Chủ Nhật, 12 tháng 5, 2013


NGẮM TRĂNG VÀ LỜI BÌNH 

 

 

NGẮM TRĂNG VÀ LỜI BÌNH

      NGẮM TRĂNG

      Đã ai ghen với Cuội chưa?
      Cùng phường tri kỷ Cây đa với mày
      Cả Con trâu nữa mỗi ngày
      Được làm “khoảng tối“…Ghen hay không nào?
      Ngắm trăng lòng lại chiêm bao
      Ngẩn ngơ ao ước được sao như là…

      Chu Văn Keng

    Ngừoi ta ngắm trăng thường là lúc tâm hồn thư thái, thỏa mái, ung dung vút tận không trung  hòa vào vũ trụ, còn Chu Văn Keng ngắm trăng để tìm ra một triết lý nhân sinh từ ba hình ảnh : chú Cuội, Cây đa, con trâu. Với chú Cuội, tác giả đưa ra một câu hỏi nửa phần chất  vấn nửa phần mỉa mai !

      Đã ai ghen với Cuội chưa?

      Cùng phường tri kỷ cây đa với mày

      Cả con trâu nữa mỗi ngày

      Được làm khoảng tối…

      Tưởng  ghen tị những cái cao sang to tát  hóa ra là trái ngược: được làm khoảng tối giưa vằng trăng ! Từ một hiện thực rất hiển nhiên trong những đêm trăng sáng, những bóng đen ngự tri trên cung trăng mà nhân dân vẫn bảo rằng đó là cây đa ,con trâu và chú Cuội. Cả ba thứ ấy vấy bẩn cả mặt trăng .Tôi thật sự rùng mình khi hiểu ra điều sâu xa mà nhà thơ muốn nói - cái xấu,cái ác vẫn cứ ngang nhiên tồn tại song song cùng cái đẹp! và chua chát thay  nó lại ở ngay trên đầu Nói đến trăng,người ta nghĩ ngay đến chị Hằng điển hình cho  phái đẹp vậy mà - trớ trêu thay, một kẻ xấu xa đại bịp như chú Cuội lại ngự trị chốn cungHằng. Chẳng khác gì một con nhặng đen xì đậu trên một bông hoa trắng nõn !
      Bởi thế Chu Văn Keng mới ghen, mới ước ao, chiêm bao, mơ mộng:

      Ngắm trăng lòng lại chiêm bao
      Ngẩn ngơ ao uớc: được sao như là...

      Như là gì ? tuy tác giả chẳng nói ra nhưng chúng ta có lẽ ai cũng hiểu?  Tôi nghĩ rằng qua bài thơ "Ngắm trăng ", Chu Văn keng đã đưa ra một tứ lạ đã gợi cho người đọc mở rộng trí liên tưởng của mình trong mọi lĩnh vực của hiện thực cuộc sống hôm nay.thơ này, có nhiều tầng ý nghĩa , cung bậc khác nhau. Lời ít ý nhiều , tính triết lý khá sâu và tầm khái quát khá rông, nó có thể vươn ra toàn thế giới ?

Hoàng - Tấn - Đạt
TP  Vũng Tàu – Tỉnh BR-VT-  Việt Nam 
(Nguồn: trannhuong.com)

 

Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2013

Yêu thời đồ đểu

Nhà văn Nhật Tuấn

YÊU THỜI ĐỒ ĐỂU ( KỲ 57 )


                                                 
           
  

Trong lúc “chờ thời”, con bé Gái phụ bán cà phê cho má Mỵ. Quán của má ngoài lề đường, khách toàn xe ôm, thợ xây, xích lô….lờ lãi chẳng được bao nhiêu nên má chỉ lo được cho nó ngày hai đĩa cơm sườn. Nó cũng không đòi gì hơn,  chỉ mong có chỗ ẩn nấp một thời gian cho ông bà Chủ tịch quên đi, tha cho nó rồi sẽ tính chuyện làm ăn. Thật chẳng ngờ, từ hôm có con bé Gái bưng bê, quán má Mỵ đông khách hẳn lên. Người ta đến ngồi nhâm nhi ly cà phê và ngắm nghía con bé có nước da trắng nõn, đôi mắt rừng rực, người cứ như căng nứt ra dưới bộ đồ chật chội và nhất là bộ ngực…ối mẹ ôi, sao con bé còn ít tuổi mà ngực đã tròn căng, nhọn hoắt vậy ? Con bé Gái biết được ưu thế của mình, mỗi lần bưng cà phê tới cho khách, nó hơi cúi xuống hút hồn khách vào gò ngực lấp lửng của nó. Má Mỵ phát hiện ngay ra cái trò “khiêu khích”, bật cười :

“ Mày ẹo ẹo vừa vừa thôi không tụi nó giết nhau trong quán tao đó….”

Con bé Gái thật thà :

“ Con làm vầy cho má đông khách thôi …Má coi, hồi này khách tới đông chưa kìa, mai mốt má tăng giá cà phê tụi nó vẫn kéo tới nườm nượp cho coi…”

Má Mỵ trợn mắt :

“ Làm gì thì làm nhưng phải nhớ giữ …cái đó. Mày giữ được sau này có giá lắm nghen…”

Rồi má phác  ra cho nó hoặc bán đứt ít cũng được cây vàng  hoặc làm bồ nhí cho thằng có tiền hoặc chí ít cũng lấy chồng Đài Loan vớ được thằng tử tế thì sướng một đời. Rồi má căn dặn :

“ Có điều mày phải tránh xa ba thằng xe ôm, thợ xây…tụi nó kiếm tiền chỉ đủ đút miệng , lấy nó có mà đi bán chuối chiên sớm…”

Con bé Gái ngẩn ra suy nghĩ rồi cười tủm tỉm :

“ Nhưng…ngộ nhỡ có người thương mình thiệt tình thì sao má ?”

“ Thương gì thương cũng phải có tiền , ít cũng phải nuôi được vợ con , phải tỉnh táo con ạ, nghe nó dỗ ngon dỗ ngọt, rồi mai kia nó bắt mày ra đứng đường kiếm tiền cho nó uống rượu thì khổ một đời. Đàn bà thường chết vì đôi tai đó con…”

Nói rồi má thở dài đánh sượt. Con bé Gái lờ mờ đoán được ngày xưa chắc má cũng đã bị một gã đàn ông nào đó thả lời đường mật, khi má hết xuân, hết cả tiền nó tống má ra đường nên mới thù ghét đàn ông vậy. Tất nhiên nó chẳng dại gì xảy chân như má. Nó đã có “bề dày kinh nghiệm” trong giao tiếp  đàn ông qua ông Chủ tịch, gã thư ký, gã nhà báo và cả ông già Thuộc đầy bí ẩn đã ra tay cứu nó nữa. Những con người đó quan tâm tới thân thể của nó chứ chẳng phải thân phận nó. Mà xem ra làm gì có ai tới với nó mà không đòi cái đó”. Đã vậy phải tính cách sao cho cao giá nhất chớ ? Một hôm má Mỵ đi đâu về kêu nó vào buồng hỏi nhỏ :

“ Có người muốn mua trinh mày đó, bán không ?”

Con bé Gái  hơi sững ra. Nó chưa tính chuyện này, nhưng cứ hỏi coi sao :

“ Ai đó má ? Già hay trẻ ? Mà giá nhiêu ?”

Má Mỵ nói thầm vào tai nó :

“ Ong này già rồi. Bảy mươi ba lận. Nhưng mà…già không đều, vẫn còn ham lắm. Cha mới bán một mẫu cao su lắm tiền lắm nên mới lên Sàigòn tìm của lạ. Ong vớ được mày thì ổng sướng bằng lên tiên…”

Con bé Gái nhớ tới ông Chủ tịch suýt chết vì nó làm nó phải bỏ xứ mà đi, giờ lại vớ phải ông già không may  chết trên bụng nó chắc chẳng còn chỗ nào trốn . Nó lắc quày quạy :

“ Oi thôi thôi, con sợ mấy cha già mắc dịch lắm , lỡ đang “phê” đứt gân máu lăn ra chết thì con đi tù…”

Má Mỵ bật cười :

“ Mày còn lo chuyện đó nữa ? Để mai tao nói ổng ghé quán cho mày coi. Cha  này còn gân lắm kìa. Chỉ sợ nhìn thấy mày lại mê ổng chưa biết chừng …”

“ í trời ơi, trai tân con còn chẳng thiết nữa là lão già sắp xuống lỗ….”

Ngay chiều hôm sau, ông già hám của lạ mò tới quán. Tóc nhuộm đen , áo pull “cá sấu”, quần Kenwood thứ thiệt, chân mang giày Addidas, tay đeo đồng hồ vàng choé, mỗi tội những vệt “đồi mồi “ đen đặc cả hai mu bàn tay  tố cáo cái tuổi ông ngoại của lão. Nhìn con bé Gái bưng cà phê tới lão trố mắt lên. Oi chao ôi, cái con ranh này đúng là con ngựa non. Cái mắt, cái miệng, cái ngực…tất cả cứ rừng rực lên như lửa nung. Mà bà chủ quán cho biết nó còn đang vị thành niên kìa. Vậy mới ngon. Lão thuộc loại càng già lại càng thích gái non. Có điều phải hết sức cẩn thận, nó mà phản đi báo công an thì rũ tù. Mặc kệ, sả thịt được con nai tơ này, tù cũng OK. Nghĩ vậy lão kéo tay con bé Gái :

“ Ngồi xuống uống với anh một ly đi  cưng….”

Da thịt mềm mại nơi cánh tay con gái làm lão bủn rủn cả người. Oi chao ôi, từ hồi trở thành tỷ phú miệt vườn do bán đất, tung tiền mua biết bao nhiêu bông hoa đồng nội mà chưa lần nào lão thấy tâm can rúng động như lần này. Người nó thoang thoảng một mùi gì lạ lắm, cứ ngầy ngậy trong hai lỗ mũi làm lão cuống quýt :

“ Em…em tên gì ….”

Con bé Gái gỡ tay lão ra, nguây nguẩy :

“ Cái ông này kỳ …chưa quen biết đã nắm tay ….”

Nói rồi nó quay đi làm ông lão vội nhét vào tay nó tờ một trăm :

“ Ay ấy…anh…anh đây mà…lì xì trước cho em nè….”

Con bé Gái hất tiền ra :

“ Chưa chi đã làm người ta đau cả tay…hổng thèm…”

Má Mị nhìn thấy vội chạy tới :

“ Ay chết…má quên chưa giới thiệu với con …đây là cụ…à ông…à à…anh Hai Công. Gọi là Hai Công mà anh có tới cả hai trăm công đất vườn cà phê với cao su đấy. Có phải vậy không anh Hai ?”

“ Phải rồi, phải rồi…có điều bán đi mất vài chục công rồi, giờ chỉ còn hơn một trăm rưởi công nữa thôi…”

“ Mỗi công bán được nhiêu anh Hai ?”

Ong Hai Công rút thuốc 3 số “anh-tẹc” ra bật quẹt thả khói tròn vo nom rất điệu nghệ rồi mới trả lời :

“Một công rẫy cao su đang cạo mủ giá không dưới một tỷ….”

“ Í trời ơi, vậy anh Hai là tỉ tỉ phú rồi…”

Con bé Gái có vẻ không thèm chú ý, nó bỏ đi bưng cà phê cho bàn khác, lão Hai Công nhìn theo trầm trồ :

“ Đẹp …đẹp thiệt…ăn đứt hoa hậu…mà lạ thiệt…lạ thiệt…”

Má Mị nhếch miệng cười :

“ Chú Hai biểu lạ cái gì kìa ?”

“ Con nhỏ này chắc dòng dõi cao sang lắm nên ngó bộ đi đứng mới uyển chuyển vầy ?”

“ Chú Hai có con mắt thiệt tinh đời. Con nhỏ gia đình cán bộ lớn đó. Má nó mất, nó hận ba nó lấy vợ hai nên nó bỏ đi bụi đời đó…mà nghiêm chỉnh lắm nghe, còn nguyên gin đó, chưa thằng con trai nào sờ được vào người đó đâu…”

Ong Hai Công rối rít :

“ Vậy nhờ cô Ba lo giúp tôi. Còn gin tôi sẵn sàng mua giá cao …”

“ Giá cao là nhiêu ?”

“ Hai chục triệu được không ? Gấp đôi giá bình thường rồi . Tuần trước tôi cũng mua con nhỏ dưới Châu Đốc lên thành phố có 8 triệu rưởi thôi, cũng trạc tuổi con nhỏ này …Cô Ba hỏi giùm tôi coi…”

Má Mị hờ hững :

“ Để thong thả tôi lựa lời hỏi nó coi…”

“ Vậy cô Ba hỏi sớm đi. Hai chục triệu ba ngày ba đêm nghen ? Mà đúng còn gin đó, nếu không, tôi trừ nửa tiền…”

Ong Hai Công đi rồi , má Mị gọi con Gái vào buồng :

“ Lão đó trả hai chục triệu đó. Mày ưng không ?”

Con bé Gái nguây nguẩy :

“ Í trời ơi…lão đó già thấy mồ tổ…năm chục triệu con cũng hổng thèm….”

Má Mị mắng khẽ :

“ Mày ngu lắm con ạ. Lão già vầy thì mày mới…khoẻ. Còn hơn là vớ phải thằng trẻ , nó sung máu lên, nó quần mày chết…”

Lạ thay, con bé Gái không hề sợ, ngược lại , nó còn đỏ mặt lên cãi :

“ Phải vậy đó má…  phải vậy nó mới không chết trên người mình…”

Má Mị nhìn con bé Gái , tròn xoe mắt vì kinh ngạc.

Má lắp bắp :

“ Mày…mày  nói cái gì đó ? Bộ mày không sợ đàn ông hả ?”

Con bé Gái vênh mặt :

“ Có gì phải sợ ? Ba thằng đó phải sợ mình chớ bộ…?”

Con bé Gái định kể vanh vách cho má Mỵ nghe chuyện nó đè ông Chủ tịch tỉnh làm ông suýt chết bất đắc kỳ tử ra sao, chuyện gã thư ký bị nó “lột sạch cả vốn trước khi gã vào được chợ” thế nào, may thay nó chợt nhớ tới lời dặn của lão Thuộc nên vội im bặt. Má Mỵ hỏi gặng :

“ Ba thằng đó làm sao phải sợ mày ?”

Nó cười khì khì :

“Nom tụi nó hùng hổ vậy thôi thoắt cái xụi lơ liền à …”

Má Mỵ ngạc nhiên :

“ Vậy mày ngủ với đàn ông rồi sao mày biết ?”

Con bé Gái lắc quày quạy :

“ Con đâu đã ngủ với thằng nào ? Con đã biểu má,  con đang còn gin mà …”

Má Mỵ cứ há cả mồm ra không hiểu sao con bé con mới nứt mắt đã ăn nói như gái đứng đường mà miệng lại leo lẻo khoe còn trinh thì lạ thật. Hôm sau ông Hai Công lại mò tới từ sáng sớm. Lần này ông sửa soạn kỹ càng : tóc cắt kiểu đầu đinh, nhuộm đen nhánh, áo sơ mi bỏ vô thùng, quần tây may đo toàn hàng hiệu, chân đi giày Italy , xài một con dế Nokia loại hàng độc vừa nghe nhạc vừa cả quay phim chụp hình. Ong tới vào lúc con bé Gái đi vắng ông vội hỏi má Mỵ :

“ Con bé Gái đi đâu rồi chị ? Bộ nó không ở đây nữa hả ?”

Má Mỵ nhìn vẻ mặt tái xanh tái tử của lão già dê, bật cười :

“ Nó lên phố mua đồ . Ong cứ ngồi uống nước nó về liền …”

“ Vậy nó chịu giá đó chưa ?”

Má Mỵ lắc đầu :

“ Con nhỏ này kỳ lắm. Ong phải từ từ dụ nó, còn nóng ruột đòi xổ liền thì có tới  ba bốn chục triệu nó cũng chẳng chịu …”

Những tưởng ông Hai Công sẽ nổi cáu, chửi ầm con đĩ non làm cao, nào ngờ ông cười khoái trá :

“ Hay, hay thiệt… xưa nay ăn khó mới ngon mà…”

Má Mỵ cười tủm tỉm :

“ Vậy ông phải chịu khó chiều nó may ra nó cho ăn…khó…”

“ Nhất định chiều rồi. Có điều chị phải giúp tôi một tay mới mau được ăn trái ngọt .”

Nói rồi ông cươi hà hà, chọn một bàn khuất trong vườn, hau háu nhìn ra cổng chờ con bé Gái về. Vừa lúc đó một em ca ve xà tới :

“ Anh Hai ngồi một mình buồn vậy. Cho em ngồi cạnh nghen…”

Em gái nom cũng xốn con mắt với đôi chân dài, bó giò trong chiếc quần zin mỏng, chiếc cần cổ trắng nõn, đôi bờ vai trần như mời gọi. Kể ra  lúc khác, ông  Hai Công “ chớp” liền, chiếc xe Mát đa trắng muốt có tài xế ngồi chờ sẵn  đầu hẻm  sẵn sàng đưa con nhỏ với ông  vi vu khách sạn đồng quê nào đó. Ong Hai có kiểu chơi ngược đời, dẫu trong túi sẵn cả trăm triệu ông cũng không thèm mò tới các sàn nhảy cua đào, ở đó, theo ông, “ếch” nhung nhúc, bị “vồ” lúc nào chẳng biết “ Ếch = Aids) . Bởi vậy ông chỉ la cà quán bình dân , trạm dừng chân đầu tiên của mấy em miệt vườn lên tỉnh lập nghiệp bằng “vốn tự có”, vừa chưa bay hết hương đồng  cỏ nội lại khỏi lo cái nạn “ếch vồ”. Ở những quán này ông đã mua được khối em còn “nguyên thùng”với giá bèo, chỉ 7-8 triệu một em, có khi gặp “đối tác” đang kẹt tiền chạy thuốc thang cho bố mẹ hoặc gia dình đang bị xã hội đen tới đòi nợ doạ xiết đồ, ông chỉ trả triệu rưởi hai triệu cũng xong. Riêng con bé Gái này thật lạ, trả tới cả hai chục triệu rồi vẫn nguây nguẩy. Không hề gì, có tiền là có tất, trước sau ông cũng xả” được nó. Em ca ve thấy ông Hai Công cứ ngồi đuỗn mặt liền xà ngay vào lòng , vòng tay ôm lấy cổ :

“ Em đây nè…anh Hai chịu không ?”

Hai Công đã thấy máu chạy rần rần, tính lột ngay áo em ca ve, bóp vú ngay tại chỗ, bất chợt con bé Gái xuất hiện, uyển chuyển bưng cà phê đi tới làm lão vội vàng đẩy bật em ca ve suýt nữa té ngửa. Lão dúi tờ năm chục vào tay em đuổi rối rít :

“ Đi đi…đi đi…bà xã anh tới kìa…”

Em ca ve dẩu mỏ lên xì vào mặt lão rồi nguây nguẩy sang bàn khác. Vừa lúc đó con bé Gái bưng cà phê tới gần, lão Hai Công vội gí sát mũi vào người nó hít một hơi thật dài :

“ í trời ơi…người em có cái mùi gì  làm anh muốn ghiền luôn nè…”

Con bé Gái hất đầu lão ra , cau mặt :

“ Cái ông này kỳ quá hà. Bữa trước đòi nắm tay bữa nay lại đòi ngửi người…Bộ chưa bao giờ thấy đàn bà con gái hả ?”

Lão Hai Công nhìn lom lom vào bộ ngực như hai con chim câu muốn xổ ra khỏi lần áo chật, bật cười thích chí :

“ Nom cái mặt em nhăn nhăn anh lại chịu đó. Í trời ơi, cái miệng kìa, đỏ tươi như trái chín nom ngon chưa kìa …ngồi xuống, ngồi xuống đây với anh chút đi cưng…”

Con bé Gái tò mò nhìn bộ dạng mới sửa sang của lão già tỷ phú miệt vườn. Nghe má Mỵ nói nội cái điện thoại di động bé xíu xiu của lão cũng đáng giá cả hai cây vàng, rồi cái đồng hồ to tổ chảng trên tay lão mới khiếp hồn, đáng giá bằng cả một công đất lận. Xem ra bán cho lão  Hai Công này còn được giá hơn cả ông Chủ tịch tỉnh lẫn gã thư ký, có điều phải từ từ, cứ phải làm cho lão phát điên phát rồ lên đã. Kinh nghiệm này nó tự rút ra thôi chứ chẳng ai bày đặt. Nghĩ vậy nó ưỡn bộ ngực căng tròn, quay người  gí sát vào mũi lão Hai Công rồi nguây nguẩy đi vào nhà trong. Lão lại vểnh mũi hít một hơi thật dài rồi ngồi ngây đơ trên ghế y như con nghiện phê thuốc. Oi trời ôi, con bé này vừa có cái vẻ măng tơ con nít lại vừa có vẻ lọc lõi, gợi tình của gái đứng đường. Mà chẳng hiểu sao nó có cái mùi gì lạ lùng thế, cứ xộc thẳng vào mũi rồi lan đi khắp thân thể làm máu trong người lão tăng tốc, chảy rần rần . Lão cứ ngồi chờ, chờ mãi không thấy con bé Gái quay ra , sau sốt ruột chịu không nổi, lão đành vào gặp má Mỵ :

“ Mười lăm triệu đưa trước cho chị đây, xong việc đưa thêm chục triệu nữa. Chịu không ?”

Má Mỵ mừng rỡ, thật chưa bao giờ má mối manh bán trinh lại được giá như lần này. Chỉ có điều không biết con nhỏ cứng đầu này có ưng không . Má bước vào phòng trong  dựng con bé Gái đang nằm ngủ lim dim, rối rít :

“ Dậy, dậy, thần tài đang gõ cửa ngoài kia mà mày cứ tỉnh bơ nằm trong này ngủ được sao ?”

Con bé Gái dửng dưng :

“ Có chuyện gì vậy má ?”

“ Lại còn chuyện gì  ? Ông Hai Công đang chờ mày ngoài kia kìa. Ong trả tới 25 triệu rồi đó, giá vậy là ngang hoa hậu rồi, chịu đi thôi chứ còn chờ gì ?”

Má Mỵ tưởng  con nhỏ sẽ nhảy lên, chịu liền,  ngờ đâu nó lắc đầu :

“ Không được đâu má ơi, 5 chục triệu con cũng chưa dám …”

Má Mỵ gắt nhẹ :

“ Vậy mày còn chờ gì nữa ?”

Con bé Gái chợt nhớ ra lão Thuộc, nó vội dùng lão để trì hoãn :

“ Con phải chờ ông Thuộc về hỏi ý ổng sao đã . Ổng dặn rồi mà…”

Má Mỵ tự ái :

“ Cái của mày , mày bán liên can gì tới ổng ?”

Con bé Gái vẫn lắc đầu bướng bỉnh :

“ Không được đâu má, phải chờ coi  ý kiến ổng sao đã…”

Má Mỵ đành chịu thua con nhỏ, bực mình bước ra phòng ngoài báo cho lão Hai Công biết sự tình. Lão này càu nhàu :

“ Cái thằng Thuộc ấy là thế nào với con nhỏ ? Bộ đẻ ra nó à ? An thua là chị ấy chớ, chị quyết một cái là nó phải theo …”

Má Mỵ lắc đầu :

“ Không được đâu, phải chờ nó tự nguyện, chấp nhận bán kìa. Còn không ông mắc tội cưỡng dâm gái vị thành niên thì rũ tù…”
                                                                              

 ( còn tiếp)

Thứ Năm, 9 tháng 5, 2013

Đất nước đến hoa còn xấu hổ

 

 

Đất nước đến hoa còn xấu hổ

Trần Mạnh Hảo

Một nhà nước như không còn ai biết ngượng 
Lại mọc đầy hoa xấu hổ nơi nơi 
Cây thẹn thùng nép cỏ 
Lá nhắm hờ mắt gió trêu ngươi 

Nói dối mọi nơi 
Nói dối mọi điều 
Nói dối quá làm hoa đỏ mặt 

Muôn năm cái không có thật 
Không có thật ở đâu ? 
Ai áp giải nhân dân phải tìm ra ma xó?
Đất nước nằm mơ trên quả địa cầu 
Đất nước khom lưng tìm thiên đường không có 
Một thiên đường ý cuội mạo lòng dân 

Hoa thay người xấu hổ 
Kẻ gian manh mang mặt nạ thánh thần 
Hoa xấu hổ mọc trong tờ hộ chiếu 
Ra nước ngoài thương người Việt tủi thân 

Sự trân tráo làm vương làm tướng 
Xấu hổ ơi xấu hổ mọc nơi nào?
Kẻ ăn cắp lên truyền hình dạy người tự trọng 
Lê Chiêu Thống gào: phải yêu nước như tao...

Ai đang chọn quốc hoa giữa thời quốc nhục 
Đất nước ơi xin thẹn với Tiên Rồng 
Trong băng hoại hoa giữ mình nhân cách 
Giữa lòng người hoa xấu hổ còn không? 


Sài Gòn 08-5-2013 

 

Thứ Hai, 6 tháng 5, 2013

Yêu thời đồ đểu

Nhà văn Nhật Tuấn
YÊU THỜI ĐỒ ĐỂU (Kỳ 56)
      
Trao đổi thêm vài việc vặt nữa, ông Chủ tịch đóng cửa buồng  quay lại thì thào :
“ Mày biết con bé Gái trốn đâu không ?”
Gã thư ký tròn xoe mắt :
“ Làm sao biết được. Mà chú Hai muốn làm gì ?”
Ong Chủ tịch ngẩn ra, hơi ngượng , nhưng rồi cất giọng buồn buồn :
“ Tao lo thím Hai mày không tha cho nó đâu. Bà sẽ tìm bằng được lột da nó mất thôi …”
Gã thư ký cười thầm, hoá ra ông Chủ tịch nhớ con bé Gái, tưởng mặt sắt đen xì vậy hoá ra si tình , chuyện tùm lum vậy còn nhớ nó, căn bệnh này gọi là “già không đều “ đây .  Gã đăm đăm nhìn vào mặt ông Chủ tịch :
“ Vậy chú Hai muốn con làm gì ?”
Ong Chủ tịch lại nhìn cửa buồng, yên tâm chỉ có ông với gã thư ký, liền đi tới két sắt mở khoá, rút một tập tiền :
“ Tao muốn mày tìm con bé Gái, cho nó số tiền này bảo nó trốn đi thiệt xa không bà Phu nhân  tìm ra thì nó chết….” 
“ Chú Hai muốn vậy con sẽ làm vậy, nhưng có chuyện này chú Hai cần biết. Con bé Gái bỏ đi tuy không lấy cắp tiền bạc gì nhưng lại mang theo một vật quan trọng …”
Ong Chủ tịch tròn mắt, lo ngại :
“ Mang theo một vật quan trọng à ? Vòng vàng của thím Hai à ?”
“ Không , không phải vàng nhẫn gì , nó chỉ mang theo cuộn băng ghi âm…”
Ong Chủ tịch tái mặt :
“ Ghi âm, nó ghi âm cái gì ? Ghi lúc nào ? Vậy nó là nội gián của anh Sáu  à ?”
Chàng thư ký bật cười cái máu “thỏ đế” của ông Chủ tịch, chưa chi đã la hoảng nghĩ ngay tới đòn phép Bí thư tỉnh. Mà cũng đúng thôi, xưa nay các quan lớn thường hay cài người làm thư ký, lái xe, người hầu…theo dõi nhau, thu thập tài liệu để khi cần quật nhau. Đó là chuyện thường ngày ở tỉnh. Mà nghe nói ở trung ương cũng chẳng kém, có khi còn ác liệt hơn. Ong Chủ tịch thấy gã thư ký im lặng lại càng lo :
“ Có đúng con Gái là người của anh Sáu không ?”
“ Không phải, chú đừng nghi oan cho nó, người thực hiện cuốn băng này là thằng nhà báo Bút Thọc…”
Ong Chủ tịch nhảy lên :
“ Vậy đúng đòn của anh Sáu rồi, thằng này tay chân của thằng Tổng biên tập báo “Tỉnh nhà đổi mới” . Mà thằng này bên ngoài vâng vâng dạ dạ vầy chớ thực chất bên trong là người của anh Sáu Bí thơ. Chết mẹ , sao nó lọt vô nhà đặt máy ghi âm vậy ?”
Gã thư ký cũng giật thót . Không biết phòng ông Chủ tịch ở cơ quan có ai đặt máy ghi âm không ? Những chuyện “ làm ăn cơ mật” giữa gã với ông Chủ tịch tỉnh liệu có lần nào bị ghi lại ? Và cả trong phòng riêng này nữa , liệu bà Phu nhân có đặt máy theo dõi đức ông chồng không ? Mất cảnh giác quá thật, từ trước nay hai thày trò cứ mạnh miệng trao đổi những việc tối mật mà chưa nghĩ tới bị thâu âm. Mất cảnh giáccó ngày đi tù. Xưa nay phần lớn các vụ “làm ăn” đổ bể đều do bị gài máy ghi âm lộ ra cả ? Gã ghé tai  ông Chủ tịch thì thào  :
“ Chú Hai coi trong phòng chú có bị đặt máy ghi âm không ?”
Ong  Chủ tịch bật cười :
“ Sao lo xa quá vậy mày ? Ai còn vào phòng riêng của tao  . Không lẽ mày ghi âm tao sao ?”
Gã thư ký lắc đầu lia lịa :
“ Không không, con thì chắc chắn là không rồi, con sợ là sợ…chính thím Hai đặt máy ghi âm kìa…”
Ong Chủ tịch cau mày :
“ Mày nói gì kỳ vậy ? Vợ chồng sao rình mò nhau  ?”
Nói vậy ông Chủ tịch vẫn đứng dậy đi kiểm tra vài chỗ kín đáo quanh giừờng và tủ áo. Gã thư ký yên trí không bị nghe trộm mới thì thào vào tai ông Chủ tịch :
“ Thằng Bút Thọc ghi âm được lời con bé Gái nói chú…chú…”
Ong Chủ tịch sốt ruột :
“ Chú làm sao nói mẹ nó ra ấp úng mãi …”
“  Nó bảo chú …chú bú ti nó…:”
Ông Chủ tịch  tái mặt :
“ Nó dám nói vậy à ? Nó…nó còn nói gì nữa không ?”
Gã thư ký lắc đầu :
“ Chỉ có vậy thôi …”
Ong Chủ tịch ngẫm nghĩ rồi tươi mặt :
“ Vậy thì không sợ …có gì tao cãi đó là liệu pháp đông y…bú sữa non để …chữa bệnh…’
Gã thư ký bật cười :
“ An thua con nhỏ đó thôi, nó không làm đơn kiện thì có sao đâu ? Chỉ sợ đám ông Mười Vẻ túm được , dùng nó tấn công ta thì mới mệt đó…”
“ Tại sao nó nói chuyện đó với thằng Bút Thọc ?”
“ Thằng này lợi dụng cả nhà đi vắng mới lân la tán tỉnh mà…”
Ong Chủ tịch rít lên :
“ Mày đi tìm ngay con bé Gái về đây cho tao …”
“ Thím Hai cũng ra lệnh cho con rồi, con định nhờ chú Ba bên Sở công an …”
Ong Chủ tịch giãy nảy :
“ Ấy chớ….chớ để mấy thằng bên đó dính vào, con kia khai ra tuốt luốt thì hỏng việc, tao muốn mày đi tìm rồi dụ nó về, bảo bà và ông Hai tha hết tội, cứ về sống như không có chuyện gì xẩy ra  …”
Gã thư ký cười thầm , cả ông lẫn bà đều sốt ruột bắt bằng được con bé Gái về nhà mà lại không dám dùng tới mạng lưới công an khác gì dùng tay mò kim đáy biển. Gã vâng dạ cho qua chuyện , tuy thế hôm sau tới nhà trọ gặp lão Thuộc  gã vẫn thăm dò :
“ Có việc này nếu ông hoàn thành sẽ có thưởng lớn…”
Lão Thuộc đang vui vẻ vì món tiền 4 ngàn rưởi đô trấn lột được từ bà Phu nhân , cười toét miệng :
“ Việc gì cũng được, bắt voi trên rừng cũng được, miễn có tiền là được…”
Gã thư ký cười lắc đầu :
“ Việc này còn khó hơn bắt voi kìa…, ông chẳng làm được đâu …”
Lão Thuộc nóng mắt :
“ Việc gì cứ nói cha nó ra coi khó đến đâu nào ?”
Gã thư ký rụt rè :
“ Ong biết con bé Gái hôm trước làm ông Chủ tịch bị phạm phòng rồi chứ ? Nó trốn mất tiêu rồi …”
Lão Thuộc chợt tròn xoe mắt :
“ Giờ bà Phu nhân tính bắt nó về chứ gì ?”
“ Không riêng  bà phu nhân, cả ông Chủ tịch cũng muốn bắt nó …”
Lão Thuộc cười hí hí :
“ Quan ông vẫn  chưa chừa còn muốn phạm phòng lần nữa à ?”
Gã thư ký xua xua tay :
“ Không không, cả hai ông bà muốn bắt nó về để quản thúc khỏi lọt chuyện ra ngoài thôi…’
Lão Thuộc cười thầm trong bụng, con bé Gái mà bị bắt về thì chỉ vài ngày sau là xác nó chôn trên rừng cao su. Chính mắt lão đã chứng kiến bà Phu nhân cưa xác lão nhân điện. Người tình bà còn xử sự thế huống hồ con người hầu tình địch. Bắt được nó chắc bà lóc xương nó ra để …nấu cao quá . Lão ỡm ờ :
“ Giá cả thế nào ?”
Gã thư ký chưa biết nhiêu nhưng đã nghĩ ngay tới khoản phần trăm chia chác. Cái nước này vui thế, mọi thứ trên đời dính dáng tới tiền bạc đều quy ra phần trăm . Ký dự án , ký thầu , ký giao đất, giao rừng, ký giấy phép …thậm chí ký chấp nhận cứu trợ bão lụt đều có phần trăm cho người ký hết. Môi giới nhà đất, hôn nhân, du học…thậm chí “tìm người mất tích “ như trường hợp con bé người hầu nhà ông Chủ tịch đều có tiền “phần trăm”. Ngày xưa, thời bao cấp, nông dân được giao một rẻo đất con con trồng rau, nuôi lợn gọi là “đất phần trăm” thì bây giờ những khoản tiền nêu trên gọi là “tiền phần trăm”. Quả nhiên nhìn vẻ mặt tần ngần của gã thư ký, lão Thuộc trấn an ngay :
“ Tôi sẽ “lại qua” cho ông 5 % , được chưa ?”
Gã thư ký nhăn nhó :
“ Chuyện lại quả cho tôi là đương nhiên . Có điều chi phí tìm ra con nhỏ tôi chưa biết. Vừa rồi bà Phu nhân chi cho ông 5 ngàn đô về cái khoản châm huyệt, ông Chủ tịch xót tiền la rầm trời…”
Lão Thuộc trợn mắt :
“ Vậy lão muốn chết hả ? Đổi 5 ngàn giữ được mạng sống vẫn còn kêu ca hả ? Biết thế tao đòi cả trăm ngàn đô nó  vẫn phải nôn ra…”
Gã thư ký cười cười :
“ Ra giá một trăm ngàn nó vẫn phải chấp nhận. Có điều ông sẽ chẳng nhận được  cắc nào ?”
Lão Thuộc sầm mặt :
“ Sao vậy ? Nó định xé bỏ hợp đồng hả ?”
“ Hợp đồng thì nó vẫn tôn trọng, nhưng cái mạng ông thì không, nó lén đòm cho ông một phát, chết rồi biết đâu mà đòi. “
Lão Thuộc gật gù :
“ Tao cũng biết vậy nên cũng chỉ đòi giá vừa phải …”
Gã thư kỹ ngẫm nghĩ rồi ra giá :
“ Ba ngàn đô tìm ra con bé Gái được không ?”
Lão Thuộc cười nhạt :
“ Sao ông đánh giá mạng người rẻ quá vậy, tôi tìm ra con bé Gái nộp cho ông bà Chủ tịch tức là nộp mạng sống của nó rồi còn gì…”
Gã thư ký cười, lắc đầu, đúng là khó qua mặt được lão khỉ đột này . Cái gì lão ta cũng biết. Ay là gã thư ký chưa biết con bé Gái đang nằm trong tay lão ta đó. Từ hôm bắt gặp nó đi trốn, lão Thuộc đưa nó về Saìgòn gửi gắm  bà già trong hẻm nhỏ. Bà này ngày xưa là gái nhảy rớt hạng xuống đứng đường, về già gom được ít dấn vốn mở quán cóc bán càphê trong hẻm. Khi giao con bé Gái cho bà, lão Thuộc dặn nó :
“ Đây là má Mỵ. Mày phải coi bả như  má mày vậy. Nhất nhất phải vâng lời bà. Cứ ở đây một thời gian rồi má tính cho mày…”
Con bé Gái đành vâng theo chứ còn biết làm sao. Nó được giành một cái ghế bố kê bên cạnh giường má Mỵ trong một căn buồng nhỏ ngay phía sau quán. Vừa gặp nó má Mỵ đã nhìn lom lom vào mặt nó, kêu lên :
“ Con nhỏ này có tướng lạ lắm đây. Mà sao mới tý tuổi mà ngực đã thấy lẩy vầy ? Hư sớm vậy  có còn trinh không ?”
Lão Thuộc đỡ lời :
“ Nó mới chỉ bị quờ quạng bên ngoài thôi mà thím. Chắc nó còn gin đó…”
Má Mỵ vạch ngực áo nó ra coi , gật gật :
“ Không sao , không sao, giả tỉ có mất rồi thì vá víu lại mấy hồi. Con nhỏ này có bộ ngực vầy mai mốt giết chết khối thằng. Mà nó lại có nốt ruồi son ở bâù vú nữa này, xem ra hậu vận nó khá lắm đó. Được rồi, cứ để từ từ rồi tao tính cho nó…”.
Con bé Gái hiểu loáng thoáng. Nó đỏ mặt khi má Mỵ vạch ngực nó ra coi. Theo đúng lời má, có nốt ruồi son này, cái số nó sẽ sướng lắm .Ay là chưa kể nó còn một nốt nữa ở chỗ kín mà má chưa biết. Vậy sau này hẳn nó sẽ lên bà chứ chẳng chơi. Chuyện này trước nay nó chẳng hề biết, mãi giờ nghe má Mỵ nói nó mới hay. Từ nay nó sẽ nâng niu , chăm sóc hai nốt ruồi này và cầu trời khấn Phật cho ứng nghiệm đổi đời cho nó.
            (còn tiếp)
                 
                                                                                                                                                                                       
                                                                                   

ĐẤT NƯỚC NHỮNG NĂM THÁNG THẬT BUỒN

 

 


Đất nước những tháng năm thật buồn

Nguyễn Khoa Điềm

Đất nước những năm thật buồn
Nửa đêm ngồi dậy hút thuốc vặt
Lần mò trên trang mạng tìm một tin lành
Như kẻ khát nước qua sa mạc
Chung quanh yên ắng cả
Ngoài đường nhựa vắng tiếng xe lại qua
Người giàu, người nghèo đều ngủ
Cả bầy ve vừa lột xác
Sao mình thức?
Sao mình mải mê đeo đuổi một ngày mai tốt lành?
Bây giờ lá cờ trên Cột cờ Đại Nội
Có còn bay trong đêm
Sớm mai còn giữ được màu đỏ?
Bây giờ con cá hanh còn bơi trên sông vắng
Mong gặp một con cá hanh khác?
Bao giờ buổi sáng, buổi chiều nhìn ra đường
Thấy mọi người nhẹ nhàng, vui tươi
Ấm áp ly cà phê sớm
Các bà các cô khỏe mạnh yêu đời
Hớn hở tập thể dục
Bao giờ giọt nước mắt chảy xuống má
Không phải gạt vội vì xấu hổ
Ngước mắt, tin yêu mọi người
Ai sẽ nắm vận mệnh chúng ta
Trong không gian đầy sợ hãi?
Những cây thông trên núi Ngự Bình thấp thoáng ngọn nến xanh
Đời đời an ủi
Cho người đã khuất và người sống hôm nay …


Nguồn: Quê Choa

Chủ Nhật, 5 tháng 5, 2013

ĐẤT NƯỚC CỦA NHỮNG BẦY SÂU

 

Sâu mở hội thiên đường khiêng nước Việt đi chôn...


ĐẤT NƯỚC CỦA NHỮNG BẦY SÂU

“…Không chỉ một con sâu mà cả bầy sâu đang tàn phá đất nước…” (*)                                                   

Có phải sông Hồng ầm ầm gió biển?
Thủy Tinh đại chiến Sơn Tinh?
Núi chạy Trường Sơn bão đá?
Không phải động đất
Không phải sóng thần
Những bầy sâu hành quân
Những bầy sâu đi xe hơi đắt nhất
Sâu đo chúa độc quyền đo sự thật
Thước đo sâu đo chân lý trò chơi
Thương con em ta nhiễm trùng sâu giáo dục
Tự do cho sâu và tù ngục cho người
Hoa hồng ơi sao em ứa máu?
Trái sắp thơm cành sao trái thối vì đâu?
Lúa đồng ơi sao lúa đồng héo úa?
Lộc non rũ tàn vì đất nước đầy sâu
Thương Tổ Quốc sâu toàn quyền đục khoét
Đất nước rùng mình
Dân tộc lẽ nào ngồi đợi chết?
Những bầy sâu đỏ sắc yêu tinh
Những bầy sâu đi vò xé đất nước
Sâu đục khoét tâm hồn
Sâu đục thân thể xác
Sâu mở hội thiên đường khiêng nước Việt đi chôn ….

(*)Lời CTN Trương Tấn Sang

Sài Gòn ngày 05-5-2013

Trần Mạnh Hảo 
(Nguồn:Dân luận)

                                                                                       

Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013

Yêu thời đồ đểu

Nhà văn Nhật Tuấn

YÊU THỜI ĐỒ ĐỂU ( KỲ 55 )

                      

Ong Phó Giám đốc trao tận tay gã thư ký tập hồ sơ dày cộp không quên nháy mắt đầy ý nghĩa :

“ Lẹ lẹ lên nha…có gì ông điện tôi…”

Khách về, gã đóng chặt cửa phòng mở hồ sơ coi. Đúng như gã dự đoán, kèm đơn xin đầu tư  là bì thư  ghi tên , chức danh gã. Gã ngẩn ngơ bì thư có những 5 tờ một trăm đô la Mỹ , món tiền ra mắt lớn nhất từ trước nay. Gã đọc lướt hồ sơ giới thiệu Công ty về các lãnh vực hoạt động, khả năng tài chính, mạng lưới quốc tế…Một đối tác mạnh lắm đây. Nó sẽ đá Công ty trong nước khỏi vụ xây dựng siêu thị và chiếm đất trung tâm thị xã xây khách sạn 5 sao là cái chắc. Bởi vậy ngu gì mà chống lại . Gã cất 5 tờ bạc đô la vào túi, bật quẹt đốt bì thư  thành mớ than đen tống vào bàn cầu giật  nước mất tăm tích…

                                           *

                                         * *

Biệt thự ông Tám,  Giám đốc Sở Kế hoạch & đầu tư toạ lạc trên mảnh đất hai  ngàn mét vuông  ngày xưa là bùng binh bị ông chiếm thành khuôn viên nhà ông . Vốn có thời du học Liên xô nên khi có tiền cất nhà, ông chơi ngay một cái  “củ hành” đặt trên chóp nhà theo kiểu kiến trúc một thời nhan nhản ngoài miền Bắc đến độ đã có nhà kiến trúc sư phải kêu lên :” Em ơi, Hà Nội…chóp”.

Tuy nhiên cái “chóp” của ông Tám tại cái tỉnh lẻ tít mù miền đông Nam bộ này là của hiếm nên “bắt mắt” người qua đường gây cảm giác dinh thự sang trọng giống bên Châu Au. Chơi cái “chóp” chẳng giống ai sợ ngứa mắt các quan trên bởi  vậy ông Tám chỉ dám cho “đổ” 3 tấm, tức 3 tầng lầu không dám qua mặt anh Hai Chủ tịch , anh Sáu Bí thơ, nhà anh nào anh nấy đều chót vót 4, 5 tầng cả. Bù lại, nội thất anh Tám “chơi” toàn hàng xịn chính hiệu “Standard America” từ hệ thống đèn quạt, bếp núc tới trang thiết bị vệ sinh, riêng cái bồn tắm có máy tạo sóng trị giá tới cả chục ngàn đô la.

Toàn xài đồ hiện đại nhưng ông Tám vốn chí tình chí nghĩa, bởi thế những đồ Liên xô ông mang từ Bắc vào hồi sau tháng Tư năm 75 như chiếc quạt tai voi, cái nồi áp suất, cái tivi với màn hình có cái đuôi dài ngoẵng … ông nhất định không cho liệng sọt rác mà giành riêng hẳn một phòng trưng bày gọi là để nhớ lại một thời…bao cấp. Sách báo khuân từ Bắc vào cũng vậy, từ bộ Tư bản dày cộp , Toàn tập Lênin cho tới Sổ tay thiết kế, Giáo trình xây dựng…không bỏ đi cuốn nào và xếp ngăn nắp trong tủ sách đóng bằng gỗ quy đánh vẹc ni sáng loáng. Sách  xếp vào đó chẳng khác gì chôn trong quan tài  bởi lẽ từ khi vào đó, chưa một lần được  bất kỳ ai mở ra coi.

Tuy nhiên, đặt chân vào phòng khách nhà ông  Tám,  ta vẫn thấy bộ mặt “giới trí thức tỉnh lẻ”. Tivi màn hình tinh thể lỏng, dàn nghe nhạc Kenwood Mỹ sáng loáng chất lượng âm thanh surround tuyệt hảo làm khi “xuống sề” một câu vọng cổ hay tiếng nức nở than vãn một câu cải lương nghe thiệt đã cái “con nhĩ” . Ong khen vậy thôi chứ làm gì có thời gian xài tới nó, hàng ngày tan Sở các em út, các đối tác kéo ông đi chiêu đãi nhà hàng hoặc sinh nhật , thôi nôi…tới khuya xe mới đưa ông Tám về tới nhà leo ngay lên giường kéo bễ chứ thời gian đâu mà nghe nhạc ?

Tối hôm đó , gã thư ký ngồi chờ ở phòng khách, được bà  Tám chiêu đãi ly rượu tây và nguyên một đĩa DVD “Vầng trăng cổ nhạc”, ông  Tám vẫn chưa chịu về . Bà Tám phàn nàn :

“ Mấy ông Giám đốc Sở đều vậy đó chú. Tối nào cũng kéo nhau đi tới khuya mới về. Để chị thay dĩa mở em coi vở “ Dạ cổ hoài lang” nha…”

Gã thư ký hốt hoảng ;

“ Thôi thôi, thím cứ mở ti vi con coi chương trình “Từ nhà máy tới ruộng đồng” được rồi …”

“ Í trời ơi, cái đó mấy đứa bên đài tỉnh làm dở ẹc coi làm chi…Để chị mở cho nó hát cái đĩa này nghe mới sướng …”

Nói rồi bà Tám mở đĩa cải lương “Cây sầu riêng trổ bông” làm gã thư ký đành nhăn cả mặt lại khen hay. Bà Tám là cháu ngoại  đồng chí gì ngày xưa có chân trong xứ uỷ Nam kỳ , bởi vậy hàng năm nhằm ngày thành lập Đảng đều có xe tỉnh uỷ tới đưa đi dự chiêu đãi, nhận quà. Cũng vì lý lịch bà cơ bản vậy nên ông Tám đi tập kết trở về quyết định xin cưới ngay cho dù bà hơn ông tới 2 tuổi , văn hoá lớp 2, nhan sắc đã không đẹp lại còn rỗ tổ ong . Bà Tám khác các “phu nhân “ trong tỉnh ở chỗ không ham trang trại , đất cát, tài khoản gửi nước ngoài, với mức sống như hiện nay với bà đã vượt quá tưởng tượng rồi, ngày xưa làm giao liên đưa khách ra vào chiến khu D cô có ngờ đâu  mai sau một bước lên bà . Những tưởng khi đánh cho “ Mỹ cút, Nguỵ nhào” rồi thì giỏi lắm có được cái xe đạp, ngày ngày đạp đi bán hàng tạp hoá trên chợ là tột đỉnh mơ ước , vậy mà bây giờ…nhà lầu , xe hơi, du lịch nước ngoài, một bước lên bà, thật công ơn của Đảng kể sao cho xiết ?

Giờ bà chỉ còn mong đưa cậu hai đi du học Mỹ, cô út  học xong lớp 12 rồi đi làm Công ty nước ngoài, lấy chồng Giám đốc là mãn nguyện lắm rồi. Còn đức ông chồng làm đến cái chức Giám đốc Sở kế hoạch & đầu tư  là đã quá sức ổng , chẳng còn mong gì leo cao hơn tới chức Phó Chủ tịch, Chủ tịch tỉnh cho dù ông còn cả mười lăm năm nữa mới hưu . Ba cái ghế quan đầu  tỉnh, í trời ơi, uýnh nhau sứt đầu mẻ trán,  có khi táng mạng mới giành được chứ đâu phải dễ. Thôi thôi cứ tà tà cái Giám đốc Sở đầu tư & kế hoạch bổng lộc cũng chán ra rồi.

Gã thư ký đã uống cạn ly rượu, bà Tám lại đặc cách rót ly nữa, vậy đã vượt tiêu chuẩn theo quy định của ông Tám. Làm công tác đầu tư & quy hoạch lâu  ngày nên cái máu chi li , tỉ mẩn đã nhiễm vào máu . Ong quy định cho bà khách thường đến xin xỏ, nhờ cậy thì chỉ mời ly đá lạnh, khách cấp dưới tới thăm hỏi, quà cáp thì mời nước ngọt đóng chai, khách cấp Sở thì mời bia lon ướp lạnh, khách cấp tỉnh không kể bên uỷ ban hay bên tỉnh uỷ đều được mời một ly rượu tây.

Gã thư ký ông Chủ tịch tỉnh đương nhiên được rượu tây nhưng không quá một ly. Gã không rõ quy định đó, uống hết ly thứ hai rồi lại tỉnh bơ với tay rót ly nữa làm bà Tám giật thót người. Cái thằng này uống rượu tây mà cứ dốc cả ly vào họng làm cứ như uống nước ngọt . Mà kể cũng kỳ thiệt, chủ nhà chưa kịp rót mời đã tự tiện rót uống . Không lẽ cất tủ lạnh coi kỳ quá. Í trời ơi, nó lại uống ly nữa kìa. Cứ cái đà này không khéo nó chơi luôn hết  chai thì lát nữa ông về bà chết với ông. Bà vội vàng mở tủ lạnh rót ra ly nước đá :

“ Chữa lửa đã nè…uống liên tục vậy không chữa lửa là nóng chết người đó nghen…”

Gã thư ký gạt đi :

“ Khỏi,  khỏi …rượu ngon thế này uống  nước lạnh vào phí rượu …”

Nói rồi gã lại rót luôn ly nữa làm bà Tám trợn tròn mắt. Bả đã chơi sang mang cả chai rượu tây ra đãi thì uống cho sang luôn. Gã thư ký khoái chí nhìn vẻ mặt bà Tám tái xám, run bần bật mỗi lần gã với tay rót rượu và tợp cái luôn cả ly. Cứ cái đà này chắc bà Tám xỉu quá. May thay, có tiếng xe đỗ ngoài cổng, tiếng khoá loảng xoảng và ông Tám bước vào . Nhìn thấy gã thư ký Chủ tịch tỉnh, ông Tám hiểu ngay có chuyện gì nhưng vẫn tảng lờ :

“ Có chuyện gì mà ghé tối vậy mày ? Ong Chủ tịch cho gọi tao hả ?”

“ Dạ không …ông Chủ tịch đang đi công tác…con muốn sang hỏi chú chút việc …”

“ Lại quy hoạch đất phải không ? Uống cái đã, bà không lấy rượu ra đây tôi mời nó uống cho vui ?”

Bà Tám vội vàng :

“ Rồi, uống rồi, chờ ông từ tối đã uống gần hết chai rồi…”

Nhìn bộ mặt vợ, ông Tám bật cười :

“ Lấy uống nữa, bà không biết thư ký của Chủ tịch tỉnh là “siêu Sở”, “siêu Giám đốc “ đấy nha…quyền còn lớn hơn cả Giám đốc Sở nữa kìa…”

Gã thư ký vội vàng :

“ Chú cứ nói vậy. Thôi cháu không uống nữa, cháu chỉ muốn hỏi chú cái vụ Công ty Mai SP xin đầu tư xây “khách sạn năm sao “ không qua chú mà lại đưa thẳng sang văn phòng Chủ tịch tỉnh ?”

 Ong Tám cầm chiếc khăn lạnh vợ đưa lau mặt cho tỉnh táo rồi mới quay sang gã thư ký :

“ Mày  có biết bà Phạm Sương Mai, Giám đốc Công ty Mai SP là ai không đã ? Ngày xưa bả làm trong Ban kinh tài thành uỷ Sàigòn đó, cơ sở của đồng chí Sáu Quan đó. Tao ngờ rằng bả giả vờ vượt biên để làm kinh tế cho Đảng đó thôi. Bởi vậy mới có giấy giới thiệu viết tay của đồng chí Sáu chớ. Lẽ ra bả cứ nộp hồ sơ ở chỗ tao là xong rồi, ngặt vì lô đất  Khu trung tâm trước cửa Bưu điện  đã ký tắt cho Công ty Vina Max xây dựng siêu thị rồi tao không thể thu hồi giao cho bả được nữa. Giờ chỉ có ông Chủ tịch hạ bút ký thì tao mới có lý do chuyển đổi đối tác. Bởi thế tao đã bày cho bả chạy sang đó, mày hiểu chưa ?”

Gã thư ký gật gật :

“ Hèn gì bả cầm hồ sơ thẳng tới chỗ cháu và nói bên Sở đầu tư & quy hoạch chỉ sang …”

Ông Tám vội la lên :

“ Ay chớ…chớ  có nói vậy. Tao đã dặn bả rồi, sao còn  “vạch áo cho người coi lưng” vậy ? Mày cứ đưa anh Hai ký rồi chuyển sang đây tao cấp giấy phép cho bả …

Gã thư ký nhăn nhó :

“ Cháu sợ chú Hai không chịu ký…”

Ông Tám cười nhoẻn :

“ Mày cứ gỉ tai anh Hai  bà Mai sẽ chơi đẹp là anh Hai ký liền …”

“ Cụ thể bao nhiêu hả chú ?”

Ong Tám lại cười :

“ Sao mày chắc lép quá vậy ? Xong việc , anh Hai sẽ được mở một tài khoản ở Ngân hàng Canada không dưới 20 ngàn đô. Còn mày cũng có phần. Mà tao chắc bả  bo mày rồi  ?”

Gã thư ký đỏ bừng mặt , chối phăng :

“ Đâu có gì đâu, bả chỉ nộp có cặp hồ sơ thôi mà chú …”

Ong Giám đốc Sở cười đểu :

“ Mày cứ mở hồ sơ ra coi, thế nào cũng có bì thư trong đó…”

Gã thư ký sáng mắt lên. Vậy đã có sự toa rập của Sở đầu tư & quy hoạch rồi, vụ này ngon ăn đây, ông Chủ tịch tỉnh ngại gì nữa mà không ký. Buổi tối, gã thư ký trình bày rõ đầu đuôi cho ông Chủ tịch nghe, rồi hạ một câu :

“ Vụ này chú sẽ có ít nhất 20 ngàn đô la…”

Ông Chủ tịch thoáng nhìn ra cửa phòng :

 “ Mày nghe đâu ra vậy mày ?  Sao ngon như  ăn kẹo vậy mày ?”

“ Chú Tám bên đầu tư nói riêng con biết mà, bà Phạm Sương Mai , Giám đốc Công ty này   ngày xưa vượt biên sang Canada làm kinh tế cho Đảng phòng hờ đa nguyên đó chú. Bà có nhiệm vụ xây dựng kinh phí dự phòng cho Đảng hoạt động trong thời kỳ hậu độc Đảng nếu xảy ra, rút kinh nghiệm các Đảng anh em ở các nước xã hội chủ nghĩa ở Đông Au mà…”

Ong Chủ tịch cau mặt :

“ Mày nói chuyện tào lao gì vậy mày ?”

Gã thư ký gân cổ cãi :

“ Con nói thiệt đó chú Hai, Đảng ta bao giờ cũng nhìn xa trông rộng mà…”

“ Thì Ban quản trị tài chánh của tỉnh uỷ cũng mở khách sạn  nhà hàng , kinh doanh nhà in đấy thôi, có gì lạ đâu…”

“ Không, vụ này khác, vụ này đâu có công khai, bởi vậy bà Phạm Sương Mai  có cả giấy giới thiệu viết tay của đồng chí Sáu Quan đó.Thôi chú ký đi…”

Ong Chủ tịch ngần ngại. Đất đã giao cho bên Vina Max xây siêu thị giờ hồi lại giao cho mẹ Việt kiều này rồi sẽ kiện cáo , rắc rối . Kể ra 20 ngàn đô cũng khá, nhưng phải coi kỹ có êm không đã. Ong cầm bút lại đặt xuống :

“ Được rồi, nếu làm kinh tế cho Đảng thì tao phải ký thôi…Nhưng để mai tao hỏi lại thằng Tám bên Sở đầu tư & quy hoạch đã…”

                 (còn tiếp)