma xó trong nhà..sao mà qua mặt nó được ?”
Bà Chánh văn phòng hiến kế :
“ Em có cách này thế nào chị nhà cũng bó tay...”
“ Cách gì ? Cách gì nói nghe coi !”
Bà Chánh văn phòng ghé tai ông Bí thư huyện uỷ nói thật nhỏ làm Tuyết giỏng cả hai tai ra cũng chẳng nghe thấy gì . Ông Bí thư gật gật :
“ Được  ...được ...hay lắm ...để mai mốt cứ thế , cứ thế làm...”
Con Tuyết trắng bĩu môi :
“ Gì mà bí mật ghê thế ? Cách gì cách cũng còn do tôi nữa chứ . Tôi không nghe thì cách gì cũng chịu ...”
Bà Chánh văn phòng vội vàng :
“ Đúng đúng... em nói đúng..là chị định thế này...hôm nào chị đặt kế hoạch cho đồng chí Bí thư gọi là đi họp Hà Nội nhưng lại cho xe chạy tuốt lên Sơn Tây ... “
Con Tuyết trắng trợn tròn mắt :
“ Lên Sơn Tây ? lên Sơn tây làm gì ?”
Bà Chánh văn phòng bật cười :
“ Trời ơi sao cô em ngây thơ quá thế ? Lên Sơn Tây thuê khách sạn cho đồng chí Bí thư bồi dưỡng lập trường tư tưởng cho em chứ còn gì ?”
Con  Tuyết trắng thật thà :
“ í thôi thôi...thà đi cuốc đất còn hơn nghe giảng chính trị...bố ai mà ngồi nghe cho nổi được ?”
Bà Chánh văn phòng cười he hé :
“ Ối trời đất ôi, sao em ngu lâu quá thế. Gọi là bồi dưỡng lập trường tư tưởng là nói bóng thôi, chính là làm việc ..”ấy “ đấy...”
Con Tuyết trắng bĩu môi :
“ Nói dễ nghe nhỉ ? Có phải của ...chùa đâu mà việc ấy mới chả việc ấy ...”
Ông Bí thư vội vàng :
“ Thì tất nhiên nếu cô Tuyết có tinh thần ..tinh thần hết lòng phục vụ thì nhất định được đền bù thoả đáng...”
Tuyết trắng lắc quày quạy :
“ Không cần, không cần, với thủ trưởng em ..vô tư. Chỉ cần huyện phân cho em xuất đất  xong thì em xin phục vụ thủ trưởng miễn phí, vô tư...”
Bà Chánh văn phòng sốt ruột :
“ Thôi thôi...đi thôi không đồng chí Cục trưởng chờ mãi sốt ruột chết...”
Quả nhiên ở nhà khách đồng chí Cục trưởng ngóng “eng Tuyết” từ chập tối, sốt ruột sốt gan, cứ giở ra giở vào cuốn Lịch sử Đảng bộ huyện mà chẳng đọc được chữ nào .
Nằm mãi trong phòng khách dẫu là của huyện uỷ mà sang trọng không kém gì khách sạn 5 sao trên Hải Phòng. Cũng có máy lạnh chạy mát rượi , cũng có tivi LCD màn hình lớn kèm theo đầu đọc DVD với cả xấp đĩa toàn những bài ca cách mạng ca ngợi Đảng, ca ngợi  Bác . Rồi trong tủ lạnh xếp chất ngất toàn bia với nước ngọt cùng là hoa quả, bánh trái toàn loại chọn lọc chất lượng cao cho khách dùng thoải mái.
Vậy nhưng đồng chí Cục trưởng chẳng thèm ngó ngàng gì tới những cái đó. Đồng chí cứ nằm vắt tay lên trán thở dài thườn thượt , chốc chốc lại ngồi bật dậy đi ra sân, ngóng ra cửa mà vẫn chẳng thấy bóng dáng chiếc xe hơi  nào đưa “eng Tuyết” tới .
Ông lại đành nằm thõng thượt ra giường , vắt tay lên trán nghĩ ngợi. Quái lạ...không lẽ con mẹ Chánh văn phòng này lừa ông ? Mụ đã cam đoan thế nào cũng đưa được “eng Tuyết” tới cho ông vậy mà mụ đi cả mấy tiếng đồng hồ rồi không thấy bóng dáng đâu . Không khéo mụ cho ông ăn “quả lừa” rồi cũng nên. Thế này thì láo quá, nó dám coi thường ông. Ông chỉ vạch ra một điểm bố láo trong dự án là tụi nó phá sản. Mà những thứ đó đầy ra chứ ít đâu. Nào rác thải , nào hiệu ứng nhà kính, nào vệ sinh an toàn thực phẩm...Ong bỏ qua cho là phúc mà ông moi ra chết cả đám ,  ông chẳng mất gì hết , chỉ chết mấy thằng địa phương. Bởi thế tụi nó phải biết điều với ông chứ ?  Mà kể cũng lạ thật đấy cái con bé làm phòng ở cái nhà khách huyện lỵ xứ khỉ ho cò gáy này sao nó làm ông “máu” đến thế ?
Ông hồi tưởng lại cái đêm đầu tiên ông được Tuyết “phục vụ”.
Thoạt đầu mới nhìn ông cũng thấy con bé cũng chỉ vào loại “thường thường bậc trung”. Người ngợm , tay chân cũng chỉ ngang một con bé ca sĩ cấp huyện. May cho nó còn bù lại được cái nước da trắng. Quả thật con bé trắng thật, cứ như là con lai vậy. Mặt mũi, chân tay trắng bóc như bông bưởi. Mà những hình khối của nó mới ghê. Trời ơi, chỗ nào ra chỗ đó, cần thắt vào thì thắt hết cỡ, cần nở ra thì cũng nở hết chê.
Đêm hôm đó ông đã uống ba chén rượu Minh Mạng có pha bột sừng tê do thằng thư ký lúc nào cũng kè kè mang theo mỗi lần tháp tùng thủ trưởng đi công tác, hiệu quả gấp cả chục viên Viagra, những tưởng hạ gục con bé, nào ngờ...
Trời ơi lúc này nghĩ lại cái đêm hôm đó ông vẫn còn nóng ran cả người. Thật là ngoài sức tưởng tượng của ông . Sao lại có một con bé lạ lùng đến vậy, thật từ thủa vào đời chinh chiến tới giờ ông chưa từng gặp.
Thoạt  đầu nó cứ trơ ra như người đúc bằng cao su. Ấy thế rồi ông hứa với nó cho dù mọi chi phí của ông huyện uỷ đều lo cho ông hết riêng tiền nó phục vụ ông sẽ “bo” cho thật hậu hĩnh. Và để nó tin ông mở ví lấy tờ 100 ngàn dúi vào tay nó không ngờ nó hẩy ra, bĩu môi :
“ Tờ này chỉ đáng cho mấy con đứng đường...”
Ái chà chà...ghê nhỉ ?
“ Vậy thì tờ này nhé…” – ông rút ra một tờ “bác Hồ xanh”  -  tức bạc 500 ngàn giơ ra trước mặt cô gái hầu phòng .
Tuyết trắng đổi ngay thái độ , nịnh khéo :
“ Phải rồi, cán bộ lớn như anh thì phải tiêu tiền lớn chớ…tiêu ba cái tờ lẻ tẻ kia mất uy tín cán bộ…hì hì…”
Cô cười rinh rích rồi lăn người sà vào lòng ông.
 Oi chao ôi thật đúng là tiền nào của nấy. Cô biến ông thành như quả bóng hết đập lên đập xuống rồi lại đánh đầu, đá bật tường chẳng khác gì một cầu thủ chuyên nghiệp đùa giỡn với trái banh.
Lạ một điều suốt trong lúc  “giao lưu” , Tuyết cứ nín lặng, không thốt ra đến nửa câu, trong lúc đó ông Cục trưởng lại la hét ầm ĩ cứ như là đang quát tháo nhân viên.
Kể cũng lạ ông  vốn rất ít lời, suốt ngày cứ ngồi lầm lầm sau bàn giấy, mặt mũi lúc nào cũng như đang quán triệt chủ trương chính sách , đào sâu suy nghĩ những tư tưởng lớn của thời đại hội nhập cùng là nhưng dự án các nơi đệ trình lên chờ ông xét duyệt.
Đối với cấp trên ông chỉ nghe, không nói đã đành, với cấp dưới ông cũng chỉ gật, lắc hay hất hàm . Hiếm khi ông nói được một câu cho đủ cả chủ ngữ lẫn vị ngữ. Những từ cửa miệng ông thường bật ra là :” chưa duyệt, câm mồm, xéo ngay…”, chỉ trừ khi có chuyện gì vui lắm hoặc bực mình lắm, ông mới xả nho ầm ầm , nói tiếng   Đan Mạch ào ào  khiến nữ cán bộ cấp dưới sợ mất vía, đỏ mặt chạy hết.
Nhưng khi “giao lưu “ với Tuyết, ông Cục trưởng lại khác hẳn. Ong như thi sĩ được thần hứng nhập vào, hoặc như ca sĩ xả hết giọng ở đoạn cao trào của bài hát, chỉ có điều khi cô Tuyết đưa ông lên đỉnh Vu Sơn, ông cao hứng quá lại cứ réo tên …lãnh tụ ra mà gọi :
” Ơi ông Các Mác ơi…ới ông Lênin ơi…ới ông Mao Trạch Đông ơi ” .
Cứ “ới ông ơi” rầm rĩ cả lên . Thì ra trong thâm sâu cố đế của cán bộ ta, những tên tuổi lớn như vậy vẫn nằm nguyên dưới đó, chỉ khi có dịp được kích thích mới lại nổi lên, trào vọt ra ngoài…miệng .
Ong Cục trưởng cứ réo tướng lên  như  thế. Cũng may cửa phòng ngủ nhà khách huyện uỷ làm bằng gỗ quý hiếm, rất dầy nên tiếng la hét của ông Cục trưởng không lọt được ngoài mà chỉ chui hết vào hai lỗ tai Tuyết lúc đó, ngược với ông Cục trưởng lại cứ im thin thít, mặt lì ra, chỉ giang hai tay vần ông cán bộ cấp cao dập lên dập xuống cứ như thợ làm bánh nhào bột .
Mãi đến khi ông Cục trưởng hai bên tai đánh ù ù, mắt nổ đom đóm, người rũ ra như cái bánh tráng nhúng nước, Tuyết mới buông ra, giơ chân đạp thẳng cánh cho lăn xuống chân giường.
Tội nghiệp ông Cục trưởng, bị đá lăn lông lốc, xương cốt muốn gãy răng rắc cả,  vậy mà lại còn cười nữa kia chứ. Thật chẳng bù cho cái lúc 8 giờ vàng ngọc ở cơ quan, vô phúc thằng nào đi qua mặt ông mà không chào lập tức ăn đòn ngay, chứ nói gì dám đá ông một cái trời giáng như con bé Tuyết này.
Người ta kể có lần ông sục vào phòng “Thẩm tra dự án cấp 1” đúng vào lúc cha Trưởng phòng mới được đám đệ tử lôi đi nhậu, mùi rượu vẫn còn xông lên nồng nặc, ngồi ở ghế mà lại thượng hai cẳng chân lên mặt bàn, mắt mũi nhắm tịt, miệng đã thở ra hơi rượu lại còn ngáy ò ò nữa chớ. Ong Cục trưởng nhìn thấy cấp dưới ngủ ngon lành ngay trong giờ làm việc lại trong tư thế coi trời bằng vung như vậy mới nổi xung lên quát :
“ ĐM thằng Trưởng  phòng … dám đi uống rượu giữa giờ như thế à ?”
Cô nhân viên của ông Trưởng phòng sợ hết hồn vội vã chạy tới lay thủ trưởng của mình dậy :
“Ay chết chết, thủ trưởng dậy đi có cấp trên tới kìa…”
Ong Trưởng phòng mắt nhắm mắt mở, vọt miệng chửi :
“ Câp trên là cái thớ đ,,, gì…có để yên cho bố mày ngủ không ?”
Ong Cục trưởng nổi giận đùng đùng. Ong quát hai thằng bảo vệ cao to như hai con khỉ đột khiêng ông Trưởng phòng vứt vào bồn tắm và khi ông này tỉnh rượu lậy như tế sao, ông cũng nhất quyết ký quyết định ngưng chức trong thời hạn…1 tháng để thằng cha kia tha hồ đến lạy lục, lo lót ông mới tha cho.
Vậy mà con bé hầu phòng này chắc đã uống cả ký thuốc liều, cả gan đạp ông một cái ngã quay lơ mà ông vẫn không nổi lôi đình thì mới lạ. Cho hay là giống “hữu tình”, mặt sắt mắt rắn cũng phải ngây vì…gái.
Đến lúc này, khi ông Cục trưởng nằm ngay đơ, đến lượt cô  Tuyết mở miệng, nói veo véo những chuyện đầu cua tai nheo chẳng ăn nhập gì với nhau. Chẳng hạn :
“ Chỉ được cái nói phét…mới dập cho mấy cái đã lử ra như cò bợ rồi ….Này anh giề…hết hơi  không nhúc nhích được nữa hả ?  Lần sau nhớ uống vài viên Viagra rồi hãy vác xác tới đây nha…”
Oi trời ôi, chỉ cần một phần nhỏ những câu này mà có cô nhân viên nào dám nói toẹt ra giữa phòng Cục trưởng thì bằng ném ra trái bom. Cả phòng sẽ kéo tới, ai cũng muốn nhìn mặt con bé cả gan quát cả đồng chí Cục trưởng với lời lẽ nôm na mách qué như vậy. Kỳ này chắc cả nhà nó ăn đất là cái chắc. Vậy là phòng lại dôi dư ra một xuất cán bộ, chỉ béo mấy thằng nhân sự, chắc chắn sau khi đuổi việc cô ta tụi nó sẽ bán cái xuất đó lấy cả trăm triệu đút túi . Ay vậy mà ở giữa cái phòng khách bé tí, hẻo lánh, ở cái nơi khỉ ho cò gáy này lại có một con nhãi ranh cất giọng chửi ông rất véo von, trầm bổng và những điều nó nói ra lại đều làm ông Cục trưởng giật mình thon thót, giãy lên đành đạch :
“ Tiền đâu mà “bo” cho gái lắm thế ? Tiền bốc tiền hốt của dân chứ gì ?  Nghe người ta nói mỗi lần giải toả đất để bán cho tụi đầu tư nước ngoài, các quan lại chia chác nhau  tiền lớn tiền nhỏ. Đất của người ta là bờ xôi ruộng mật mà đền bù có mấy trăm ngàn một mét trong khi bán cho tụi nước ngoài cả mấy chục triệu rồi chia nhau.  Người  dân mất đất mất nhà kêu oan khiếu kiện mãi đã làm lơ lại còn vu cho người ta là bị kẻ xấu kích động, lợi dụng tự do dân chủ gây mất ổn định xã hội. Mẹ cha chúng nó chứ, ngày xưa gia đình em ở mãi trên núi mà cũng bị lính của anh  nó cướp  trắng tay…”
Ong Cục trưởng tá hoả tam tinh, thật không ngờ cái con hầu phòng lai Thổ này mà miệng lưỡi ghê gớm thế. Thôi đúng rồi, tại nó sống ở ngay cái nhà khách huyện uỷ này, đêm đêm tiếp xúc với toàn cán bộ lớn như ông, trách gì nó chẳng được  nghe  đủ thứ chuyện cung đình, đầu ócmỗi ngày được các đồng chí cán bộ vãng lai mở mang, khai tâm trách gì miệng lưỡi nó độc địa sâu cay chẳng khác gì nọc rắn rết vậy.
“ Mẹ bố chúng nó chớ…ngoài miệng thì cứ leo lẻo học tập theo gương sáng bác Hồ vĩ đại, vậy mà chui vào đây thằng nào thằng nấy như chó đói gặm xương vậy. Chúi đầu chúi mũi vào chỗ kín của người ta , mất cha nó cả tư thế lẫn uy tín cán bộ…hé hé hé…”
Con bé hầu phòng nó nói băm nói bổ không khác gì trùm đồ dơ của nó vào mặt, vậy mà lạ thay, đồng chí Cục trưởng vẫn cứ tỉnh , giương mắt thao láo nhìn nó chẳng quát tháo lấy được  một câu. Một phần vì đồng chí đã hết cả hơi sức, một phần đồng chí biết rằng chính các đồng chí vãng lai và các đồng chí sở tại đã biến nó từ một bông hoa rừng miền sơn cước thành một con sói cái, nhe nanh nhe vuốt vô phúc chọc giận nó đợp cho một cái thì mất…giống.
                                                                                     (còn tiếp)