Thứ Tư, 11 tháng 3, 2015

YÊU THỜI ĐỒ ĐỂU - KỲ 172



   
                                                              (tiếp theo)




Ông Sáu Thượng vội quát thằng Hàm :
“ Chữa bệnh phải tin thày chớ ? Sao lại dám ra điều kiện  vậy ?”
Thằng Hàm cáu kỉnh :
“ Nhưng mà tát đau bỏ mẹ đi ai chịu được ?”
Bà vợ ông Sáu Thượng vỗ về :
“ Thôi con chịu khó..con có bệnh phải gắng chịu đựng thày chữa cho khỏi ...”
Gã Bảy Dự từ hôm đó trở thành bậc thượng khách trong nhà ông Sáu Thượng. Gã có thể tới bất kỳ lúc nào, ra vào lính gác cổng không dám hỏi. Lạ một điều là bên sườn trái của thằng Hàm chẳng hiểu sao được gã Bảy Dự chữa trị chỉ khỏi được vài hôm rồi tái phát, bà Sáu lại phải gọi điện năn nỉ gã Bảy Dự tới “truyền nhân điện” .
Một hôm sau khi được truyền “nhân điện” cảm thấy cắt hẳn cơn đau, thằng Hàm giữ gã Bảy Dự lại hỏi :
“ Thày có cách gì khỏi dứt hẳn, chứ nay hết mai đau lại vừa khổ tôi lại vừa phiền thầy ?”
Gã Bảy Dự ra vẻ suy nghĩ lao lung lắm rồi mới nói :
“ Muốn dứt hẳn bệnh này cậu cứ...lấy vợ đi rồi khắc khỏi...”
Thằng Hàm ngạc nhiên thốt lên :
“ Lấy vợ ? Sao lấy vợ lại khỏi ?”
Gã Bảy Dự cười  nhếch mép :
“ Cậu hiện trong tình trạng “thái dương toàn thịnh “ nếu  có vợ âm dương sẽ điều hoà nhân điện khỏi tích tụ nơi sườn trái mới mong hết đau được...”
Lấy vợ ? Đó là điều thằng Hàm chưa bao giờ nghĩ tới . Nó rất ghét ràng buộc, đàn bà đối với nó chỉ là thoả mãn thân xác  còn  yêu đương tình cảm là hết sức xa lạ. Ngay với con gái ông thành uỷ gã bóp cổ chết gã cũng không mảy may  rung động  tình cảm mà chỉ thèm khát thân xác. Chưa bao giờ gã nghĩ tới chuyện chinh phục  cô nào  để gắn bó vợ chồng suốt đời. Bởi vậy chuyện lấy vợ đối với hắn thật nực cười. Vậy nhưng cứ gì phải lấy vợ mới được gần đàn bà ? Gã chợt nhớ tới thằng thư ký  đã nhận cả cục tiền “chạy việc” mà mất hút cả tuần . Sáng nay gã Bảy Dự nói tới chuyện cưới vợ để chữa bệnh đau sườn bên trái nó mới chợt nhớ tới thằng thư ký. Quái lạ, sao không thấy hắn nhắn nhe , không lẽ hắn ôm tiền trốn mất ?
Trong lúc đó gã thư ký đâu dám quên việc thằng Hàm nhờ cậy nhất đã cầm của nó cả một cục tiền. Ngay tối hôm đó gã đã ra đầu một đoạn đường vắng khu Thanh Xuân nơi “chị em” cứ tối tối tập trung dưới bóng cây tối bắt khách. Quả thực thằng thư ký tuy rất hám của ngọt nhưng chưa bao giờ gã hạ cố đi bắt gái đứng đường. Hắn chỉ dám “ăn theo” bạn bè đi hát karaoke rồi “ngã giá” ăn bánh trả tiền ngay trong quán chứ chưa bào giờ có gan “đưa em” đi thuê phòng khách sạn qua đêm tuy sung sướng gấp bội đi “tàu nhanh” trong quán nhưng lại nguy hiểm gấp bội. Nhỡ không may cảnh sát kiểm tra đột xuất và bắt quả tang đang mua dâm bị lập biên bản gửi về cơ quan thì ôi thôi...tiêu ma sự nghiệp.
Hôm đó gã phóng xe lượn qua lượn lại chỗ mấy chị em đứng trong tối và các em đã thi nhau gọi ơi ới :
“ Anh “gì” ơi ..lại đây em bảo nào ?”
Quay đi quay lại thêm vòng nữa, gã đã chọn được một em gái cao ráo, người mình rây, mặc váy ngắn cũn. Em gái cũng đã nhận ra gã , cất giọng cười cợt :
“ Bốn mắt nhìn nhau, tìm ai đấy ?”
Biết chắc “em gái” là “bướm đêm” gã ngỏ lời và sau khi thoả thuận giá cả, gã phải đưa trước một trăm, cô gái nhảy tót lên sau xe :
“ Đi khách sạn chớ ?”
Gã thư ký lắc đầu :
“ Khách sạn nguy hiểm lắm...về nhà anh .”
Cô gái trợn tròn cặp mắt tô xanh lè :
“ Về nhà anh vợ anh nó giết em ?”
“ Không không...anh chưa có  vợ..”
“ Anh mà chưa có vợ..chưa có vợ bé thì có...”
Trong lúc cô gái cười rinh rích, gã nhấn ga cho xe vọt nhanh sợ cô gái đổi ý. Xe chạy qua các khu phố đông đúc rồi nhằm thẳng khu Ba Đình toàn các biệt thự cao cấp. Khi xe tới trước cổng nhà ông Sáu Thượng, gã dừng xe, cô gái nhảy phắt xuống :
“ Anh đưa em đi đâu đây ?”
Gã thư ký cười cười :
“ Về nhà anh mà...nhà anh kia kìa...”
Gã chỉ tay vào khu biệt thự sang trọng có chòi lính gác với cần chắn đường . Cô gái giãy này :
“ Anh đùa em hả ? Nơi đó ai mà vào được ? Toàn nhà các ông cán bộ cao cấp ? “
Gã thư ký vỗ ngực :
“Thì anh sống trong đó mà....anh là gia đình cán bộ cao cấp mà !”
Cô gái bĩu môi :
“ Cái mã anh mà đòi là gia đình cán bộ cao cấp ? Mấy cha con ông cháu cha  toàn đi xe hơi đời mới bóng lộn chứ đâu có đi xe máy cà khổ như anh...”
Gã thư ký cãi :
“ Thì đi gọi các em thì phải bí mật đưa đón bằng xe máy, chứ dùng ô tô lộ chuyện thì chết à ?”
Cô gái vẫn lắc đầu quày quạy :
“ Thôi thôi bốc phét vừa thôi ông. Mấy cha cán bộ cao cấp toàn xài mấy cô hoa hậu sang trọng chứ đâu có đón gái đứng đường như tụi em...”
Gã thư ký cố giải thích cho cô gái rõ gã chỉ quen gia đình cán bộ cao cấp thôi chứ không phải họ, cô giá vẫn không tin. Sau cùng gã đành huỵch toẹt không phải gọi cô cho chính gã mà cho quí tử con ông bà Sáu Thượng, cán bộ cấp cao. Cô gái chẳng biết ông này là ông nào , chỉ nghe nói tới “quý tử con quan” cô đã xua xua tay :
“ Thôi thôi em biết rồi...mấy thằng oắt này chắc chán mấy cô cave vũ trường muốn tìm của lạ trong đám “hương đồng cỏ nội” đứng đường chứ gì ? Chịu thôi, mấy thằng quí tử chíp hôi này quậy khiếp lắm. ĐM nó…cậy thế bố không coi ai ra gì huống hồ tụi em. ..”
Nói rồi cô quay lưng lùi lùi bỏ đi . Gã thư ký kè xe theo kèo nèo :
“ Kìa kìa...em đã cầm tiền của anh rồi sao lại bỏ đi ?”
Cô gái đứng lại , khuỳnh tay vẻ thách thức :
“ Anh muốn “chơi” cứ thuê khách sạn tôi sẽ chiều. Còn vào cái chỗ có lính canh cổng thế kia có trả tiền triệu tôi cũng xin chịu...”
Gã thư ký sừng sộ :
“ Nếu cô không chịu vào thì phải trả lại tôi..tiền cọc chớ ?”
Cô gái cười khẩy :
“ Lại thế nữa kia. Anh đặt cọc rồi không “chơi” thì mất cọc. Có mà bắc thang lên hỏi ông giời ?”
Vừa lúc đó chẳng hiểu từ đâu một gã mặt mũi cô hồn phóng xe máy tới dừng sững trước mặt hai người. Cô gái chẳng nói chẳng rằng nhảy tót lên sau xe . Gã cô hồn rồ máy chạy mất. Sự việc xảy ra quá nhanh làm gã thư ký cứ ngẩn ra vì kinh ngạc. Hoá ra trong lúc gã chở cô gái chạy trên phố, vẫn có một tên ma cô chạy xa xa  bảo vệ cô. Thôi thế là mất toi trăm ngàn. Gã bực mình đành chạy xe vào nhà ông Sáu Thượng vừa lúc bà vợ ông vừa đi đâu về oai vệ bước xuống từ chiếc xe Mẹc đen bóng. Nhìn thấy  gã thư ký bà vẫy lại :
“ Mày đi đâu cả tuần nay mất mặt..”
Gã sợ hãi, vội vã :
“ Báo cáo cô...chú giao cho em nghiên cứu một đống hồ sơ để chuẩn bị hội thảo...?”
Bà vợ ông Sáu Thượng bĩu môi :
“ Hội – thảo ? Chú cháu nhà mày chỉ khéo vẽ chuyện moi tiền Nhà nước.  Tháng nào cũng thấy “hội nghị” với “hội thảo”. Bầy chuyện...có cái...chó gì mà hội thảo..”
Gã thư ký vội vàng :
“ Dạ đề tài kỳ này quan trọng lắm ạ. Vai trò Hội phụ nữ các cấp trong sự nghiệp điều hoà dân số ạ ?”
Bà vợ ông Sáu Thượng bĩu môi :
“ Lại chuyện sinh đẻ có kế hoạch chớ gì ? Mới hội thảo mấy tháng trước giờ hội thảo lại à ?”
Gã thư ký gãi đầu gãi tai :
“ Về nội dung  thì vẫn vậy nhưng tên đề tài thì có thay đổi ạ...”
Bà Sáu Thượng bật cười :
“ Đó...tao biết ngay mà...chú cháu nhà mày chỉ nhăm nhăm vẽ chuyện ra để kiếm tiền thôi..”
Gã thư ký cười hềnh hệch :
“ Thím bảo thời bây giờ không vẽ chuyện ra thì làm sao mõi được tiền Nhà nước. Chú Sáu mới giao cho con xem xét dự án lập bia tiến sĩ bên liên bộ Bộ văn hoá và giáo dục  mới đưa sang để xin chủ trương kìa.!”
Bà Sáu Thượng tròn mắt :
“ Bia tiến sĩ ở trong Văn Miếu đã có rồi , lại bằng đá, hư hỏng sao được mà phải lập bia ?”
Gã thư ký lắc đầu :
“ Không không...không phải tiến sĩ ngày xưa...mà là tiến sĩ ngày nay kìa...”
Bà Sáu Thượng ngạc nhiên :
“ Tiến sĩ ngày nay ? Có mà hàng vạn thằng, lập bia nào cho xuể ?”
Gã thư ký cười cười :
“ Tiền Nhà nước thiếu gì ? Dựng cả triệu bia lẫn tượng đá cũng vẫn được.  Nhưng bước đầu tụi nó tính toán đợt 1 làm thí điểm chỉ làm 5000 tiến sĩ tức sẽ tạc 5000  con rùa đá đội bia ...”
“ Nhà Văn Miếu hẹp bằng cái lỗ mũi đặt bia tiến sĩ thời xưa đã chật cứng rồi lấy chỗ đâu mà đặt những 5000 bia tiến sĩ mới ? Mà tiến sĩ ngày nay đều là bằng rởm cả sao mà dựng bia khắc tên ?”
Gã thư ký cười lớn :
“ Cô cứ lo con bò trắng răng. Tụi nó đề nghị xây khu Văn Miếu mới trên diện tích 20 héc ta ở phần đất mới của Hà Nội kìa...”
Bà Sáu Thượng chợt vỡ lẽ , khen rối rít :
“ Tao hiểu rồi, hiểu rồi...Xây nhà Văn Miếu mới khối thằng sẽ chấm mút vào đấy. Nào tiền lập dự án, nào tiền thiết kế, nào tiền vật tư, xây cất...chưa kể tiền đúc bia đá...”
Thằng thư ký gật gật :
“ Vậy là cô đã thấm nhuần rồi đó. Có điều tụi nó chẳng chấm mút đâu mà là “bốc hốt” đó cô. Thời nay chỉ “chấm mút” thôi thì lạc hậu rồi. Phải nói là “bốc” và “hốt” thì mới đúng . Nào tượng trên Điện Biên, rồi tượng ở Hà Bắc chưa kịp khánh thành đã sập, nào đốt hầm Thủ Thiêm vừa đúc xong đã nứt, nào quốc lộ khắp nơi mới thông xe đã nhan nhản ổ gà, ổ voi...Chỉ có “bốc hốt” thì chất lượng công trình mới thê thảm vậy , chứ chỉ “ chấm mút” không thôi thì đâu đến nỗi.”
Bà Sáu Thượng :
“ Vậy rồi ý kiến chú Sáu mày về cái dự án lập bia tiến sĩ này ra sao ?”
Gã thư ký cười cười :
“ Nhất trí hoàn toàn chứ sao ? Cứ ký là có tiền, tội gì không ký ? mà mình không ký thì rồi tụi nó chạy cửa khác thế nào cũng có thằng khác ký ...”
Bà Sáu Thượng cau mày :
“ Sao chú cháu nhà mày vội vàng thế ? Cứ từ từ coi sao cái đã. Cứ để cho tụi nó công bố trên báo coi dư luận có đồng tình không đã rồi hãy quyết...”
Thằng thư ký lắc đầu :
“ Cô ơi...tình hình bây giờ khác rồi cô ơi...báo chí chẳng là cái đinh gì hết...như vụ mở rộng Hà Nội đấy. Báo chí rồi ngay cả quốc hội nữa phản ứng ầm ầm vậy mà có ăn thua gì đâu. Nó đã chia chác nâng giá đất đai xong xuôi rồi thì có mà bác Hồ sống lại cũng chẳng ngăn được. Bởi vậy quốc hội sau cùng cũng bỏ phiếu  cái rẹt cho tụi nó mở rộng Hà Nội.”
Bà Sáu Thượng có vẻ lo lắng :
“ Tao thấy hồi này chú mày có vẻ nặng tay với báo chí . Nào cách chức, nào bắt bớ...tao sợ rằng bên ngoài tụi nó ra vẻ ngoan ngoãn nhưng bên trong chắc gì tụi nó đã vâng theo, không khéo lại vâng dạ trước mặt văng cặc sau lưng cũng nên..”
Gã thư ký cười hề hề :
“ Chắc chắn vậy rồi. Không những nó văng cặc mà còn chửi bố mình lên nữa ấy chớ. Nhưng mặc xác chúng nó, chửi gì thì chửi thằng nào thằng nấy cum cúp như rắn mồng năm cả rồi. Bởi vậy chú Sáu chỉ đạo tụi nó cứ răm rắp thực hiện. Bảo viết tròn thành méo bảo viết trắng thành đen, bảo cắt cúp văn bản , lời nói để vu vạ...nhất nhất tụi nó đều vâng theo. Thằng nào bướng cách chức ngay lập tức. Thành ra bây giờ bọn nhà báo đều như gà phải cáo cả rồi. Thím cứ yên trí, đừng có lo...”
Bà Sáu Thượng cau mặt :
“ Chú cháu mày đừng có chủ quan. Không khéo rồi lại thành thằng ăn ốc thằng đổ vỏ. Cái thằng nó giấu mặt giật dây thì chẳng sao, chú Sáu mày cứ chường mặt ra sát phạt thiên hạ mua thù chuốc oán rồi không khéo có ngày...”
Gã thư ký lắc quày quạy :
“ Cô cứ lo con bò trắng răng. Chế độ này còn tồn tại dài dài thì chẳng có đứa nào động tới được cái chân lông của cô chú. Cô cứ yên trí mà cất vàng đô la cho vào tài khoản gửi nước ngoài thì chẳng còn sợ thằng nào. “
Bà Sáu Thượng đắc ý :
“ Mày nói đúng đó. Cứ tin tưởng tuyệt đối còn đảng còn mình thì còn đứa nào dám động tới mình nữa mà  sợ ?”
Gã thư ký cười cười :
“ Ấy thế mà con thấy cô vẫn sợ một người đấy ...”
Bà Sáu Thượng trừng mắt :
“ Sợ ai ? Như tao đây còn sợ ai ?”
Gã thư ký lại cười :
“ Con biết cô chú chẳng sợ ai. Cấp trên chẳng sợ, cấp dưới cũng không ...cô chú chỉ sợ thằng cha...Bảy Dự ...đúng không ?”
Bà Sáu Thượng ngây mặt rồi cười  trừ :
“ Không phải sợ mà tao kính nể thầy. Thày có tài thực đó, thầy vừa đoán được cả hậu vận lẫn tiền vận, thầy lại luyện được cả nhân điện chữa bệnh cho mọi người...”
Gã thư ký ngập ngừng :
“ Con cũng lấy làm lạ thật. Người thấm nhuần chủ nghĩa Mác Lê Nin, chủ trương đường lối của Đảng như cô chú mà lại đi tin vào ba cái trò bói toán, mê tín dị đoan ...”
Bà Sáu Thượng nghiêm sắc mặt :
“ Cái đó không phải là mê tín dị đoan. Thày Bảy Dự đã nói rõ rồi, cái đó là môn dự đoán trong khoa học huyền bí chứ không phải trò bói toán nhảm nhí của mấy thằng cha thầy tướng, thầy cúng... “
Thằng thư ký cười hề hề :
“ Con học 5 năm trường Đảng mà chưa thấy sách nào nói tới khoa học huyền  bí cả...”
Bà Sáu Thượng reo lên :
“ Mày nói vậy là đúng quá rồi...Mày học 5 năm trường Đảng nên mày không tin vào khoa học huyền bí là đúng rồi . Trong trường Đảng người ta chỉ dậy cho mày triết học Mác Lên nin với tư tưởng Hồ Chí Minh thôi chứ làm đéo gì có khoa học huyền bí, tử vi, dịch học... Thảo nào mày không tin thầy Bảy Dự là đúng quá rồi...”
Gã thư ký lắc đầu :
“ Con cứ phải tận mắt trông thấy, tận tai nghe thấy, tận tay sờ thấy con mới tin...”
Bà Sáu Thượng reo lên :
“ ủa vậy mày không chứng kiến thầy cho con chim sâu mổ ra quân bài có vẽ y sì như hoàn cảnh nhà tao  ? Rồi mày không thấy chú Sáu mày lên cơn đau tim ngã bổ ngửa ra sao ? Rồi thì rành rành thằng Hàm bị đau thần kinh liên sườn bên trái thầy Bảy Dự không chuyền nhân điện cho nó thì liệu nó có còn sống sót. Bằng chứng mắt thấy tai nghe vậy mà mày còn chưa tin sao ?”
Gã thư ký lắc đầu :
“ Chưa...chưa đủ độ tin cậy...con sợ mấy trường hợp đó chỉ là sự trùng hợp ăn may của thằng Bảy Dự đó thôi...”
Bà Sáu Thượng lắc đầu :
“ Mày đúng là bảo thủ hơn cả mấy ông già. Cứ chờ đấy, tao sợ có ngày mày phải tới quỳ lạy Bảy Dự xin thầy chữa cho nữa kìa...”
                                                                                       (còn tiếp)

Thứ Ba, 10 tháng 3, 2015


YÊU THỜI ĐỒ ĐỂU - KỲ 171
                                        
                                           (tiếp theo)


                                      
Gã Ký Quèn cãi :
“ Nó vẽ vậy chỉ để tượng trưng cậu là con cái trong nhà thôi chứ không nhất thiết cậu phải chơi bóng...”
Thằng Hàm tò mò :
“ Nó còn vẽ gì nữa không ?”
“ Nó vẽ một ông cảnh sát đứng lù lù ngay cổng nhà  ám chỉ hoàn cảnh của cậu bây giờ...”
Thằng Hàm xanh mặt :
“ Nó vẽ được cả gan ruột người ta như vậy kia à ? Tao không tin...”
Gã thư ký nhìn chằm chằm vào mặt thằng Hàm. Thằng này nói thực, người như nó chỉ có tin vào...tiền. Mặc dầu bố nó là cách mạng lão thành, mẹ nó là  cán bộ cao cấp nhưng tuyệt nhiên trong người nó không mang chút gì gọi là lý tưởng cao đẹp của chủ nghĩa cộng sản. Nó sống chỉ để thoả mãn chính nó bất chấp lợi ích của những người xung quanh kể cả bố mẹ nó. Nó chẳng tin vào thánh thần trời Phật, cũng chẳng tin vào Mác, Lênin. Niềm tin với nó là của lạ. Bởi vậy nó không tin vào trò bói toán của thằng Bảy Dự là  đúng thôi. Có khi xúi thằng này  có thể lật tẩy được gã Bảy Dự cũng nên. Nghĩ vậy gã thư ký thì thào vào tai thằng Hàm :
“ Cậu không tin nhưng bố mẹ cậu tin nó sái cổ. Giờ nó nói gì chẳng nghe , tin cậy còn hơn người trong nhà. Cú cái đà này mai kia ông bà via bị nó ám chẳng khác gì ma. Rồi thì bao nhiêu tiền bạc dốc hết  cả cho nó  cậu chỉ có mà ra đứng đường...”
Thằng Hàm lo sợ nhưng vẫn nói cứng :
“ Làm gì có chuyện đó . Nó mà mõi tiền ông bà bô tôi cho nó ra bã liền...”
Gã thư ký khích :
“ Cậu phải lật tẩy nó ngay đi...để càng lâu bố mẹ cậu càng bị nó mê hoặc rồi thì có thánh gỡ nổi...”
Thằng Hàm nghiến răng :
“ Gọi nó tới tao đập vỡ mặt nó...”
Gã thư ký xua tay rối rít  :
“ Ấy chớ...ấy chớ...cậu làm vậy hư hết bột hết đường...”
Gã nhìn cái vẻ mặt nổi giận đùng đùng của thằng Hàm mà ớn. Lúc đó thông thường người ta hoặc đỏ mặt lên hoặc tái xám đi, thằng này không, mặt nó vàng khè như bị ám khói, biến đổi thành chiếc mặt như nặn bằng đất sét. Trong cái đầu của nó, ngoài sự hằn thù ra chắc chẳng có đôi chút suy nghĩ sáng suốt nào hết. Thảo nào khi nộ khí xung thiên hắn giết người như bỡn. Tốt hơn hết là chỉ việc cho hắn, chớ có nên kích động hắn nổi máu điên lên có khi chết lây. Nghĩ vậy gã thư ký chậm rãi :
“ Cậu nên nhớ rằng Mác Lênin đã dậy bạo lực chỉ sử dụng vào lúc mọi thủ đoạn chính trị trở nên phản tác dụng không ?”
Thằng Hàm càu nhàu :
“ Dẹp ba cái thứ chính trị thối ấy đi mày. Để dành nói với bố tao. Mày muốn nói gì cứ nói mẹ nó ra cho gọn chuyện...”
Gã thư ký cười rinh rích :
“ Cậu là con nhà cộng sản nòi sao dị ứng với lý luận cách mạng ? Nếu vậy tôi nói nôm na cho cậu dễ hiểu nha, cậu chỉ nên đấm vỡ mặt nó khi nào cậu thua nó trong đấu trí thôi...”
Thằng Hàm trợn tròn mắt :
“ Thua nó trong đấu trí ? Tao mà lại thèm đấu trí với thầy bói à ? Thôi đi mày, dẹp ba cái trò ngớ ngẩn ấy đi, mày cứ bảo thằng đó không chấm dứt ba cái trò bịp bợm ấy đi tao sẽ đập vỡ mặt nó...”
“ Cậu đập nó không sợ ông bà nhà đập lại cậu à ? Cậu nên nhớ nó đang được cả hai rất tin tưởng, cậu mà giở võ tay chân ra là chết với ông bà già. Tốt hơn hết cậu cứ giả vờ tin hắn nhờ hắn bói cho để mà lật tẩy hắn. Có vậy mới làm bố mẹ cậu tỉnh ra...”
Thằng Hàm gật gật :
“ Vậy cũng được . Mày đi gọi nó tới bói cho tao đi...”
Gã thư ký cười cười :
“ Vậy cậu muốn coi bói hay muốn “ăn gỏi” chị em ?”
Thằng Hàm nhớ ra :
“ ừ nhỉ...suýt tao quên...thôi mặc cha thằng thầy bói...tính sau cũng được...mày cứ đi bắt một con bé về đây cho tao. Nhưng nhớ phải cho kín...”
Vừa lúc đó vợ chồng ông Sáu và gã Bảy Dự bước vào. Thằng thư ký vội vã xin phép về, bà Sáu Thượng chặn lại :
“ Có cái việc gì mà mày cứ cuống lên thế ?”
Gã thư ký cuống quít :
“ Dạ...việc cơ quan chú Sáu giao cho con nhiều lắm ạ...Sáng mai chuẩn bị họp giao ban hàng tháng với các Cục, Vụ, Viện...con phải thảo nội dung cho chú ạ...”
Gã đưa mắt nhìn thằng Hàm cầu cứu, thằng này lên tiếng ngay :
“ Nó bận việc cho bố  giữ làm gì  ?”
Bà Sáu Thượng mừng rỡ :
“ Con tỉnh rồi hả ? Vậy tốt quá...con đã đói chưa để mẹ bảo tụi nó mang cho con ăn...”
Thằng Hàm lắc đầu quày quạy :
“ Ăn uống gì...con có bệnh tật gì đâu...mẹ cho con đi ra ngoài với thằng thư ký đi...”
Bà Sáu Thượng hoảng sợ nói thầm vào tai thàng Hàm :
“ Ấy không được...con đi ra ngoài thế nào được...nhỡ thằng nhà báo nào nó chụp được ảnh nó đưa lên báo thì lôi thôi to...”
Nói rồi bà ra hiệu cho gã thư ký , gã này mừng rỡ, ba chân bốn cẳng biến khỏi phòng. Gã Bảy Dự lên tiếng :
“ Cậu nói không có bệnh tật gì, vậy cậu cho tôi coi mạch được không ?”
Thằng Hàm không nói gì, chỉ giương mắt lên nhìn chằm chằm vào mặt Bảy Dự. Ong Sáu Thượng vội nói :
“ Bố quên chưa giới thiệu với con đây là là nhà nhân điện học Bảy Dự, chuyên chữa bệnh bằng truyền nhân điện rất có hiệu quả. Vừa rồi không có anh ấy bố đã phải đi cấp cứu nhồi máu cơ tim rồi...”
Thằng Hàm muốn nổi nóng chửi toáng lên nhưng nhớ lời dặn gã thư ký nên im bặt chỉ giương cặp mắt trắng dã lên nhìn chăm chằm  gã Bảy Dự. Bà Sáu Thượng vội giục :
“ Kìa..con đưa tay cho thầy bắt mạch cho. Con may mắn lắm đó, không phải ai cũng được thầy coi đâu...”
Thằng Hàm miễn cưỡng đưa tay cho gã Bảy Dự. Gã này không bắt mạch ngay mà lại hỏi :
“ Phải lúc này cậu cảm thấy hơi đau đau ở bên sườn trái không ?”
Thằng Hàm giật mình. Đúng là từ lúc ngủ dậy, gã cảm thấy bên sườn trái có cái gì cứ nhoi nhói như kim châm vậy. Quái lạ, chẳng lẽ gã Bảy Dự này là con ma xó sao ?  Chắc hắn đoán mò chẳng may chó ngáp phải ruồi vậy thôi. Nghĩ vậy thằng Hàm chối phắt :
“ Không, tôi chẳng thấy đau đớn gì bên sườn trái hết. Mà sao chưa bắt mạch ông đã biết được căn bệnh của tôi vậy ?”
Gã Bảy Dự cười  nhạt :
“ Chưa bắt mạch nhưng cầm tay cậu, lập tức nhân điện của cậu chuyền sang , tôi cũng đã đoán được phần nào bệnh tật rồi. Nhưng cậu không thừa nhận  là đang đau bên sườn trái thì tức là cậu chưa chịu tin nên nói dối tôi , đúng không ?”
Thằng Hàm lúng túng :
“ Thì ông cứ bắt mạch gọi bệnh tôi coi sao nào ? Mới nắm vào tay người ta sao đã biết được gì ?”
Gã Bảy Dự nhìn chằm chằm vào mắt thằng Hàm. Nó chợt cảm thấy như có luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng làm hắn rùng mình. Hắn nghĩ bụng phải thật bình tĩnh và tỉnh táo đây. Thằng cha này cũng thuộc loại quái kiệt giang hồ . Ánh mắt hắn ghê gớm thật. Cứ như rọi  thẳng vào suốt bụng dạ người ta. Chắc hắn biết mình chối không đau đớn gì để hạ nhục hắn đây chứ mười mươi là mình đang đau . Nghĩ vậy trong lúc Bảy Dự chăm chú nghe mạch , thằng Hàm liền nín thở mong gây nhiễu để làm thằng đó bắt mạch sai.
 Lúc này mọi người im lặng theo dõi gã Bảy Dự bắt mạch cho thằng Hàm. Tuy nhiên không ai biết cả hai đang có một cuộc đấu ngầm với nhau.Một bên cố nín thở để làm sai lệch mạch , một bên đang căng óc tìm cách lật tẩy . Thời gian trôi đi nặng nề, thằng Hàm không nín thở được lâu, Nó thở dốc liền mấy cái rồi  cứ thế ngáp ngáp làm bà Sáu Thượng hoảng hồn :
“ Oi chết chết..cháu nó làm sao thế này ?”
Gã Bảy Dự cười  khảy :
“ Yên trí…yên trí…Cậu không sao cả đâu ?”
Bà Sáu Thượng lắp bắp :
“ Có phải cháu nó lên cơn kinh phong không ?”
Gã Bảy Dự lắc đầu :
“ Không sao …không sao đâu…cậu hết ngáp ngay đó mà…”
Nói rồi gã rút tay trở lại, lập tức thằng Hàm ngậm ngay miệng lại, không còn há ra nữa nhưng cả sườn bên trái của nó như có cả trăm mũi kim chích đau nhói khiến hắn oằn người la oai oái.
“ Chết…chết …ối trời ôi đau…đau quá…”
Gã Bảy Dự chợt cười nhạt :
“ Sao nãy tôi hỏi cậu có đau sườn trái không cậu kêu không đau …”
Thằng Hàm mếu máo thú nhận :
“ Lúc nãy tôi có hơi đau đau  thật nhưng tôi giấu…chẳng hiểu sao giờ nó lại đau dội lên. “
Gã Bảy Dự nghiêm giọng :
“ Anh bị đau sườn trái chẳng qua là điện nó tích vào chỗ đó không thoát đi được. Lúc nãy điện tích còn ít nên ít đau , giờ mỗi lúc tích điện một nhiều nên anh càng thấy đau hơn. Càng để lâu điện tích càng nhiều càng đau nhức …”
Thằng Hàm hoảng sợ :
“ Thày có cách nào giúp tôi hết tốn  bao nhiêu tiền bố mẹ tôi cũng xin nộp cho thày.”
Gã Bảy Dự cười nhạt :
“ Chữa thứ này tổn hao chân khí của tôi lắm, không thể tính bằng tiền được.”
Nói xong gã cáo từ vợ chồng ông Sáu Thượng ra về. Thằng Hàm cuống quít :
“ Ay đừng về…thày đừng về…thày chữa bệnh cho tôi đã chứ…”
Bà vợ ông Sáu Thượng đành chạy theo Bẩy Dự khẩn khoản :
“ Thày đừng chấp thằng đó. Tính nết nó vẫn vậy từ bé. Thày nể mặt vợ chồng tôi mà nán lại chữa trị cho nó…”
Gã Bảy Dự ra khỏi buồng mới đứng lại :
“ Em nể anh chị lắm em mới xin nói thật. Thằng này hệ kinh lạc hay còn gọi là mạng nhân điện của nó bị rối loạn rồi. Lẽ ra ở nơi có điện thế mạnh thì điện phải truyền về nơi điện thế yếu. Thằng này  ngược lại. Hai luồng nhân điện chạy ngược nhau khiến mạch bị ngưng trệ , nhẹ thì lên cơn điên đập phá mà nặng thì chết bất đắc kỳ tử….”
Bà vợ ông Sáu Thượng sợ tái xám cả mặt mày, vội rối rít :
“ Nếu vậy nhất định xin thày ở lại ra tay cứu giúp cho, tôi sẽ không quên ơn thày…”
Thế rồi bất chợt bà Sáu Thượng đổi ngay giọng, mắt trừng lên, mặt sắt lại, nói gằn từng tiếng :
“ Nhược bằng thày cứ khăng khăng không giúp tôi…thầy biết rồi đấy…tôi sẽ nói chuyện với thầy theo cách khác.... ?”
Gã Bảy Dự giật thót người, gã bất chợt nhớ lại thân phận của gã ôi chết chết, gã quên béng mất là gã đang như con cá nằm trên thớt. Lệnh truy nã gã dẫu đã xếp xó mấy năm nay nhưng hiểm nguy vẫn còn đó. Oi chao ôi, con mụ phù thuỷ này đang nắm trong tay vận mạng của gã . Nó mà muốn diệt thì chỉ cần giở tay lên là gã đeo còng số 8 vào tù bóc lịch tới già. Nghĩ vậy gã cuống quít :
“ Ấy chết...chị nói vậy chết thằng em...em có nói em không trị bệnh cho cậu Hàm đâu...em chỉ nói là  bệnh của cậu khá nặng...khó cứu chữa thôi.”
Bà Sáu Thượng dịu giọng :
“ Vậy tốt...cậu cố chữa cho em nó...không đời nào tôi quên công của cậu...”
Gã Bảy Dự đành líu ríu theo chân vợ chồng ông Sáu Thượng trở lại phòng thằng Hàm đang nằm. Nó vẫn chưa hết đau bên sườn trái nên vẫn ép chặt lấy cái gối vào đó, miệng rên hừ hừ :
“ Đau quá...đau quá...sao lại đau thế này ?”
Ông Sáu Thượng lo lắng :
“ Nó đau vậy sợ ảnh hưởng đến thần kinh, tim mạch rồi biến chứng sang bệnh khác thì nguy...Thôi gọi xe cấp cứu cho nó ?”
Bà vợ ông Sáu Thượng quát khẽ :
“ Cái ông này hay nhỉ ? Đã nhờ cậy thày thì phải tin tưởng vào thày chớ. Như bản thân ông đó, nếu tôi cũng sợ cuống lên cho gọi xe cấp cứu  thì liệu ông còn sống tới bây giờ không ? May mà có thày khai thông  kinh mạch cho không thì nguy rồi....”
Ông Sáu Thượng sợ sau này thằng Hàm lăn cổ ra chết thì mọi tội tình đổ hết lên đầu ông, ông đành nín thinh không nói năng gì . Rồi nhìn vẻ mặt hầm hầm của bà vợ, ông vội nói lấy lòng thằng Bảy Dự :
“ Tôi lo là lo anh Bảy Dự bận việc không tới giúp được mình chứ nếu anh đã nhận lời chữa trị cho nó thì còn lo gì nữa ?”
Gã Bảy Dự chẳng nói chẳng rằng tát đánh đốp cái  vào mặt thằng Hàm làm nó rống lên :
“ Trời đất ôi...sao lại đánh tôi ?”
Gã Bảy Dự không thèm trả lời giang tay tát thêm cái nữa. Lúc này thằng Hàm nổi cáu :
“ Đánh nữa hả ? Mày đánh nữa tao sẽ đấm vỡ mặt mày ra..”
Lo sợ thằng quí tử bị tát cái nữa , bà vợ  ông Sáu Thượng vội vã :
“ Thày...sao thày lại đánh em nó thế ?”
Gã Bảy Dự không thèm trả lời, trừng mắt lên nhìn và bất thình lình lại dang tay tát thêm cái nữa làm thằng Hàm giãy lên đành đạch, chân tay đập liên hồi lên mặt phản , miệng rền rĩ :
“ Thằng khốn nạn, sao mày đánh tao. mày có phải thày thuốc thật không hay là lưu manh đầu đường xó chợ nên tát tao mới đau thế này...Hu hu.... mẹ đuổi nó ra đi không nó giết chết con mất...”
Hai vợ chồng ông Sáu Thượng đưa mắt nhìn nhau. Cả hai đều không dám bình luận gì ? Làm sao biết được nó đang giở trò gì ? Ngộ nhỡ nó tát thằng Hàm là cách trị bệnh độc đáo của nó thì sao ? Nhưng mà tát vậy thì cũng tội nghiệp cho thằng Hàm quá. Nó đang đau đớn, bệnh tật sao lại giang tay tát nó mạnh đến thế. Bà Sáu Thượng không dám lên tiếng can ngăn, chỉ đứng sát vào người thằng Hàm để phòng khi thằng Bảy Dự tát quá mạnh thì bà ngăn lại.
Tuy nhiên bà lo vậy là thừa , sau khi thằng Bảy Dự tát đủ 3 cái vào má thằng Hàm, nó hất hàm, nghiêm giọng hỏi :
“Mày cảm thấy sao, có còn đau cạnh sườn nữa không ?”
Thằng Hàm sợ nói hãy còn đau thì hắn lại tát cho cái nữa nên vội vàng nói “
“ Hết rồi...hết đau rồi...không cần tát nữa...hết đau rồi ...”
Bà Sáu Thượng nhìn vẻ mặt đã hết nhăn nhó của thằng con, vui vẻ :
“ Rõ thật là Lãn Ông tái thế cũng chỉ đến vậy. Thày niới vừa giở tay một tí thôi đã hiệu nghiệm vậy đủ biết thầy tài giỏi bậc nào .”
Gã Bảy Dự lắc đầu :
“ Đừng mừng vội. Chưa dứt hẳn bệnh đâu.Nhân điện tích tụ vào chỗ đó tạm thời khuếch tán đi nhưng rồi không tiếp tục chữa trị nó sẽ lại tái phát...”
Thằng Hàm nghe nói tái mặt. Ôi mẹ kiếp, cứ để thằng cha này tiếp tục chữa bệnh tức là để cho hắn lại tát nữa. Ồ không không, ba cái tát nảy lửa mới rồi còn đau rát trên má, giờ thà chịu đau cạnh sườn còn hơn ăn tát nữa. Thằng Hàm lắc quày quạy :
“ Thôi thôi...chữa bệnh kiẻu gì thì chữa chứ cái kiểu tát như vừa rồi thì thôi, bố ai chịu nổi.”
Ông Sáu Thượng từ nãy chứng kiến rõ rành rành thằng Bảy Dự chỉ tát có ba cái mà thằng  Hàm hết đau trong bụng phục lăn . Hoá ra câu chuyện chữa bệnh bằng nhân điện là có thật sao ?
                                                             (còn tiếp)

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2015

CHUYỆN VUI...SAU TẾT

 

                                                         

  XỎ LỢN VỀ TAO

      Từ Hà Nội về , ông Sáu Chủ tịch sướng suốt một tuần liền sang tuần thứ hai vẫn chưa hết …sướng .
Ong trúng số  ?  Không phải . Lên lương ? Không phải . Hay mới kiếm được một “ em gái Bắc kỳ nho nhỏ” làm vợ bé dấu kỹ ngoài đó ?  Cũng không phải nốt. Ba  thứ đó cũng gọi là “sướng” nhưng chưa nhằm nhò gì , chưa đáng gọi là “đệ nhất sướng”.
 Ngày xưa các cụ ta nói “ nhất quận công, nhì…”ỉa” đồng”. Ngày nay “quận công” không còn nữa, tước vị tương đương với nó là  …Chủ tịch tỉnh ký phát là chi tiền tỉ. mọi việc lớn nhỏ thiên hạ đều phải tìm tới để…xin “ý kiến chỉ đạo”, rồi thì xe hơi đời mới nhất,  loại tỉ rưỡi trở lên, biệt thự sang nhất ở vị trí đẹp nhất, ngày lễ ngày tết được dâng nhiều của ngon vật lạ nhất…. Và còn nhiều thứ nữa…. Vậy mới xứng là “đệ nhất sướng”. Aý thế mà ông Sáu lại vừa “trúng” cái ghế đó, hỏi sao mà không sướng chớ ?
Máy bay đưa ông Sáu từ Hà Nội trở về, vừa xuống sân bay Tân Sơn Nhất, ra khỏi phòng cách ly, ông Chánh văn phòng đã đâm bổ đến :
“ Báo cáo anh Sáu, phái đoàn ra đón anh Sáu đã có mặt đông đủ …”
Ong Sáu ngực hơi ưỡn ra , nghiêm giọng :
“ Có thiếu thằng nào không ?”
“ Báo cáo anh …đủ hết , thiếu có mỗi ông Bảy Mập, Tổng Giám đốc Công ty lò mổ  không thấy tới mà cũng không báo cáo lý do vắng mặt…”
 Ong Sáu văng tục :
“ ĐM thằng này qua mặt lãnh đạo hả ? Được rồi, để đó tao xử …”
 Vừa bước vào phòng khách sân bay , ông Sáu đã thấy lố nhố nguyên một dàn cán bộ các Sở, Ban, Nghành, đoàn thể ,  Công ty …chờ sẵn . Ong Sáu Chủ tịch vừa bước tới nơi, đám đông đã nhao nhao :
“ Chúc mừng anh Sáu Chủ tịch thắng lợi trở về…”
Ong Sáu xua tay lia lịa :
“ Cảm ơn…cảm ơn...Đi đón đông người thế này ảnh hưởng công việc cơ quan. Thôi về…thôi về…”
Ong Chánh văn phòng hốt hoảng :
“ Ay chết…về sao được anh Sáu…văn phòng đã đặt tiệc mừng anh Sáu trở về tại khách sạn 5 sao ở Sàigòn rồi…Xin anh Sáu ghé qua đó để các đồng chí Giám đốc Sở, Ban, Nghành, đoàn thể , các Công ty nâng ly chúc mừng…”
Ong Sáu Chủ tịch vẫn lắc quày quạy :
“ Không được, không được…không  nâng ly nâng cốc gì hết. Về cơ quan…về cơ quan…”
Cuộc rượu mừng ông Sáu trúng Chủ tịch tỉnh  bị huỷ bỏ gây chấn động dư luận toàn tỉnh. Nhiều người phỏng đoán  kỳ này anh Sáu sẽ ra tay quyết liệt chống tham nhũng, thực hành tiết kiệm.  Nhiều anh đã chót nhận tiền “ chạy việc ”, “chạy ghế” lo ngay ngáy chẳng hiểu kỳ này thời thế xoay vần ra sao ?
Kể ra thiên hạ thắc mắc cũng có phần đúng. Theo thông lệ, ngày giỗ ngày tết, ngày cưới vợ cho con trai, gả chồng cho con gái, ngày thôi nôi, đầy năm cháu nội, cháu ngoại…ngày nào dịp đó cán bộ toàn tỉnh  cũng phải tới nhà ông Sáu chúc mừng kèm theo gói quà to nhỏ tuỳ bổng lộc của cái ghế mình đang ngồi. Ay thế mà một sự kiện trọng đại vậy mà cứ im phăng phắc không mở tiệc ăn mừng thì thật bất công, phụ công lao trời biển của ông Sáu cất nhắc, nâng đỡ biết bao cán bộ lớn nhỏ .
Ong Chánh văn phòng bị chất vấn nhiều quá đành đánh bạo hỏi ông Sáu :
“ Báo cáo anh Sáu , từ hôm anh ở về , anh em  thắc mắc dữ lắm …”
Ong Sáu cau mày :
“Thắc mắc  gì ? Những đứa nào ? Ghi tên từng thằng để tao xử nó…”
Ong Chánh văn phòng vội vàng :
“ Ay không không…họ thắc mắc sao không tổ chức liên hoan mừng anh Sáu trúng Chủ tịch  ?”
Ong Sáu cười toét miệng :
“Ua vậy hả ? Kể ra làm lớn ngoài khách sạn thì không nên, nhưng làm bữa nhậu lai rai tại nhà thì có sao ? Mình chơi … “văn nghệ” mà…”
Ong Chánh văn phòng mừng rỡ, lập ngay danh sách “khách mời” đưa ông Sáu duyệt. Ong “nghiên cứu” suốt một ngày mới cho gọi Chánh văn phòng tới :
“ Phải thằng Bảy Mập  bữa trước không đi đón tao ở sân bay không ?”
Ong Chánh văn phòng ngớ ra, không ngờ “thủ trưởng” nhớ và thù dai đến vậy. Ong Sáu quát :
“ Tội nó lớn vậy, tao chưa xử sao còn mời tới nhà tao uống rượu ?”   
Ong Chánh văn phòng sợ hãi :
“ Báo cáo anh Sáu em sẽ gạch ngay tên nó ra, gạch ngay…gạch ngay…”
Thế là suốt mấy ngày trước giờ G tức giờ khai tiệc mừng ông Sáu trúng Chủ tịch , toàn bộ cán bộ tỉnh cứ náo loạn cả lên. Anh nào được  gỉ tai mời tới dự thì mừng rỡ, hoa chân múa tay, yên trí được ông Sáu bảo kê, còn ngồi vững ghế dài dài,  giờ chỉ lo mang tới nhà ông Sáu quà gì , rượu Tây, cao hổ, hay sâm nhung ? Nêu “đi” phong bì thì “đi” đô la hay tiền Việt ? Chỉ buồn cho những anh không được “gỉ tai mời”, bị đá ra ngoài vòng bảo kê của ông Sáu thì một là chuyển công tác, hai là đi học trường Đảng, ba là về hưu non là cái chắc.
Trong số những người không may mắn, có ông Bẩy Mập Giám đốc Công ty lò mổ cứ đợi, đợi hoài không thấy ông Chánh văn phòng gọi điện tới gỉ tai, trong lúc các ông ở các công ty khác, các ông Chánh Phó Giám đốc, Trưởng Phó Ban, Phòng ... ông nào cũng vui như Tết vì đã cầm chắc một “vé mời miệng” tới nhà chú Sáu uống rượu mừng. Ong Bẩy Mập cứ nhấp nha nhấp nhổm chờ điện thoại từ văn phòng Tổng Công ty gọi sang, chờ hoài, chờ hoài chẳng thấy động tĩnh gì, đành liều mò tới nhà riêng ông Chánh văn phòng . Trò chuyện đưa đẩy dăm câu ba điều, ông Bảy Mập hỏi thẳng :
“ Ong Sáu Chủ tịch có mời tôi tới dự liên hoan không mà chưa thấy anh bảo gì tôi…”
Ong Chánh văn phòng làm ra vẻ rầu rĩ :
“ Tôi không thấy ổng  nói gì …”
Ong Bẩy Mập đẩy chiếc phong bì trong có 5 tờ trăm đô  về phía ông Chánh văn phòng :
“ Chắc có hiểu lầm gì đây. Trước nay ông Sáu với tôi có khúc mắc gì đâu…tuần trước tôi còn về Sàigòn trực tiếp gặp Giám đốc Sở Giáo dục xin cho con ông Sáu vào học trường chuyên Lê Quý Đôn kìa..”
Ông Chánh văn phòng đẩy vội chiếc phong bì vào ngăn kéo  rồi mới  giả lả :
“ Chẳng có chuyện gì đâu…chắc ông Sáu bỏ sót tên ông thôi…Để mai tôi báo cáo lại cho.”
Hôm sau ông Chánh văn phòng nói rõ trường hợp ông Bẩy Mập với ông Sáu Bí thơ . Nghe thủng chuyện,  ông dịu giọng :
“ Hôm đó nó đi lo công chuyện cho tao hả ? Vậy sao nó không báo cáo ? Thôi được, lần này tao tha…”
Ông Bẩy Mập được ông Chánh văn phòng chuyển lời mời của ông Sáu Chủ tịch  mừng như bố sống lại, suốt 3 ngày liền ông vò đầu bứt tai nghĩ coi nên sắm quà gì . Tiền bạc hả ? Ong Sáu có thừa. Của ngon vật lạ hả ? Ong Sáu đâu có thiếu ? Vậy phải kiếm cái gì vừa có ý nghĩa lại vừa có giá trị thực tế nữa kìa.
Ong Bảy Mập cứ suy nghĩ, miệt mài suy nghĩ cả trong giờ làm việc, cả trong bữa ăn, cả trên giường ngủ…Thế rồi một đêm sau giấc ngủ chập chờn, ông sực tỉnh , ngoái nhìn sang bên thấy bà vợ vẫn nằm tô hô bên cạnh, miệng ngáy phì phò, một ý tưởng bỗng loé lên làm ông reo to :” Thấy rồi….hoan hô …thấy rồi…”. Bà vợ choàng tỉnh, tưởng ông nói mình, vội cuốn chăn quanh người, hoảng hốt :
“ Ong…ông… thấy cái gì ? Thấy…ở đâu ?”
Ong Bảy Mập vui vẻ :
“ Tôi tìm thấy rồi…tôi sẽ mua biếu anh Sáu một món quà hết sức đặc biệt…”
Bà vợ thở hắt ra :
“ Đồ quỷ…làm tôi hết hồn…cứ tưởng ông thấy cái gì …”
Bữa tiệc “văn nghệ” mừng ông Sáu được tổ chức trong khuôn viên nhà ông, đông vui và nhộn nhịp không thua gì đám cưới cậu quí tử hồi năm ngoái. Cả chục cái nhà rạp rộng lớn được dựng lên khắp trong vườn. Bàn rượu được chia thành ba loại . Loại một dành cho các Chánh Phó Giám đốc Sở . Loại hai giành cho các Chánh Phó Giám đốc Công ty …Để giúp vui ông Chánh văn phòng  mời hẳn mấy “sao”  trên thành phố về ca hát, nhảy múa làm quan khách ai nấy đều tưng bừng vui vẻ. Tất nhiên, người vui nhất phải là ông Sáu. Thường ngày ít thấy ông cười, nhưng hôm nay, trên gương mặt phì nộn, toàn thịt là thịt, cái miệng với cặp môi dầy đã thấy nhếch lên hềnh hệch khiến  đôi mắt ti hí tưởng như nhắm tịt lại. 
Đúng lúc đó một đoàn người khiêng cái hòm rất to đi đầu là ông Bảy Mập. Bao quan khách đang trò chuyện ồn ào bỗng im phăng phắc , bao con mắt dồn cả vào cái hòm. Quái, thằng cha Bảy Mập này biếu xén cái gì mà kềnh càng, lộ liễu đến thế ? Chờ cho cái hòm được khiêng vào giữa nhà rạp , ông Bẩy Mập mới cung kính chào khắp bốn xung quanh rồi cất  tiếng trịnh trọng :
“ Kính thưa đồng chí Sáu Chủ tịch …Thưa các đồng chí Chánh Phó Giám đốc Sở …Hôm nay,  toàn thể cán bộ, đảng viên Công ty lò mổ hồ hởi phấn khởi chúc mừng đồng chí Sáu trúng cử Chủ tịch  … Nhân dịp vui mừng này, tôi có một món quà tuy giá trị không lớn những mang đầy ý nghĩa  …”
Ong Bẩy Mập nói xong trịnh trọng mở thắp thùng…Cả trăm con mắt đổ dồn và cùng ồ lên một tiếng. Trời ơi tưởng gì, hoá ra là một con heo quay khổng lồ nặng  cỡ hơn một tạ, nằm quỳ trên mâm lớn. Tiếng vỗ tay nổi lên ầm ầm, ông Sáu Chủ tịch tiến đến bắt tay  cảm ơn ông Bảy Mập.
Lập tức con lợn quay được xả ra chia cho các bàn, riêng cái thủ lợn được để nguyên đặt trên mâm và bưng tới bàn ông Sáu Chủ tịch ngồi cùng các quan Chánh phó Giám đốc Sở theo đúng tục lệ cổ truyền “ xỏ lợn phần cụ tiên chỉ” .
Cuộc nhậu trở lại ồn ào trong tiếng hát hết cỡ của cô ca sĩ ngôi sao. Thế rồi trong lúc ban văn nghệ tạm nghỉ, các quan khách giơ ly lên “ dzô…dzô”, từ trong chiếc loa phóng thanh công suất lớn bỗng có tiếng cười  khúc khích rồi tiếng mấy cô ca sĩ chớt nhả kháo nhau :” Gớm  cái đầu heo quay sao giống cái mặt ông Sáu  thế…”.
Do volume vặn hết cỡ nên từng câu từng lời mấy cô ca sĩ lọt hết cả vào tai  quan khách. Cả mấy bàn tiệc chết lặng, im phăng phắc rồi bỗng một tràng cười phá lên , lan đi ào ào khắp các bàn tiệc. Nhìn quanh ba bề bốn bên thấy người nào cũng cười nghiêng cười ngả, ông Sáu tái mặt , miệng há hốc,  quát không ra hơi :
“ ĐM….thằng Bảy Mập xỏ tao…”
    NT 

Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2015

Hội Lớp Xuân Ất Mùi 2015

Trích Facebook của chị Nguyễn Thị Liên: "
    Vài hình ảnh "thời sự" gửi các thành viên đoàn Du Xuân Ất Mùi Toán K13 ĐTTH. Các ông bà bạn già cùng nhau đi vãn cảnh chùa Tây Phương, chùa Trăm gian, rồi dự liên hoan thịnh soạn, hát karaoke rất vui vẻ tại trang trại nhà ông bạn Mai Đình Nội".

Danh sách tham gia  Du Xuân Ất Mùi 2015

STT
Họ và tên

Số người
1
Nguyễn Văn Ước
1
2
Nguyễn Thị  Liên
1
3
Mai Đình Nội
1
4
Nguyễn Đình Hóa
1
5
Chu Hải Lộc
1
6
Phạn Văn Định
3
7
Lê Văn Nắp
1
8
Ngô Hùng
1
9
Nguyễn Thị Mai
1
10
Nguyễn Thị Thảo
1
11
Trần Thị Lan
2
12
Đỗ Xuân Dương
1
13
Trịnh Kim Thanh
1
14
Lê Hoàng Anh
2
15
Lê Sơn
1
Tổng số:
19

Hôm nay ngày 7/3/2015 nhằm 17 tháng Giêng năm Ất Mùi, đoàn du xuân của K13 toán ĐHTH đã lên đường nhằm hướng tây: thăm viếng chùa Trăm Gian và chùa Tây Phương nổi tiếng.

Chùa Trăm Gian:






Chùa Tây Phương:



Đến trưa, đoàn thăm và dùng bữa tại nhà vườn bạn Mai Đình Nội ở xóm Trám, xã Ba Trại, h. Ba Vì, Hà nội.









Sau khi cơm rượu, các ca sĩ của lớp đã nhiệt tình hát ka-ra-o-ke trên nhà sàn trong khuôn viên trang trại của anh Nội.

Hội trưởng Nguyễn Đình Hóa thay mặt các anh của lớp tặng hoa chị em K13 làm không khí cuộc du Xuân thêm phần ý nghĩa và trang trọng.



Ra về với quà quê - bánh tẻ Ba Trại - các anh chị em đều vui vẻ, khỏe mạnh và phấn khởi.

Xin chúc mừng các chị của Lớp toán K13 ĐHTH nhân dịp ngày 8-3 !