Thứ Tư, 7 tháng 1, 2015

YÊU THỜI ĐỒ ĐỂU : KỲ 116



                                                                   (tiếp theo)



Đồng chí "cán bộ tổ chức" trợn mắt :

"Sống với "qua" sao được, "tổ chức" đời nào cho phép. Mình cán bộ lãnh đạo  phải gương mẫu chớ..."

Cô du kích dẩu mỏ :

" Gương - mẫu ? Khối ông to có hai ba, vợ kìa...Vậy mà vẫn lên bục dậy dỗ   đạo đức cách mạng..."

Đồng chí "cán bộ tổ chức' ngây mặt. Kể ra cô ta nói cũng đúng, hoà bình rồi, mặc dầu  trung ương thường xuyên nhắc nhở, tâm lý hưởng thụ vẫn lan tràn trong cán bộ , đảng viên nhất các đồng chí công tác vùng đô thị, tuy đã có vợ dưới quê vẫn lén lút tìm của lạ . Tuy nhiên cũng cần phải thông cảm với anh em, chín năm kháng chiến gian khổ, xa nhà, thiếu vắng đàn bà, hoà bình lập lại vẫn xa gia đình. Mặt khác, con gái Hà Nội hơ hớ , phần lớn dính dáng tư sản, nguỵ quân, nguỵ  quyền  nên rất cần "cán bộ kháng chiến " để dựa dẫm.

Những ngày đầu mới giải phóng, choáng ngợp vì đoàn 'quân chiến thắng " từ " năm cửa ô kéo về", các cô chọn ngay anh bộ đội làm đối tượng "tấn công". Thế là một thời " bốn túi , chân chì" - tức sĩ quan mặc áo 4 túi và đi giày da, là tiêu chuẩn hàng đầu .  Khi ván đã đóng thuyền mới vỡ mộng. 8 vạn bộ đội được gọi là chuyển ngành thực chất là một cuộc sàng lọc để "hiện đại hoá" quân đội. Đức lang quân " bốn túi, chân chì" niềm hãnh diện cho cả nhà nay "chuyển ngành" thành anh cán bộ quèn, lương ba cọc ba đồng chỉ đủ nhét miệng chính mình sao nuôi được vợ con. Thế là "người chiến thắng " trở về chẳng mấy chốc rơi xuống thân phận nô lệ cho những cô vợ người Hà Nội.

Ai đã gây ra nông nỗi ấy ?

Nguyên là các cô gái Hà Nội  vốn đã quen thấy công chức làm cho  Pháp lương cả mấy vạn Đông Dương thừa nuôi cả đại gia đình sống thoả thuê . Còn ông chồng "công chức cách mạng" nghĩ mà buồn, bóp mồm bóp miệng, cả tuần con cái không được miếng thịt. Trong nhà thì thế, ra ngoài xã hội, mọi thứ đều phải qua tem phiếu và cũng chỉ mua được thứ tầm tầm, bao nhiêu của ngon vật lạ chạy hết vào các cửa hàng cung cấp chỉ giành cho các đồng chí trung ương, ba anh chồng 'cán bộ quèn" có mà nằm mơ cũng chẳng mon men tới  . Thế là mang mặc cảm bị lừa dối, các cô vợ trút mọi bất mãn lên đầu các ông chồng  chỉ giỏi nói chuyện " đánh Tây" "tiêu diệt tập đoàn cứ điểm địch ở Điện Biên Phủ, còn "xuống đường" kiếm thêm phụ vào đồng lương "chết đói", các đồng chí "lang quân" đành chịu.

Sau đợt "bốn túi, chân chì", tiêu chuẩn chọn chồng của các cô gái Hà Nội đã thay đổi hẳn. Những "viên đạn bọc đường" của các cô nhắm tới mấy anh có bìa Tôn Đản tức chợ vua quan. Tiếc thay , chen được vào  đó, phần lớn là các "lão thành cách mạng " , thản hoặc có anh tuổi trẻ tài cao thì mấy cô nhanh tay nhanh mắt  chớp mất rồi.  Không sao cả, già thì mặc già, các đồng chí có bìa Tôn Đản dù đã qua cái tuổi " ngũ thập tri thiên mệnh" cả rồi, nhưng bù lại đa số đều chán vợ già thời tiền cách  mạng. Thế là phong trào " bà Cả dưới quê, bà Hai trên phố" ngấm ngầm lan rộng  trong cán bộ nòng cốt và  đảng đành làm lơ kẻo "mất hết cán bộ".

Ong cán bộ "tổ chức' tự cười mình, thông thường các "đồng chí Tôn Đản" trúng đạn bọc đường của các cô gái Hà Nội, còn ông lại "dính" một cô gái quê, lại là nữ du kích thành tích chiến đấu lẫy lừng mới lạ. Bây giờ, cái bụng cô ta đã lùm lùm thế kia, không giải quyết "hậu quả" kịp thời thì nguy to. Khổ nỗi con bé cứ khăng khăng giữ "khối tình" lại cho ông. Kể ra có một thằng con trai máu mủ mình  dẫu gửi vào ổ cho thằng khác nuôi cũng vẫn tốt hơn là không có. Phải tìm cách  dụ con bé chấp nhận giải pháp "thawnhf nặn bụt thằng nặn bệ:” là tốt nhất.

Ong cán bộ "tổ chức " chau mày nghĩ ngợi, chợt ông vỗ trán  hớn hở , tìm ra rồi, mẹo này nhất định con bé phải chịu, nó vốn háo danh mà. Ong tới bàn, mở ngăn kéo, rút ra tờ giấy đưa cho cô du kích :

" Công văn của Ban thi đua trung ương mới gửi về hỏi ý kiến đề nghị cho em Huân chương chiến công hạng nhất liệu có được không ?"

Cô gái mừng rỡ :

" Vậy thì 'thầy em" đánh giấy sang đồng ý ngay đi..."

Đồng chí cán bộ "tổ chức":

" Khoan đã, cứ từ từ đã..."

Cô gái phụng phịu :

" Sao "thầy em" không làm ngay đi, để chậm khối đứa thối mồm chọc gậy bánh xe xôi hỏng bỏng không..." 

Đồng chí cán bộ "tổ chức" cười cùng cục:

" Yên trí...yên trí...cứ để "qua" đạo diễn em còn được thửơng dài dài ."

Cô gái mừng rỡ :

" Thưởng gì nữa "thầy em" ? Huân chương Hồ Chí Minh à ?"

Ong cán bộ " tổ chức" :

" Không không..."qua" dự  kiến sẽ đề nghị phong em thành  nữ anh hùng quân đội..."

Cô nữ du kích xà tới ôm chầm lấy đồng chí cán bộ "tổ chức" :

" Anh hùng quân đội ? Vậy nhất thầy em rồi. Suốt đời em sẽ không quên công ơn "thầy em"..."

Ong cán bộ "tổ chức" gỡ tay cô du kích , đẩy ra :

"Ngồi nghiêm chỉnh đi....đã bảo đây là trụ sở cơ quan ...Đứa nào nó thấy thì bỏ mẹ..."

Cô du kích vênh mặt :

" Sợ gì , có đứa nào vào đây nhìn thấy thì cũng phải nhắm tịt mắt lại rồi im miệng mà rời đi chỗ khác không thì "thầy em" giết...giết..."

Ong cán bộ "tổ chức" nhìn bộ mặt rừng rực căm thù của cô du kích khi hô "giết...giết" cũng phải bật cười :

" Thảo nào cô đâm dao vào cổ thằng Tây lại còn ngoáy ngoáy nữa...thật đáng mặt nữ anh hùng quân đội..."

Cô nữ du kích sốt ruột :

" Vậy "thầy em" tiến hành ngay đi...để lâu "cứt trâu hoá bùn"..."

Ong cán bộ "tổ chức" lại bật cười :

" Cứt trâu đâu , anh hùng quân đội chớ.  Vậy nhưng "qua" bảo gì em phải nghe, không được cãi bướng ?"

Cô gái rối rít :

" Nghe..nghe..nghe..."thầy em" bảo gì em cũng nghe..."

Ong cán bộ "tổ chức" chộp ngay câu nói như mèo vồ chuột :

" Vậy mai em thu xếp về quê sửa soạn  cưới chồng ..."

Cô du kích giãy nảy :

"Lại về quê ? Lại lấy chồng ? Thế nhỡ hắn ta không đồng ý lấy em thì sao ?"

Ong cán bộ "tổ chức" cười nhạt :

" Hắn phải lấy . "Qua" sẽ có cách bắt nó phải lấy ..."

Cô du kích lo lắng :

" Cưới xong rồi hắn phát hiện ra em có bầu thì sao ?"

" Yên trí đi.... Em cứ nói cho nó biết ngay từ khi chưa cưới kìa ..."

"Nếu vậy nó không chịu cưới ?"

Ong cán bộ "tổ chức" quả quyết :

" Nó sẽ phải cưới ...bất kỳ thế nào , nó sẽ phải cưới .."

Quả nhiên cô du kích mới về làng hôm trước, hôm sau  ông Thượng, người yêu cũ của cô đã mò tới. Ong nguyên là  phái viên của trung ương về chỉ đạo quân sự ở dưới  huyện, nguyên đội trưởng đội cải cách ruộng đất , không hiểu vì lý do gì tới khi chiến tranh kết thúc rồi, ông vẫn  lẹt đẹt mãi cái chân cán bộ huyện .

Thực ra, việc ông Thượng đang từ phái viên trung ương bị giáng chức xuống cán bộ huyện có nhiều uẩn khúc chỉ riêng ông biết.

Hồi đó trên cử ông xuống một hội nghị huyện uỷ truyền đạt tinh thần “chuyển mạnh từ giai đoạn phòng ngự sang tổng phản công” . Đúng lúc ông đang thao thao bất tuyệt “ chúng ta phải…chúng ta quyết tâm …chúng ta quyết chiến….”trước một cử toạ toàn những người trực tiếp cầm súng ở một địa bàn ác liệt nhất thì bỗng nghe tin  giặc Pháp kéo tới càn quét. Thế là bao nhiêu khí thế oai hùng biến đâu mất, ông sa sẩm mặt mày, tay chân run bần bật , trống ngực đánh thình thịch làm ông Dĩ, Bí thư Đảng uỷ xã  bật cười, cử hai anh du kích  dìu ông trốn xuống hầm bí mật.

Thế rồi mặc súng ống  bên trên nổ râm ran, du kích địa phương và quân Pháp giành giật nhau từng tấc đất, ông cứ nằm dưới hầm nhắm mắt bịt tai, cầu trời khấn Phật cho du kích chống càn thắng lợi, đẩy lui được quân Pháp cứu ông ra khỏi hầm bí mật. Cứ như thế, cái đói, cái sợ cứ hành hạ ông mãi  tới gần trưa, bất thình lình ông thấy trên đầu sáng loà. Oi trời ôi một thằng tây lù lù như ông hộ pháp đứng trên miệng hầm lăm lăm  khẩu súng liên thanh xì xà xì xồ một tràng tiếng tây mà ông chẳng hiểu gì chỉ biết trèo cho nhanh lên miệng hầm, chậm trễ nó đòm cho một phát thì chết tươi. Nhìn nòng súng đen ngòm trong tay thằng tây cứ lăm lăm chĩa vào đầu, ông sợ quá khóc hu hu và bò tới trước mặt nó quỳ xuống lậy lia lịa :

“ Lậy ông, lậy ông tha cho tôi, tôi là dân thường, là công dân quốc gia Việt Nam chứ không phải  Việt Minh…”

Thằng Tây chẳng hiểu ông nói gì chỉ thấy ông lậy van lia lịa nên lại giơ súng nhắm vào ngực ông . Một tiếng nổ inh tai vang lên. Thôi rồi, thế là hết … nó bắn mình rồi, chắc là trúng giữa ngực ….chết thật rồi. Không hô khẩu hiệu Đảng, Bác muôn năm, cũng không lao tới thằng tây dùng sức tàn lực tận mà vật nhau với nó, sau này ông mới biết, vào lúc đó ông chỉ làm được  mỗi việc duy nhất là…tè ra quần. Sau cùng ông mở mắt ra,  lạ thay ông không chết mà chính  thằng Tây ngã lăn đùng. Và người bắn phát súng cứu ông lại là Dĩ, Bí thư Đảng uỷ xã, thằng cha vừa  cười cái  nhát sợ của ông và  chắc chắn hắn  đã thấy ông quỳ lậy thằng Tây.

Trở về an toàn khu, ông dự định phải tìm cách khử hắn không thì rất nguy hiểm . Mấy năm sau, ông làm đoàn trưởng đoàn cải cách ruộng đất và cái xã của Dĩ rơi đúng vào địa bàn ông chỉ đạo. Lập tức ông cho bắt rễ  một gã quét chợ, “giác ngộ” hắn trở thành cốt cán và “bồi dưỡng” hắn tố Dĩ ngày xưa là cơ sở của Quốc Dân Đảng. Chánh án Toà án nhân dân nguyên là một con mẹ bán bánh đúc ngoài chợ vốn có thù với Dĩ vì dám từ chối lời mời ngủ với mụ trong một đêm chạy giặc rét mướt. Khi tuyên án, ông ghé tới gỉ vào tai mụ :” cho phăng teo thôi”, thế là mụ dõng dạc tuyên án tử hình tên đầu sỏ phản động, ngoan cố chống phá cách mạng . Lập tức Dĩ bị dân quân trói gô kéo ra cọc bắn ngay lập tức.

Sang đợt sửa sai, người ta phát hiện Dĩ bị bắn oan, tuy nhiên không ai biết  uẩn khúc bên trong “ giết người diệt khẩu” của ông Thượng nên ông chỉ bị kỷ luật hạ tầng công tác xuống làm cán bộ huyện .

                                      (còn tiếp)

YÊU THỜI ĐỒ ĐỂU : KỲ 115



                      (tiếp theo)


                 

Khuya hôm đó, phòng làm việc riêng của ông Thượng vẫn còn sáng đèn. Bà Kiểm tra về rồi, ông mở băng ghi âm ra nghe :

Giọng ông thành uỷ viên :

“ Có phải ông Thượng sai ông đến đây thuyết phục tôi bỏ qua vụ con gái tôi mất tích, thôi  không báo công an truy tìm nữa, đúng không ?”

Giọng ông Bí thư thành uỷ :

“ Đúng… đúng vậy đó…anh nên quên chuyện đó đi, đừng làm ầm ĩ lên, coi như cháu nó bị tai nạn …”

“Nếu vậy tôi sẽ được gì ?”

“ Anh sẽ được bỏ qua vụ kỷ luật và khoá tới vẫn được đề cử vào Ban chấp hành…Tôi đã nói hết  rồi… anh đưa tôi đi cấp cứu mau…”

 “ Chưa xong…anh phải nói rõ con gái tôi hiện giờ ở đâu ?”

 “ Tôi không biết…tôi có biết gì đâu ?”

 “ Vậy thôi anh cứ nằm đó…”

 “ Anh gọi…anh gọi lái xe …”

 “ Thôi được, thôi được…có lẽ ….con gái anh đã đi xa …xa lắm rồi…”

 “ Xa là ở đâu ? Ở trong nước hay đã ra nước ngoài ?”

“ Không không…không trong nước cũng không ở nước ngoài …con anh…con anh…”

 “ Con tôi…con tôi làm sao ?”

“ Chết rồi…nó chết rồi…”

 “ Ong nói thật không ? Tại sao nó chết ? Ai đã giết nó ?”

“ Tôi …tôi…có biết gì đâu…anh cứ hỏi ông Thượng…”

Tiếng máy lạo xạo rồi im bặt. Ong Thượng đập tay xuống bàn :

“ Thằng gớm thật…mày dám chơi nhau với tao ?”

“ Có chuyện gì thế ông ?”

Ong Thượng giật mình quay lại, bà vợ ông đã đứng lù lù sau lưng ông từ lúc nào. Khuôn mặt lạnh băng của bà càng làm máu trong ông sôi lên :

“ Thằng chó…nó tính vuốt râu hùm…”

Ong mở lại băng ghi âm, càng nghe mặt bà Phu nhân càng sắt lại. Sau cùng bà cười khẩy :

“ Ong làm ăn thế này bằng giết người ta…”

Ong Thượng tròn mắt :

“ Giết ai ? Giết tôi ấy à ?”

Bà Phu nhân không trả lời, ngồi phịch xuống giường, gác cả hai chân lên gối :

“ Bóp chân cho tôi ! Mỏi rừ ra rồi…”

Ong Sáu Thượng hơi nhăn mặt nhưng vẫn lặng lẽ cúi xuống làm theo lệnh vợ. Ong biết rõ tính bà , khi cần tập trung suy xét, bao giờ bà cũng nằm dài ra giường đòi ông bóp chân, mắt lim dim thả hồn vào cõi phiêu diêu. Thực ra lúc đó bà cần quên hết mọi vướng bận để cái máy tính trong đầu bà nhoay nhoáy làm việc. Người đời thường chỉ thấy ông xuất hiện trên ti vi vào những lúc đọc diễn văn hay chỉ đạo hoặc kêu gọi, động viên cả nước, chứ ít người biết được rằng sự nghiệp ông phần lớn do tay bà tạo dựng.

Ngày đó, sau khi “ đảng, Bác ” về tiếp quản Hà Nội , cô du kích đường 5 cũng được mời về Thủ đô báo cáo thành tích chiến đấu tại Đại hội liên hoan thi đua các lực lượng vũ trang. Thân hình rắn chắc, đôi chân dài và cái miệng dẻo quẹo lúc nào cũng ướt át của cô lọt ngay vào mắt đồng chí phụ trách công tác tổ chức trung ương. Thế là cô được giữ lại Hà Nội , hằng ngày đưa tới gặp “ đồng chí tổ chức” để đồng chí kèm cặp bồi dưỡng, nâng cao trình độ thành “ báo cáo viên” đi khắp các đơn vị vũ trang bồi dưỡng cho cán bộ, chiến sĩ  nêu  cao tinh thần quyết chiến quyết thắng, chống các “viên đạn bọc đường” vốn là nỗi lo của đảng và bác Hồ khi đưa “những đứa con ưu tú “ vốn quen sống rừng  rú tối tăm về sống giữa chốn phồn hoa đô hội trong ánh đèn nê ông.

Báo hại cô du kích đường 5 được đồng chí “ tổ chức” kèm cặp, bồi dưỡng kỹ càng quá  nên kiến thức mở mang thì ít mà cái bụng cứ mỗi ngày phình ra thì nhiều. Vào một buổi vừa đi họp về, đồng chí “tổ chức’ đã thấy cô ngồi chờ ở phòng khách tư dinh. Tệ thật, đã dặn đêm nào cần thì sẽ cho xe commăngca bịt bạt tới đón, qua đêm xong xe lại đưa về, cứ phải như lời Bác dậy trong chiến thuật đánh du kích “ lai vô ảnh, khứ vô hình”, tức  cô tới không ai biết, cô về không ai hay thì mới bảo đảm an toàn, bí mật, giữ uy tín “tổ chức” được. Nghe cấp trên trách móc, cô mếu máo :

“ Biết rồi, em biết phải bí mật để giữ uy tín cho …thày em, à quên cho thủ trưởng rồi , nhưng đây là trường hợp cấp  bách…”

“ Cấp bách gì  cũng phải bảo đảm nguyên tắc “ bí mật, bất ngờ” chớ ?”

Cô du kích  ngồi xích lại gần đồng chí “tổ chức”, mặt đỏ ửng :

“ Cơ mà “thầy em” ơi…à quên báo cáo… thủ trưởng em …em…”

Hồi đó, các thủ trưởng đơn vị thường hay dấm dúi “lẹo tẹo” với các nữ chiến sĩ làm công tác văn phòng như nữ y tá quân y, nữ điện báo viên, nữ nhân viên cơ yếu….Cứ bí bí mật mật mãi cho đến khi bụng các cô đã lùm lùm lên rồi thủ trưởng mới biết mà “ dở khóc, dở cười” khiến dân gian đã có câu :

Thủ trưởng nhìn em thủ trưởng cười

Đau lòng em lắm thủ trưởng ơi…”

Bởi vậy cô nữ du kích đường 5 chỉ mới lắp bắp “ báo cáo thủ trưởng em…em…” là đồng chí “tổ chức” hiểu ngay ra chuyện gì rồi. Đồng chí càu nhàu :

“ Chính xác chưa ?”

“ Báo cáo thủ trưởng chính xác rồi ạ. Em đã …không thấy…không thấy từ cả hai tháng nay rồi ạ…”

Rồi bờm xơm, cô du kích đường 5 xích tới cầm tay “thủ trưởng” đặt lên bụng mình :

“ “Thày em thử rờ coi…nó đạp đấy…”

Đồng chí “tổ chức” mó phải chục than hồng, rụt tay lại , cáu kỉnh :

“ Khỏi rờ…cứ nhìn cái lông mày dựng ngược lên thế kia cũng đủ biết rồi. Các cụ nói “ thâm dưa thì khú, thâm vú thì chửa”….thế …thế đã thấy thâm…vú chưa ?”

Cô du kích đường 5 tinh quái :

“ Vậy em vạch ra cho thày em coi nhé…”

Đồng chí “tổ chức” vội vàng xua xua tay :

“ Ay chớ…chớ…chỗ này là trụ sở trung ương ….tai mắt khắp nơi…cô vạch vú ra ở đây bằng cô giết tôi à ?”

Cô nữ du kích lo lắng :

“ Vậy…vậy “thầy em “ tính sao giờ ?”

Đồng chí liếc xung quanh, ca cẩm  :

“ Đã bảo để đến tối vào phòng “mật” rồi muốn “thày em”, “thày anh” gì cũng được, còn ở cơ quan nhất thiết phải giữ mồm  giữ miệng, lộ ra là chết…”

Cô nữ du kích chẳng những không sợ mà còn lì lợm ngồi sát lại đồng chí “ tổ chức’ :

“ Mặc kệ…chết em cũng không sợ … cứ   được  sống với “thày em”  thì chết em cũng không sợ…”

Đồng chí “tổ chức” liếc nhìn xung quanh rồi đứng dậy, đi sang ngồi ghế đối diện :

“ Không được , không được manh động…manh động mất uy tín của tổ chức là tuyệt đối không được … cứ  phải tính cho thật kỹ…”

“ Thì bây giờ mình cứ ra công khai rồi làm đám cưới…”

Đồng chí “tổ chức” giật mình :

“ Ay chết  …cưới  sao được ? Đang còn “ bà Cả” trên Thái Nguyên làm sao “ra công khai” cưới xin được ?”

Cô nữ du kích ngúng nguẩy :

“ Vậy sao thày em bảo bà ấy sắp chết ?”

“ Thì sắp chết chứ đã chết đâu ? Kỳ này “tổ chức” thực hiện chính sách  cán bộ có công với cách mạng chiếu cố đưa bà ấy sang Liên xô chữa bệnh. Vậy bà ấy sẽ sống lâu sống khoẻ chứ đâu có chết ?”

Cô du kích xụ mặt xuống :

“ Em không biết…thày em muốn làm sao thì làm .”

Đồng chí “tổ chức” vỗ trán như chợt nhớ ra , mừng rỡ :

“ Được rồi, được rồi, ổn rồi…”

Cô  du kích nhìn xuống bụng, nguây nguẩy :

“ On là ổn thế nào ? Em không có chịu nạo thai “giải quyết hậu quả” đâu đấy.”

Đồng chí “tổ chức” lắc lắc đầu rồi bất chợt hỏi một câu làm cô nữ du kích giật mình :

“ Nghe nói em đã có nhân tình dưới quê ?”

Cô gái nhảy nhỏm :

“ Từ hồi còn chiến tranh kìa…đến hoà bình em bỏ nó rồi…em chẳng kể cho “thày em” biết rõ chi li rồi còn gì ?”

Đồng chí “tổ chức” bóp trán  suy nghĩ rồi lắc đầu :

“ Không được …không thể có cái kiểu “ 9 năm kháng chiến đợi chờ…hoà bình lặp  lại em lờ anh đi “ như thế được. Phải bảo đảm chính sách cho người cầm súng chiến đấu chớ…”

Rồi nhớ ra mình đang “méo mó” nghề nghiệp động  viên cán bộ , chiến sĩ sắp   chuyển ngành sang “lao động sản xuất”, đồng chí “tổ chức” cười hề hề :

“ Thực hiện lời dậy của bác Hồ “ phụ nữ Việt Nam chung thuỷ, đảm đang” , em phải về quê ngay chuẩn bị làm đám cưới với người yêu cũ !”

Cô gái  không tin vào tai mình :

“ Thày em bảo sao…sao lại về quê làm đám cưới ? Mà bác Hồ dậy là “trung hậu, đảm đang” chứ không phải “chung thuỷ đảm đang …”

Đồng chí “tổ chức” cười hề hề :

“ Trung hậu hay chung thuỷ thì cũng thế. Cái chính tìm được một thằng chịu  làm bố đứa con của cô. ”

Cô gái đã hiểu thâm ý của đồng chí “tổ chức”. Cô ngúng nguẩy :

“ Em không muốn làm vợ thằng dưới quê đâu. Em chỉ muốn sống với “thày em” thôi”.


                           ( còn tiếp)

YÊU THỜI ĐỒ ĐỂU : KỲ 114

                             (tiếp theo)


Quả là một đòn quá bất ngờ đối với ông Sáu Thượng. Xưa nay trong mắt ông, tất cả mọi đảng viên dưới quyền đều là những con cừu non ngoan ngoãn sẵn sàng quỳ mọp dưới chân ông tung hô, xin xỏ và bầy tỏ lòng trung thành. Không một tên nào dám có ý kiến khác với những gì ông đã huấn thị , đã chỉ đạo, không một gã nào dám động tới cái tối thượng như Thượng đế với con chiên – cái bất khả xâm phạm, cái đó gọi là “uy tín của tổ chức”. Đúng vậy, để bảo vệ uy tín của Đảng, người đảng viên phải nhắm mắt làm bất cứ việc gì, hy sinh bất cứ thứ gì, ngay cả phản bội lại người thân, đúng theo nguyên tắc “ quyền lợi của Đảng cao hơn hết” và “ mục tiêu sẽ biện minh cho phương tiện”.  Vậy mà lúc này, một thằng  cha uỷ viên Ban chấp hành thành uỷ dám chửi Đảng là thối nát ngay tại giữa văn phòng của ông, một cán bộ cao cấp  đang giữ những trọng trách trên trung ương. Đó là một xúc phạm chưa bao giờ ông gặp, một báng bổ chỉ thấy ở những thằng phản động đang lén lút đấu tranh đòi đa nguyên , đa Đảng. Bới vậy lập tức ông trút bỏ vẻ oai nghiêm, đạo mạo, mặt ông đỏ tía lên, người ông run bắn, ông chỉ tay quát lớn :
“ Ra …ra ngay khỏi phòng tao không tao gọi bảo vệ gô cổ mày lại giờ…”
Ong thành uỷ vẫn không nao núng, ông đứng trơ trơ giữa phòng khách với vẻ đầy cao ngạo và thách thức. Bà Kiểm tra suốt từ lúc nãy chứng kiến lời qua tiếng lại giữa hai người, bà không còn tin vào tai mình nữa, bà hoảng kinh về thái độ chống đối táo tợn của ông thành uỷ. Thật không thể tưởng tượng được một đồng chí uỷ viên Ban chấp hành thành uỷ lại dám lớn tiếng trước đồng chí cán bộ cao cấp như ông Thượng những lời lẽ nói xấu Đảng  đến thế. Sự kinh hoàng làm bà mụ mẫm cả người cứ đứng đực ra nhìn hai ông đảng lời qua tiếng lại với nhau. Mãi đến khi ông Thượng quát lên, bà Kiểm tra mới sực tỉnh và cuống quít kéo tay ông thành  uỷ :
“ Kìa ông…ông làm sao vậy ? Nói năng phải suy xét cho kỹ chớ ? Nói bừa đi cho hả giận, cho sướng miệng đâu được ! Đồng chí Sáu Thượng thương ông lắm , lúc nào cũng sẵn sàng giúp đỡ . Ong phải tĩnh trí lại . Ông phải nghĩ tới bà ấy ở nhà chớ ! Ngoài ông ra bà ấy còn trông cậy vào ai ?”
Ong thành uỷ cười nhạt :
“ Cảm ơn chị, tôi làm gì tôi biết chớ…tôi đâu có điên …tôi tỉnh táo lắm mà…”
Thái độ lì lợm của ông thành uỷ càng làm ông Thượng nổi cáu, ông quát :
“ Cút đi…bước ra khỏi phòng tao ngay…bước…”
Ong thành uỷ nhìn thẳng vào mặt ông Thượng, cười khảy :
“ Khoan đã, bình tình đã, trước khi ra khỏi đây tôi muốn đồng chí nghe băng ghi âm tiếng nói của đồng chí Bí thư thành uỷ tố cáo vai trò sát nhân giấu mặt của đồng chí đã…”
 Ong Thượng ngẩn người. Như con thú đánh hơi thấy hiểm nguy , cơn nóng giận trong ông xẹp ngay xuống, ông bất ngờ thay đổi thái độ , dịu giọng :
“Mày không lừa tao đó chứ ?”
Ong thành uỷ rút trong túi ra cái máy ghi âm nhỏ xíu :
“ Lừa anh làm gì ? Anh muốn nghe tôi mở cho nghe…”
Bà Kiểm tra cuống quít :
“ Khoan đã…khoan đã …để tôi về trước rồi anh hãy mở cho đồng chí Thượng nghe…”
  Ông thành uỷ xua tay :
“ Không được …chị phải ở lại nghe hết rồi mới được đi…tôi mất công đưa chị tới đây chính là để chị nghe cái băng ghi âm này và làm chứng cho tôi…”
Bà Kiểm tra nhảy nhổm :
“ Hèn chi…tôi cứ tưởng anh tốt với tôi cho tôi cái cơ hội nhờ cậy đồng chí Thượng …hoá ra  anh lừa tôi…lợi dụng tôi…”
Rồi bà quay sang ông cán bộ cao cấp van vỉ :
“Báo cáo đồng chí Thượng, thằng cha này nó lừa đảo tôi tới đây chứ tôi không đồng mưu với nó đâu ạ…Bởi vậy xin phép đồng chí tôi về trước khỏi phải nghe băng ghi âm theo âm mưu của hắn ta ạ…”
Ong thành uỷ cười nhạt : 
“ Tôi đâu có thèm rủ rê chị đồng mưu với tôi. Có điều tôi chỉ mở băng ghi âm nếu có chị cùng nghe thôi . Nếu chị ra khỏi đây tôi cũng ra luôn…”
Bà Kiểm tra quắc mắt :
“ Sao anh ép tôi thế ? Anh phải biết dù có dao kề cổ cũng không bao giờ tôi làm chứng cho anh chống lại đồng chí Thượng đâu…”
Ong thành uỷ cười nhạt :
“ Biết đâu đấy…biết đâu sau này chị lại chẳng căm thù đồng chí Thượng  này , lại tìm tới tôi rủ tôi đi diệt chính đồng chí ấy chớ… cuộc đời xoay vần…con người ta chẳng biết đâu mà lần”
Bà Kiểm tra quát lên :
“ Anh đừng có nói láo. Tôi xin thề có ngọn đèn kìa…dù trong bất kỳ tình huống nào, dù ở bất cứ nơi đâu…không bao giờ tôi làm bất cứ điều gì có hại cho đồng chí Thượng…nhất cái việc ác đức là đứng ra làm chứng cho anh chống lại đồng chí ấy…tôi mà sai lời thì trời cứ cho thiên lôi xuống sấm sét lên đầu tôi chết không toàn thây…”
Ong cán bộ cao cấp xua xua tay, cười giòn :
“ Thôi thôi, tôi biết lòng, biết dạ chị rồi…chị cứ ở lại nghe cái băng ghi âm đó coi đồng chí Bí thư thành uỷ nói sao ? Còn cái chuyện làm chứng sau này…”
Ong phác một cử chỉ như vừa đuổi một con muỗi vo ve rồi lại cười khẩy :
“ Chị lo gì…bố thằng Toà nào dám xử tới tôi …chị khỏi lo…”
Ong thành uỷ đau nhói lòng. Thằng cha này nói đúng. Đó là điều ông chưa  nghĩ tới. Từ xưa tới nay, Toà án Nhân dân tối cao nước cộng hoà XHCN Việt Nam cùng lắm chỉ đưa ra xử được cấp cao nhất là Ủy viên trung ương thôi . Vĩnh viễn sẽ không có vụ Năm Cam thứ hai để xử tới trung ương Đảng nữa, nói gì tới chuyện đưa được  ông Sáu Thượng ra Toà ? Lúc đó Đảng sẽ đưa ra lý lẽ nào đồng chí đó tuổi già, đã về hưu , có công với cách mạng, nào bảo vệ uy tín cho Đảng không cần thiết phải khởi tố hình sự mà chỉ xử lý nội bộ…Trước nay chẳng đã bao nhiêu  cán bộ chỉ cần ở cấp tỉnh hoặc Cục, Vụ, Viện trưởng đã thoát tội như vậy đó sao ? Huống hồ lão Thượng này lại ngồi ghế cao chót vót,  bố thằng Toà nào dám động tới ? Như vậy bao nhiêu công sức, bao hy sinh đau đớn của vợ chồng ông hoá ra công cốc cả ?
Ong thành uỷ chợt thấy mắt tối sầm, trời đất như quay cuồng, ông xỉu xuống như quả bóng xì hơi , chân tay lẩy bẩy, người run cầm cập như bị trúng gió. Không, không được ngất trong lúc này, phải cố…cố mà đứng vững…ông cố trấn tĩnh nhưng không sao xua được bóng tối đang từ đâu đó bủa vây kín quanh ông. Ong sắp ngã quỵ thì bà Kiểm tra đã kịp xô tới dìu ông nằm trên ghế sa lông.
Ong Thượng bước  tới vành mắt ông thành uỷ ra coi rồi cười lớn :
“ Sợ đến vỡ cả tim ra rồi…”
Ong đưa tay lục soát khắp các túi  áo, túi quần ông thành uỷ, rút ra được băng ghi âm, reo lên :
“ Đây  rồi…băng ghi âm đây rồi…ra thằng này láo thật…dám tới đây vuốt râu hùm…”
Rồi ông quay vào trong vỗ vỗ tay, gọi lớn :
“ Bay đâu…vào đi…”
Hai tên bảo vệ lực lưỡng từ nhà trong nhảy ra. Ong Thượng khoát tay :
“ Khiêng nó ra xe đưa đi cấp cứu...”
Rồi ông quay sang bà Kiểm tra đang mặt cắt không còn hột máu :
“ Cô nhìn thấy hết mọi chuyện rồi chớ ?”
Bà Kiểm tra sợ hãi :
“ Dạ hết…dạ thấy hết …nhưng em coi như không nhìn thấy gì …coi như tối nay em không tới đây cùng với ông ta ạ…em ..em xin thề…em xin thề…”
Ong Thượng khoát tay :
“ Thôi được…thôi được….tôi tin cô…”
Bà Kiểm tra cố thu hết can đảm :
“ Báo cáo anh…hắn ta xui em tới gặp anh là để …là để nhờ cậy anh….”
Ong Thượng cười nhạt :
“ Cô lo thằng Sáu lên làm Bí thư sẽ trù úm  cô đã tống đạt hồ sơ  con trai hắn là Giám đốc Công ty viễn thông tham ô tiền mua sắm thiết bị  sang bên công an điều tra, khởi tố chứ gì ?”
Bà Kiểm tra tái mặt, chắp tay vái ông Thượng :
“ Em lậy anh…ở cái thành phố này không việc gì lọt qua được mắt anh. Anh cứu em…muôn đời em không quên ơn anh…”
Ong Thượng gật gật  :
“ Cô lo xa vậy cũng đúng . Mai kia thằng Sáu nó chính thức nắm Bí thư thành uỷ thì nhẹ nó cho cô về hưu non, nặng nó moi ra những vụ cô ăn tiền chạy án thì mệt cho cô…”
Bà Kiểm tra sợ quá quỳ sụp ngay xuống chân ông Thượng :
“ Em lậy anh…anh cứu em….ơn này em xin khắc cốt ghi xương…”
Ong cán bộ cao cấp kéo tay bà Kiểm tra , cười khà khà :
“ Cô đứng dậy đi…đứng dậy đi… “
Bà Kiểm tra run rẩy :
“ Báo cáo anh …anh chưa nhận lời giúp  thì em cứ xin quỳ mãi thế này …”
Ong Thượng lại gật gật :
“ Thôi được …khi nào xảy chuyện…cô cứ chạy đến tôi…có điều…có điều…”
Bà Kiểm tra vội  vã :
“ Em hiểu…em hiểu…bất kỳ lúc nào…bất kỳ việc gì…anh cứ sai bảo là em làm ngay…”

                                (còn tiếp)

YÊU THỜI ĐỒ ĐỂU - KỲ 113



                                         (tiếp theo)
 



Trong lúc chờ ông Thượng ra tiếp, bà Kiểm sát không để ý tủ sách mà  ngắm những chiếc lọ, chiếc bình khổng lồ xếp  đầy quanh tường, miệng tấm tắc :

“ Gớm gớm…nguyên cái bình cổ cũng vài chục cây vàng…”

Ong thành uỷ cười khảy :

“ Đây mới chỉ là của nổi thôi…của chìm chắc còn nhiều…”

Bà Kiểm tra xanh mắt :

“ Ay chết…sao nói thế ? Những thứ này chắc các địa phương biếu …”

“ Bảy mươi hai tỉnh thành cứ mỗi tỉnh biếu một thứ quý hiếm cũng đủ thành triệu  phú…”

Bà Kiểm tra liếc vào trong , thì thào :

“ Cán bộ cao cấp mà lị…anh cứ thử được bầu vào Bộ chính trị coi…ba cái lọ cái bình này đã ăn thua gì ? Còn cả triệu đô la tài khoản nước ngoài ấy chớ ?”

“ Bởi vậy mới đánh nhau sứt đầu mẻ trán . Nghe nói chức Uỷ viên trung ương đã phải “chạy” trăm tỷ , không hiểu  Bộ chính trị thì mấy ?”

Bà Kiểm tra bỗng đứng phắt ngay dậy. Từ bên trong ông Thượng súng sính trong bộ đồ ngủ bằng nhiễu mầu mỡ gà, tay phe phẩy chiếc quạt lông, lẹp xẹp trên đôi dép , từ trong miệng thoát ra tiếng khàn khàn, đục đục nhưng  oang oang :

“ Mời…mời…mời ngồi…”

Vốn quen nhìn ông Thượng lên ti vi đọc diễn văn hoặc huấn thị , mãi hôm nay ông thành uỷ mới được nhìn rõ bằng xương bằng thịt gần đến thế. Tóc ông đã bạc, trên chiếc cằm bạnh nhẵn thín chỉ lơ thơ một sợi râu dài trắng phếch . Đôi mắt ông lộ quang, ráo hoảnh, đưa qua đưa lại như mắt rắn. Cặp môi dầy như hai miếng chả trâu xám ngoét mỗi lúc nói trông giống như trong miệng đang nhai cái gì đó. Người hầu bưng ra khay nước đặt lên bàn . Từ miệng ông Thượng lại đưa ra mấy tiếng như bắn súng :

“ Uống…uống…mời …mời…”

Ong thành uỷ trống ngực thình thịch. Ong đã hình dung trước rồi nhưng vẫn còn không ngờ ông Thượng  mặt mày lại bặm trợn, hung ác đến thế. Cứ theo cái kiểu nói năng như bắn súng lục thế kia, thật khó mà moi được từ trong miệng lão được cái gì .

Bà Kiểm tra nhấp ngụm nước rồi bắt đầu “báo cáo anh” về việc đồng chí thành uỷ viên tới thăm , xin ý kiến và bày tỏ lòng phục tùng cấp trên một cách tuyệt đối. Nghe xong, từ miệng ông Thượng lại bắn ra từng lời :

“ Vậy tốt…vậy rất tốt…đưa cho coi…”

Cánh tay đưa ra như xỉa vào mặt ông thành uỷ làm ông này hoảng sợ, lui lại, miệng lắp bắp :

“ Báo cáo đồng chí…đưa đồng chí coi cái gì kia ạ…”

Ong Thượng quay sang bà Kiểm tra, hất hàm làm bà này cuống lên trách ông thành uỷ  :

“ Giấy,,,giấy bãi nại chứ còn giấy gì …tôi đã gợi ý anh viết rồi mà ?”

Mặt ông Thượng sa sầm :

“ Không phải bãi nại…, công an đã điều tra, khởi tố gì đâu mà phải bãi nại ? Cứ coi như một tờ cam đoan không quậy chuyện đó lên nữa…”:

Ong thành uỷ tức ói máu, con gái ông đã chết thảm vậy mà còn đòi bố nó viết giấy ‘chạy tội” cho thằng sát nhân. A…đừng hòng nhé,  mặc kệ chúng mày mưu sâu kế hiểm, mặc kệ chúng mày có cả một bộ máy che đậy và bênh vực nhau, nhất định ông sẽ moi được từ trong mồm thằng cán bộ già này những bằng cớ để kết tội . Ong cảm thấy đơn độc, một mình giữa bầy sói đang nhe nanh há miệng sẵn sàng  nuốt sống .

Bà Kiểm tra đã xanh mặt vì sợ, bà lại gần ông thành uỷ, nhỏ giọng :

“ Tôi đã dặn ông viết giấy đó và mang theo đâu ?”

Ong thành uỷ nhanh trí :

“ Dạ…báo cáo đồng chí …tôi đã viết rồi nhưng lại sợ chưa đạt yêu cầu…nên muốn tranh thủ xin gặp đồng chí để hỏi thêm vài điều rồi mới viết cho…đạt yêu cầu ạ…”

Ong Thượng sa sầm mặt quay sang bà Kiểm tra :

“ Hỏi gì ? Chuyện gì phải hỏi…thế…thế cô đã nói rõ cho anh ta biết  chưa ?”

Bà Kiểm tra rối rít :.

“ Dạ…nói rồi ạ…nói kỹ lắm rồi ạ… xong chuyện này bên Ban kiểm tra sẽ làm lại hồ sơ bãi bỏ khởi tố và chỉ xử lý nội bộ phê bình rút kinh nghiệm thôi ạ…”

Ong Thượng xoè bàn tay nom như nải chuối hột  :

“ Còn gì nữa…nói nốt ra cho anh ta yên tâm…”

Bà Kiểm tra lại bẻo lẻo :

“ Dạ…báo cáo…khoá tới vẫn dự kiến danh sách bầu vào thành uỷ ạ…”

Ong Thượng gật đầu :

“ Vậy được …vậy được …anh nghe rõ chưa ? Về viết giấy đi !”

Ong thành uỷ lì lợm :

“ Dạ báo cáo anh có mấy điều tôi muốn được hỏi cho rõ ạ…”

Ong Thượng gắt :

“ Hỏi gì ? Có chuyện gì mà hỏi ?”

Tim ông thành uỷ muốn bắn khỏi lồng ngực. Đã đến giờ quyết đấu rồi đây. Hoặc là ông ngưng lại, chấp nhận thua cuộc, viết giấy cam đoan đưa cho ông Thượng , gia đình ông sẽ được bình yên, con đường hoạn lộ của ông vẫn còn rộng thênh thang nhưng con gái ông chết không nhắm mắt. Hoặc là ông xốc tới, trực tiếp đối chọi với lão và như vậy, ít nhất cũng còn một chút cơ may vạch mặt được lão, trả thù cho con gái. Ong khẽ hít một hơi thật sâu vào trong lồng ngực rồi thu hết can đảm , ông nói qua hơi thở :

“ Dạ …báo cáo anh…tôi muốn biết…tôi muốn biết con gái tôi đã chết như thế nào ạ ?”

Câu nói của ông thành uỷ có tác dụng ngang phát súng bắn vào không khí nặng trịch và căng thẳng trong phòng. Bà Kiểm tra tái mặt, nắm lấy vai ông thành uỷ :

“ Sao ? Sao lại hỏi thế ? Đã…đã thống nhất từ đầu không đi  sâu tìm hiểu vụ này mà …”

Ong thành uỷ cố giữ giọng cho khỏi run :

“ Tôi ..tôi có đi sâu đâu…tôi chỉ hỏi con gái tôi chết ra sao thôi ?”

Ong Thượng cất giọng ồm ồm :

“ Ai bảo anh con gái anh đã chết ?”

“ Báo cáo anh…chính đồng chí Bí thư thành uỷ cho tôi biết ạ…”

Ong Thượng biến sắc mặt, rất nhanh ông trở lại như thường, cười nhạt :

“ Đồng chí Bí thư thành uỷ cho anh biết  ?  Chuyện con gái anh bỏ đi bụi đời là chuyện gia đình anh , làm sao đồng chí đó biết được ?”

Mắt ông thành uỷ mờ đi, một nỗi nghẹn ngào dâng lên trong ông,  không thể lùi được nữa , ông đã cầm súng trong tay, đã lên đạn rồi, trước sau cũng phải bóp cò thôi :

“ Đồng chí thành uỷ nói rằng chính đồng chí Thượng đã nói cho đồng chí ấy biết chuyện đó…”

Ong cán bộ cao cấp sầm mặt , tưởng cơn thịnh nộ  nổ ra trút xuống đầu ông thành uỷ, nhưng không, ông vẫn cười nhạt :

“ Đồng chí Bí tư thành uỷ bảo tôi nói à ? Đồng chí cũng là thành uỷ viên chắc đồng chí biết nguyên tắc đảng chứ  ? Sức mạnh của đảng ta là ở nguyên tắc “ tập trung dân chủ”, “cấp dưới phục tùng cấp trên”. Người nào cương vị đó, tuyệt đối không có bao biện công việc. Ở vị trí của tôi, tôi chỉ lo những vấn đề chiến lược , chẳng hạn xây dựng các phòng tuyến bảo vệ đảng, quy hoạch cán bộ , tăng cường công tác bảo vệ nội bộ . Còn cái chuyện con gái anh mất tích thì anh phải sang các cơ quan chức năng mà đề nghị họ điều tra, tìm cho ra chứ ? Sao anh lại hỏi tôi và hỏi đồng chí Bí thư thành uỷ. Và có chắc đồng chí Bí thư nói thế không hay  anh bịa ra….”

Bao nhiêu năm ngụp lặn trong biển cán bộ, quá quen với sự giả tạo, dối trá , miệng nam mô bụng một bồ dao găm của các đồng chí , đồng sự , nhưng chưa lúc nào ông thành uỷ chứng kiến sự giả dối đông đặc đến mức độ đểu cáng như thứ đang bầy ra trên gương mặt đồng chí Sáu Thượng . Hắn đã biến hoá từ một con cọp hung dữ trở thành một con hồ ly tinh, quỷ quyệt và trâng tráo. Miệng hắn nói đủ thứ đường lối chính sách nhưng tay hắn lăm lăm khẩu súng sẵn sàng nã đạn vào bất cứ ai động tới quyền uy và mạng sống hắn. Cảm giác ghê tởm bất chợt dâng lên , ông không còn sợ nữa, dù có sợ sệt van xin thì cái tên quỷ sứ trước mặt ông cũng không đời nào tha cho ông. Ong nhìn thẳng vào gương mặt phì nộn của hắn :

“ Tôi có bằng chứng đồng chí Bí thư thành uỷ nói chính miệng ông  nói ra con gái tôi đã chết …”

Ong Sáu Thượng cười hà hà :

“ Chính miệng tôi nói ra và anh có bằng chứng ? Ai làm chứng cho anh ? Cô Kiểm tra thành uỷ này hả ?”

Bà Kiểm tra thành uỷ đang còn hoảng sợ về thái độ bất ngờ của ông thành uỷ, nghe ông Thượng hỏi sợ cuống, líu cả lưỡi :

“ Báo cáo anh…không…không ạ…tôi có nghe đồng chí Bí thư thành uỷ nói gì đâu ?  Báo cáo anh…tôi ..tôi tuyệt đối là không có dính dáng gì tới đồng chí này ạ…”    

Ông Thượng hất hàm :

“ Anh thấy chưa ? Khắp cái đảng này tôi đố anh tìm được người nào chịu  làm chứng cho anh đấy. Tôi đố đấy…”

Ong Thượng hoàn toàn tự tin vào điều ông nói bởi đúng như vậy, dẫu có cả trăm cán bộ , đảng viên được nghe ông Bí thư thành uỷ nói chuyện đó , chắc chắn sẽ không tìm ra bất kỳ ai dám đứng ra làm chứng chống lại ông . Tính cầu an đã làm mất đi tính trung thực , tinh thần trách nhiệm với cộng đồng của những người vẫn vỗ ngực  “ từ nhân dân mà ra, vì nhân dân phục vụ” .

Ong thành uỷ cười nhạt :

“ Anh nói đúng, khắp cái đảng này sẽ không kiếm đâu ra một đồng chí nào dám đứng ra làm chứng chống lại cấp trên. Ngày nay đảng ta là thế , bao che nhau để cùng tồn tại , để hè nhau cùng cướp , cùng bốc hốt công quỹ để sống phè phỡn trên lưng người dân đã thành một đặc điểm cơ bản của tảng ta trong thời đại công nghiêp hoá, hiện đại hoá đất nước này…” 

Ong Thượng trợn mắt quát to :

“ Nói láo, anh nói láo,anh đã trở thành một tên phản bội lại lý tưởng cộng sản , ngày mai tôi sẽ ra lệnh khai trừ anh ngay lập tức…”

Ong thành uỷ cũng chẳng vừa, ông cũng trừng mắt quát lại :

“ Anh cứ khai trừ tôi đi, tôi sẵn sàng ra khỏi cái đảng thối nát của anh. Nhưng anh phải cho tôi biết con gái tôi chết ra sao ? Xác nó hiện chôn ở đâu ?”


                                                              ( còn tiếp)

Thứ Ba, 6 tháng 1, 2015

YÊU THỜI ĐỒ ĐỂU - KỲ 112

                                            (tiếp theo)


Vừa ngồi xuống ghế, bà Kiểm tra đã nhắm nghiền mắt rồi thở hắt ra :
Hú hồn…suýt nữa con vợ anh nó xả tôi ra làm hai…”
Ong thành uỷ trấn an :
Làm gì có chuyện đó. Chị cứ lo xa, con vợ tôi nó đang ốm yếu làm sao chém được ai ?”
Bà Kiểm tra đai giọng :
Om yếu ? Om yếu mà nó cầm cây dao chém đánh phập xuống mặt bàn . Cũng may  tôi tránh được không thì lòi ruột …”
Ong thành uỷ ngẩn mặt :
Lạ nhỉ…không hiểu sức mạnh đó đâu ra nhỉ ? Bình thường bà ấy yếu như cây sậy …”
Bà Kiểm tra cũng im bặt. Cả hai người đều là cán bộ được đào tạo qua trường Đảng cao cấp Nguyễn Ai Quốc, công tác hàng ngày đều dính dáng tới lĩnh vực tư tưởng, văn hoá, bởi vậy họ “duy vật” từ trong máu, với họ, ở trên đời ngoài vật chất có thể sờ mó đong đếm  được , không còn gì khác, nhất những hiện tượng “duy tâm” như hồn ma bóng quỷ hoặc những hiện tượng siêu nhiên khác đều là  mê tín dị đoan cần   loại bỏ. Bởi thế ngay lập tức bàn công việc quên phứt ngay sức mạnh  kỳ  bí của vợ ông thành ủy .
Bà Kiểm tra trở lại vui vẻ :
Tôi đã gặp ông Sáu Thượng, nghe tôi nói anh đồng ý bỏ qua vụ con gái mất tích, ông mừng lắm, có điều ông ngại  …”
Bà ngập ngừng nghĩ coi có nên nói ra không ? Ong thành uỷ giục :
Ong Thượng ngại chuyện gì, chị cứ nói ra…”
Bà Kiểm tra nhìn thoáng ra ngoài cửa rồi nhỏ giọng :
Ong muốn chờ ông Bí thư hồi tỉnh hỏi rõ có chuyện gì ở nhà anh khiến ông ta bị sốc đến tai biến mạch máu não vậy ?”
Ong thành uỷ thoáng biến sắc rồi  trở lại bình tĩnh :
Thì ông ấy sẵn có bệnh cao máu, bất cứ lúc nào cũng có thể bị tai biến, đâu nhất thiết  phải có chuyện gì…”
Bà Kiểm tra làm ra vẻ bí mật:
Tôi nói riêng anh biết. Thằng lái xe đồng chí Bí thư khai rằng  khi vào buồng , nó thoáng thấy anh và đồng chí Bí thư xô xát nhau …”
Ong thành uỷ kêu to :
Thằng bố láo..lúc đó tôi thấy  đồng chí Bí thư lảo đảo như muốn ngã tôi vội túm lấy ngực áo đỡ đồng chí khỏi ngã . Làm gì có chuyện xô xát…”
Thì thằng lái xe khai vậy nên phải chờ đồng chí Bí thư thành uỷ tỉnh lại mới xác minh được …”
Vậy tôi phải chờ tới lúc đó mới được yết kiến đồng chí Thượng ?”
Bà Kiểm tra vội vàng :
Không không, đấy là tôi nói riêng anh biết để liệu bề cư xử thôi chứ ông Thượng đã có lời mời anh và tôi tới nhà riêng ông vào tối mai rồi…”
Ong thành uỷ nhẹ cả người. Vậy là con ác thú  đã trúng kế . Phải vào hang mới bắt được cọp, phải tìm tới tận nhà riêng, đối diện trực tiếp với lão Thượng mới mong tìm  ra chứng cứ  trả thù cho con gái.
Suốt ngày hôm đó ông cứ quanh quẩn bên bà vợ triền miên ngủ vùi. Ong biết chắc bà hoàn toàn đồng ý với ông trong việc vạch mặt lão Thượng bất chấp cả hai vợ chồng trả giá ra sao ? Ong biết trong việc này ông phải đương đầu với cả một thế lực ngầm vô cùng hiểm độc và tàn bạo đứng sau lưng lão Thượng. Ông thừa biết những vụ chết bất thình lình do “tai nạn”, do “nhồi máu cơ tim”, do “tai biến mạch máu não”…của những người cả gan chống lại lão . Tất cả đều do lão ra lệnh cho đàn em  bí mật hạ sát. Những cái chết đầy bí ẩn của các tướng lãnh, các đối thủ chính trị…bị dìm vào quên lãng nhưng nhất định sẽ có ngày lịch sử lật lại và vạch mặt kẻ sát nhân giấu mặt. Ong thành uỷ không nằm trong những “ đối thủ ngang cơ” với lão Thượng, có thể tranh chấp, giành giật quyền lực của lão, nhưng nếu ông nắm được trong tay hồ sơ giết  người của con trai lão và do chính lão bao che thì không khác gì nắm trong tay vũ khí hạt nhân, có thể huỷ diệt  cả lão lẫn thế lực ngầm sau lưng lão. Chỉ có điều ông phải hết sức tỉnh táo, tính toán từng đường đi nước bước, chỉ một sai lầm nhỏ cũng đủ ăn đòn trừng phạt của lão Thượng  giáng xuống đầu .
Sống bằng ngần ấy năm trong chế độ đảng cầm quyền , ông đã phát ói về sự giả dối của nó, ông chẳng còn tiếc gì đời , khi cần, ông sẵn sàng hy sinh cả mạng sống, miễn trả thù được  cho con gái. Chỉ lo cho bà, khi ông không còn nữa, bà biết dựa vào ai ? Bởi vậy nhất định ông phải thành công, vừa trừng phạt được cha con lão Thượng vừa giữ được tính mạng  mình. Điều cốt yếu nhất trong trận đấu này là  phải hết sức tỉnh táo , đóng kịch thật khéo, khi cần có thể quỳ gối, cốt để moi được từ miệng lão Thượng những chứng cứ quật lại lão.
Ong thành uỷ đang chìm đắm trong những suy nghĩ ngổn ngang, bất chợt bà vợ tỉnh giấc, cất tiếng hỏi :
Sao ông không nghỉ đi ?”
Ong thành uỷ vén mớ tóc xoã trên mặt bà :
Tôi …tôi vừa mới ngủ dậy xong…”
Giấc ngủ dài làm bà qua cơn loạn thần kinh, tỉnh táo trở lại, nắm tay ông thương cảm :
Ong nói dối tôi…ông thức suốt đêm qua phải không ?”
Không không…gần sáng tôi có chợp mắt …”
“  Ong không ngủ được là để suy nghĩ vạch mặt bố con lão Thượng, thủ phạm  giết con gái mình chứ gì ?”
Ong ngớ người, lắp bắp :
Làm sao…làm sao bà biết ?”
Bà vợ nhìn ông với ánh mắt của con thú bị thương :
Là tôi đoán vậy, nếu ông quyết tâm , tôi rất lo cho ông … ông phải biết đằng sau lão Thượng  là cả một bộ máy chuyên chính…”
Tôi biết…tôi biết chớ…tôi là thành uỷ viên tôi phải biết rõ tổ chức và hành động của tụi nó chứ…”
Bởi thế ông phải tính lui tính tới thật kỹ, hết sức cảnh giác,  sơ sẩy ra là cầm chắc cái chết …”
Ong nắm chặt tay bà :
Phần tôi chẳng sợ gì hết, dẫu có chết mà trả thù được cho con gái tôi cũng cam, tôi chỉ lo cho bà…”
Bà cười héo hắt :
Ong khỏi lo…ông có chết thì lão Thượng cũng chẳng để yên cho tôi sống đâu. Ông cứ yên tâm hành động, khỏi lo cho tôi…Nếu trả thù được  cho con gái , tôi có chết cũng cam lòng…”
Ong thành uỷ ứa nước mắt :
Thôi bà nghỉ đi…tôi chuẩn bị tối nay tới gặp lão Thượng ?”
Bà vợ ông ngồi bật dậy :
Ong nói gì ? Tối nay ông sẽ gặp lão Thượng ? Ong có điên không đấy  ”
Tôi tính kỹ rồi, phải đối mặt với lão mới mong tìm ra bằng cớ kết tội lão. Tôi sẽ đi với bà Trưởng ban Kiểm tra thành uỷ, trước mắt lão chẳng hại được mình đâu …”
Đây là chuyện sống chết của cả nhà …ông phải cẩn thận…”
Ong thành uỷ lại phải dỗ dành cho bà ngủ thiếp đi rồi mới lên gác thắp nhang trên bàn thờ con gái . Ong thầm khấn :” Tối nay bố sẽ vào hang cọp đối đầu trực tiếp với bố con lão Thượng , những kẻ đang tâm sát hại con. Con sống khôn thác thiêng  phù hộ cho bố…”.
Những nén nhang chợt cháy sáng lên, soi rõ khuôn mặt cô gái trong ảnh thờ. Ong đứng lặng hồi lâu rồi đi quày quả xuống nhà dưới khoá trái cửa, ra ngồi ngoài sân chờ xe ông Thượng tới đón đi.
Chiếc  xe con đưa bà Kiểm soát và ông thành uỷ chạy qua một dẫy phố vắng , rẽ theo con đường hai bên có dẫy đèn sáng trưng và dừng trước cổng lớn. Một anh cảnh vệ từ trong chòi gác chạy ra nhìn vào trong xe rồi  nâng thanh chắn cho xe chạy vào. Ngôi biệt thự của ông Thượng nằm sâu trong khu vươn cây cối um tùm. Ong thành uỷ căng mắt nhìn ra ngoài, lòng đau nhói nghĩ tới con gái chắc đã từng tới đây và bị sát hại ngay trong cái hang ổ này. Ong chưa hình dung thái độ ông Thượng ra sao, nhưng chắc chắn qua cuộc tiếp xúc này, ông sẽ moi được đôi  chút ánh  sáng làm rõ phần nào cái chết bí ẩn của con gái ông.
Phòng khách nhà ông Thượng trông giống đại sảnh một khách sạn 5 sao. Bộ bàn ghế bằng gỗ quý khảm xà cừ đặt trên một tấm da hổ còn nguyên một cái đầu ướp khô có hai con mắt mở thao láo. Một cái tủ kính lớn bên trong chứa toàn những vật kỷ niệm  trong suốt hơn nửa thế kỷ ông Thượng tham gia cách mạng.
 Nào chiếc áo tù Sơn La từ năm nảo năm nào. Nào chiếc áo trấn thủ hồi cách mạng tháng Tám. Nào chiếc bi đông hồi đi chiến dịch Điện Biên…đủ thứ lặt vặt, thật chẳng khác gì bảo tàng Hồ Chí Minh, duy chỉ có đôi dép lốp là không thấy, chắc ông sợ không dám trưng vì vật này đã trở thành biểu tượng của riêng bác Hồ.
Độc đáo hơn cả là tủ sách khổng lồ , ngoài những bộ kinh điển Mác Lênin, toàn tập Hồ Chí Minh, văn kiện đại hội Đảng mà ở bất kỳ phòng khách của các cán bộ cao cấp nào cũng có, ông Thượng còn trưng những bộ sưu tập báo Nhân Dân, báo Học Tập, tạp chí Cộng Sản… đóng thành bộ theo từng năm , đầy đủ không thua kém bất kỳ thư viện nào.

                                 (còn tiếp)


YÊU THỜI ĐỒ ĐỂU - KỲ 111

                                 (tiếp theo)            
    


Bà Kiểm tra hốt hoảng :
Vậy anh bảo tôi nên làm gì  ?”
Ong thành uỷ thăm dò :
Tôi hỏi thật nhé, chị có thân với ông Thượng không ?”
Bà Kiểm tra cảnh giác :
Nếu thân thì sao ?”
Ong thành uỷ bật cười :
Thì chẳng có gì phải lo…chị chỉ cần xin  ông Thượng nói một câu với ông Sáu, Bí thư mới rằng chị là người thân thiết đề nghị quan tâm giúp đỡ thì ở cái thành phố này không còn thằng nào dám động tới chị nữa…”
Bà Kiểm tra buồn rầu :
Nếu không thân thì sao ?”
Thì phải có một cái lễ ra mắt xin ông bao bọc …”
Bà Kiểm tra ngẩn ra nghĩ rồi lắc đầu :
Khó lắm, tiền bạc chắc ông không cần, mà nếu có cần ít cũng vài trăm ngàn đô la. Mình xoay đâu ra…”
Ong thành uỷ mỉm cười :
Với các ông lớn đưa tiền là… hạ sách . Phải nghĩ coi ông ấy đang cần cái gì mình đáp ứng  mới thượng sách…”
Bà Kiểm tra kêu lên :
Tôi làm sao biết được ông Sáu Thượng đang cần gì ? Cán bộ cao cấp như ông còn thiếu thứ gì ? Xe hơi, biệt thự , trang trại, tài khoản ngân hàng Thuỵ Sĩ, rồi đến cả lâu đài ở Pháp cũng có nữa. Giờ chắc chỉ có thuốc trường sinh bất lão may ra ông chưa có…”
Ong thành uỷ cười cười :
Trường sinh bất lão thì chưa cần , nhưng tôi biết có một thứ ông ấy đang rất  cần ….”
Bà Kiểm tra trợn  tròn mắt :
Ong đang cần gì vậy ? Cao hổ, sừng tê giác hay đông trùng hạ thảo ? Ong cần gì tôi cũng kiếm được…“
Ong thành uỷ cười thầm trong bụng. Con người ta bây giờ ghê gớm thật. Để giữ được cái ghế đang ngồi họ có thể lên rừng xuống biển săn lùng sơn hào hải vị  thậm chí sẵn sàng dâng cả vợ con cho cấp trên. Còn để giữ được mạng sống, họ sẵn sàng diễn lại cảnh con tố cha, vợ tố chồng như thời cải cách ruộng đất . Đó là sự huỷ hoại nhân cách ở cái xứ sở này từ khi cả dân tộc bị xô đẩy vào cuộc đấu tranh giai cấp đẫm máu và nước mắt do đảng phát động.  Ong thành uỷ cứ lan man suy nghĩ làm bà Kiểm tra sốt ruột :
Ong nghĩ gì thế ? Ong khuyên tôi  kiếm cái gì biếu ông Thượng ?”
Ong thành uỷ ngập ngừng :
Tôi biết ông ta đang cần một thứ ?”
Bà Kiểm tra hỏi dồn :
Ong ấy cần gì vậy ? Tôi kiếm được không ?”
Ong thành uỷ hạ một câu xanh rờn :
Cái ông Thượng đang cần  là…chính tôi…”
Bà Kiểm tra kêu lên :
Anh nói gì lạ vậy ? Sao ông Thượng lại đang cần anh ?”
Thế bà quên mất ông Thượng đang nhờ mọi người vận động tôi quên đi vụ con gái tôi mất tích và không nhờ công an điều tra  ai đã bắt cóc nó à ?”
Bà kiểm tra như nhớ ra :
À…tôi nhớ ra rồi … đúng là nếu anh cho qua vụ đó thì tôi sẽ được lệnh xếp lại  vụ anh nhận tiền bảo kê của  đám nhà hàng và vũ trường ,  thậm chí khoá tới anh vẫn cơ cấu thành uỷ để có thể lên chức Trưởng ban tư tưởng văn hoá nữa kìa…”
Ong thành uỷ gật đầu :
Đúng thế…đó là điều ông Thượng hiện nay rất cần…”
Bà Kiểm tra nhìn ông thành uỷ chằm chằm :
Vậy anh sẽ chấp nhận điều kiện của ông ấy chứ ?”
Với một điều kiện ?”
Bà kiểm tra hỏi dồn :
Điều kiện ? Anh cần điều kiện gì?”
Ông thành uỷ chậm rãi :
Tôi đặt điều kiện này chính là để giúp  chị thôi …”
Bà Kiểm tra kêu lên :
Giúp tôi ? Giúp tôi mà ra điều kiện ?”
Ong thành uỷ gật đầu :
Đúng thế ? Tôi sẽ đích thân đến gặp đồng chí Sáu Thượng trực tiếp cam kết  bỏ qua chuyện này với điều kiện chính chị dẫn tôi tới gặp…”
Bà Kiểm tra tròn mắt :
Chính tôi đưa anh đến ? Để làm gì ?”
Thì để chị lấy điểm với ta mà … chị cứ nói do chị thuyết phục nên tôi mới chấp nhận bỏ qua vụ con gái tôi mất tích…khi đó chị  nhờ ông gọi điện gửi gắm đồng chí Bí thư mới thì bố bảo đồng chí cũng không dám động đến chị. …”
Bà Kiểm tra không vội tin vào tặng phẩm bất ngờ ông thành uỷ mang tới .  Sau bao năm lăn lộn trong môi trường “cán bộ”, nhất ‘cán bộ làm công tác đảng”,  bà đã quen nhìn mọi việc với con mắt “cảnh giác”. Nguyên tắc đầu tiên trong phép ứng xử của bà là “ không ai cho không ai cái gì “. Nguyên tắc này nảy ra từ thói quen đặt câu hỏi trong công tác tổ chức cán bộ của bà là “động cơ tư tưởng” của đương sự là gì ? Bởi thế chừng nào bà chưa cắt nghĩa được vì sao ông thành uỷ lại tốt với bà như vậy thì bà chưa thể nhận lời.
Thế nào ? Chị đưa tôi đến nhà ông Thương chứ ?” – Ong thành uỷ sốt ruột.
Nhưng tôi…tôi vẫn chưa hiểu vì sao bỗng dưng anh cho tôi đặc ân  vậy ? “
Ong thành uỷ nở một nụ cười bí ẩn làm bà Kiểm tra bất chợt kêu lên :
Tôi hiểu rồi…tôi hiểu rồi…anh muốn kéo tôi vào làm chứng chứ gì ?”
Làm chứng cái gì kìa ?”
Làm chứng sau này ông Thượng phải giữ lời hứa bỏ qua cho anh vụ kỷ luật, giao cho tôi làm hồ sơ xử lý nội bộ chứ gì ?”
Ong thành uỷ bật cười :
Còn hơn thế nữa kia. Tôi còn muốn chị chứng kiến để sau này nhắc ông Thượng đưa tôi vào danh sách Ban chấp hành mới kẻo ông ấy quên…”
Bà Kiểm tra hớn hở :
Vậy thì được. Nhất định nếu ông ấy quên tôi sẽ nhắc  . “
Ong thành uỷ cười thầm trong bụng, bà Kiểm tra trúng kế ông rồi, ông cần bà làm nhân chứng, nhưng mà làm chứng chuyện khác kìa. Bà Kiểm tra có ranh ma mấy cũng chẳng nghĩ tới…”
Vậy chừng nào tôi đưa anh tới ông Thượng ?”
Càng sớm càng tốt…tuỳ chị sắp xếp…”
Ông thành uỷ không phải chờ lâu, hai ngày sau bà Kiểm tra thành uỷ đã tới tận nhà ông. Bà đưa mắt nhìn quanh phòng khách , hỏi nhỏ :
Chị ấy đâu ?”
Nhà tôi bệnh, nằm phòng trong…”
Bà Kiểm tra gật đầu :
Vậy tốt. Anh không nên cho chị ấy biết vụ này. Đàn bà hay cả nghĩ,có khi  loá mắt vì thương con nên không thấy thiệt hơn. Nhỡ bà ấy không chịu, làm ầm lên rách việc…”
Ong thành uỷ vội trấn an :
Chị khỏi lo. Bà xã tôi mắc chứng hoang tưởng, suốt ngày cứ sắp xếp hòm xiểng với va li, chẳng quan tâm tới vụ này đâu …”
Ong thành uỷ vừa dứt lời, bà Kiểm tra bất chợt trợn ngược mắt, mặt tái mét như người trúng gió , miệng lắp bắp :
Ai..ai..thế kia…”
Hoá ra là vợ ông thành uỷ. Bà chùm một chiếc khăn đen bịt kín đầu và mặt chỉ lộ hai con mắt bôi xanh lè. Bà lết đi khó nhọc, tay cầm con dao thái phở hưo huơ ra phía trước , miệng gầm gừ :
Con tao…trả lại con cho tao…”
Bà Kiểm tra hét toáng :
 “ Ma…ma…”
Nói rồi bà bổ nhào vào ông thành uỷ , ôm chặt lấy ông hoảng sợ :
Nó giết tôi…ối trời ôi…nó giết tôi…”
Ong thành uỷ vội vàng :
Bình tĩnh…bình tĩnh…bà xã tôi lên cơn…chút  thôi , không có đâm chém ai đâu…”
Nói rồi ông gỡ tay bà Kiểm tra dìu bà ngồi xuống ghế nhẹ nhàng cầm con dao trong tay bà , dịu dàng :
Bà vào phòng nằm nghỉ , con gái sắp về rồi …”
Bà vợ ông thành uỷ trừng mắt :
Nói láo…ông nói láo…nó không về nữa đâu…nó chết rồi…tôi phải báo thù cho nó…”
Rồi với sức mạnh không thể ngờ , bất thình lình bà giật con dao  trong tay  chồng, vùng khỏi tay ông, xăm xăm đi tới chỗ bà Kiểm tra thành uỷ đang ngồi quát to :
Tao  giết mày…tao giết mày…trả thù cho con gái tao…”
Phập…con dao trong tay bà vung lên và bổ xuống. May mắn cho bà Kiểm tra nó chỉ sượt qua đầu  rồi bổ xuống mặt bàn làm bà rú lên như thể con dao đã bổ vỡ đôi đầu bà. Ong thành uỷ nhảy ba bước  tới giật lại được con dao ,  kéo bà vợ sềnh sệch  sang buồng bên. Ong cố đè bà nằm xuống ,  tiêm mũi thuốc an thần và dỗ dành :
Có ai hại con gái bà đâu …sao bà lại chém người ta…thôi ngủ lây sức còn đón con gái về…”
Bà vợ còn vùng vẫy, ú ớ một hồi mới chịu ngủ thiếp . Ong thành uỷ kéo chăn đắp cho bà, thở dài nhìn vẻ mặt nhầu nát, rúm ró như người đang gặp ác mộng. Ong khoá trái cửa buồng, quay ra phòng khách . Bà Kiểm tra không còn ở đó nữa, sau cú bị chém hụt, bà hoảng quá chạy ra ngoài sân và nếu cổng nhà ông thành uỷ không khoá bà đã phóng xe chạy mất tiêu . Bà ngồi trên ghế đá ngoài sân vườn, người chưa hết run, trống ngực đang còn đánh thùm thụp. Vừa thấy mặt ông thành uỷ bà đã rền rĩ :
Oi trời ôi…vợ ông nó chém vỡ đầu tôi …”
Ong thành uỷ bật cười :
Nó đã chém trúng nhát nào đâu mà đã kêu làng lên thế ?”
Sao bỗng dưng vợ ông nó nổi máu điên thế ? Ngày trước nó hiền lành nhu mì lắm kia mà ?”
Thì người mẹ nào mất con mà chẳng thế ?”
Bà Kiểm tra thành uỷ quát lên :
Mất con ai mà không đau, nhưng có phải ai cũng cầm dao chém người đâu. Hôm nay tôi tránh không nhanh nó xả làm hai rồi…”
Nói xong bà khăng khăng đòi về. Ong thành uỷ an ủi :
Bà yên tâm , tôi đã tiêm  mũi thuốc ngủ ,khoá trái cửa buồng rồi…”
Thôi thôi…tôi sợ nhà ông quá rồi…không hiểu có phải hôm trước đồng chí Bí thư thành uỷ tới chơi rồi con vợ ông nó xổng ra cầm dao lăm lăm đòi chém làm đồng chí bị tai biến mạch máu não không ?”
Ong thành uỷ tái mặt :
Làm gì có chuyện đó. Đồng chí Bí thư ngồi nói chuyện trong phòng khách,, vợ tôi ngủ trong buồng, có giáp mặt nhau đâu mà bảo doạ chém . Chị cứ phán đoán vậy là giết tôi…”
Chả phải phán đoán …bất cứ ai bị bà ấy chém như tôi lúc nãy thì chỉ có  vỡ tim mà chết…thôi thôi tôi đi về…nấn ná ngồi đây vợ ông nó lại cầm dao tới chém thì chết tôi.”
Ông thành uỷ giữ thế nào cũng không được  đành xuống nước :
Nếu bà không muốn ngồi đây thì ra quán cà phê bàn công việc vậy ….”
Bà Kiểm tra từ chối mãi sau cũng phải bằng lòng. Ong thành uỷ  chở bà tới quán cà phê máy lạnh ngay đầu phố. Bà ngập ngừng, nhìn lui nhìn tới khắp bốn xung quanh, yên tâm không có ai quen biết nhìn thấy mới chịu bước  vào quán.
                         (còn tiếp)