Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2015

Nói thật không sợ mất lòng(kỳ1)                                                      

Sắc Ly                                              

Hiện nay nhân dân cả nước đang chăm chú theo dõi việc triển khai Đề án Đổi mới căn bản và toàn diện Giáo dục và Đào tạo (GD&ĐT) đã được Quốc hội thông qua. Hình như hai việc được mở đầu là : tổ chức kỳ thi THPT quốc gia 2015, và tổ chức biên soạn lại chương trình và sách giáo khoa phổ thông. Trong dịp này nhóm chúng tôi cũng đã tập hợp được khá nhiều ý kiến của các tầng lớp dân cư, đặc biệt là các nhà giáo, xung quanh hai việc nói trên, và rộng hơn nữa là chủ đề Đổi mới GD&ĐT. Chúng tôi sẽ lần lượt phản ánh thành nhiều kỳ, những trăn trở tâm huyết đó (dưới dạng ghi chép tường thuật các buổi thảo luận).

1- Câu chuyện thứ 1:     Nhân dân đòi hỏi phải có một nền Giáo dục thực học 
– Người dân đã đưa ra nhiều ý kiến về thực trạng GD&ĐT ở các ngành/ bậc/cấp học, thể hiện ra trong mọi hoạt động của ngành, cũng như trong hoạt động dạy và học ở các nhà trường…, Những nội dung này không trực tiếp liên quan đến vấn đề bàn thảo, nhưng vẫn được nhiều người nêu ra trước tiên, vì được coi đó là thực tiễn GD cần soi rọi, để từ đó mà thảo luận. Và chắc là không cần tổng hợp lại, vì bạn đọc chúng ta đã biết quá rõ rồi. Đúng là một thực trạng màu xám, một bức tranh buồn!
– Người dân cũng đã nêu lên nhiều mong muốn, nhiều kỳ vọng về một nền GD cần có và phải có của đất nước Việt Nam đổi mới và hội nhập. Đó là một nền GD trung thực, một nền GD không còn gian dối, một nền GD công bằng, một nền GD dân chủ, một nền GD có bản chất là tự học, tự GD, một nền GD vừa đáp ứng nhu cầu của xã hội lại vừa phát triển tối đa bản lĩnh cá nhân của mỗi người học. Có nhiều kiến giải mang tính triết lý sâu sắc, nhưng đa số là những kiến giải nặng tính thực tiễn, hướng vào thực hành, vận dụng trong các hoạt động GD nhà trường và GD gia đình. Nhưng tựu trung lại và suy đến cùng, thì chúng tôi thấy ý tưởng xuyên suốt và bao trùm nhất là : cần có một nền GD thực học!
– Sự lý giải của người dân tuy nôm na, dễ hiểu, nhưng đều có căn cứ rất rõ ràng về lý lẽ, có chứng cứ cụ thể trong thực tiễn hoạt động GD&ĐT đã từng xảy ra hoặc đang hiện hữu. Đó là những nguyên lý, nguyên tắc của một nền GD tiến bộ do Liên hiệp quốc nêu ra, mà Việt Nam đã lên tiếng hưởng ứng và đang tìm cách vận dụng. Đó là những bài học thành công của các nền GD tiên tiến trên thế giới, mà Việt Nam cũng đang muốn tìm đến để học theo. Đó cũng là một số ít (trong tổng thể) định huớng đúng đắn, tỉnh táo trong quốc sách về GD&ĐT của Nhà nước ta, đi cùng với một số không nhiều (trong tổng thể) chủ trương, chính sách phát triển GD&ĐT được coi là tiến bộ, hợp lòng dân. Đó cũng là những bài học truyền thống của GD Việt Nam qua chiều dài của lịch sử dân tộc. Và tất cả đều được đối chiếu với thực trạng GD&ĐT đang hiện hữu.
– Hầu như đa phần ý kiến người dân đều muốn nói lên cái điều cốt lõi nhất và trước nhất của một nền GD Thực Học là : Phải học thực sự để mang lại kết quả thực chất. Và đã có nhiều lý giải tương đối thống nhất về nội hàm của  khái niệm học thực sựkết quả thực chất.
– Học thực sự là phải tự học bằng chính cái đầu của mỗi người. Học thực sự không phải chỉ là đọc sách, nghe giảng, mà quan trọng nhất là phải suy nghĩ, phải tư duy. Nếu chỉ dừng lại đọc và nghe thì mới là biết tri thức, tức là chưa đến được cái đích của sự học. Suy nghĩ tiếp là để hiểu tri thức và tìm cách Vận dụng, rồi biết vận dụng, mới là đạt đến được cái đích của sự học, của GD. Ai cũng biết mục đích đích thực của sự học, của GD là để cải tạo bản thân con người và biến đổi thực tiễn nhằm phục vụ cho con người. Qua GD, con người sẽ mất dần sự ngu dốt và trở nên thông tuệ hơn, đạo đức hơn. Qua GD sẽ tạo nên chất xám và nguồn lực con người phục vụ cho sự phát triển của xã hội về mọi mặt. Cho nên để học thực sự thì phải đi đến cùng của quy trình : đọc, nghe để biết – suy nghĩ để hiểu – và vận dụng để mang lại Lợi ích thực tế. Hiện nay trong cả 3 môi trường GD nhà trường, GD gia đình và GD xã hội đều chưa có chuyện học thực sự một cách phổ biến. Từ học sinh, sinh viên đang học phổ thông, đại học, cho đến người lớn tuổi đi học chuyên tu, đi học chính trị, đa phần đều như vậy cả. Ở rất nhiều người học tuy có đọc sách, có nghe giảng nhưng cái đầu bất động nên vẫn trống rỗng. Lại cũng có khá nhiều người học chỉ dừng lại ở mức nắm được vấn đề (một cách sơ lược và chung chung) rồi để đấy, chứ không đi tiếp đến vận dụng, nghĩa là họ chỉ cần học để nắm một số tri thức suông, không mang lại lợi ích gì cho cả bản thân lẫn thực tiễn, và đương nhiên sau một thời gian sẽ không còn gì nữa trong đầu. Những chức sắc đi học chỉ cốt lấy được cái bằng mà thăng quan, nhiều thanh niên đi học chỉ cốt đạt được cái danh hão, chính là các phần tử tiêu biểu của tập hợp những người không biết học thực sựkhông muốn học thực sự này.
– Phải nói rõ thêm cho cụ thể hơn về đòi hỏi căn cốt nhất đã nêu ở trên: Phải biết tự học bằng chính cái đầu của mình là thế nào ?  Yếu tố quyết định hiệu quả của chuyện học thực sự là mỗi người phải biết học bằng năng lực tự học của mình (Ngoài yếu tố tinh thần là một ý chí mãnh liệt “học cho mình và học vì đất nước”). Năng lực này phải được nhen nhóm, gây dựng từ thuở con người mới tập tễnh học vỡ lòng ở gia đình, ở nhóm trẻ, ở lớp học mầm non, rồi tiếp đến phải được định hình và nâng cao ở các bậc học trên của GD phổ thông và GD đại học. Năng lực này vừa là phương tiện, nhưng cũng vừa là một mục tiêu quan trọng của sự học, của GD. Trong Năng lực tự học thì nhân tố quan trọng nhất, bản chất nhất (nhưng cũng khó hình thành và khó duy trì bền vững nhất) là năng lực tư duy, mà biểu hiện đặc trưng là kỹ năng tư duy (hiểu nôm na là cách suy nghĩ, cách nhận thức). Bởi như trên đã phân tích, khâu trung tâm của quy trình học thực sự là: suy nghĩ để hiểu.
– Có Học đúng như vậy thì mới mong đạt được kết quả thực chất, cái đích của sự học. Kết quả thực chất của sự học, trước hết là phải hiểu được tri thức (sau khi đã biết). Hiểu là phải nắm được bản chất của tri thức, nắm được con đường hình thành tri thức, nắm được đầy đủ nội hàm của khái niệm. Chưa đạt đến được cái ngưỡng này thì chưa thể gọi là hiểu, và như vậy thì tất yếu tri thức chỉ thoáng qua đầu rồi biến mất. Kết quả thực chất cũng có nghĩa là người học phải biến được tri thức trong sách vở, trong lời giảng của thầy thành tri thức của mình, chứ không phải là tri thức đi vay mượn, nó sẽ bền vững và luôn sẵn sàng phục vụ nhu cầu vận dụng. Tri thức ấy tuyệt nhiên không phải là thứ “mỹ phẩm” để tô điểm, không thể là cái áo khoác ngoài để hóa trang cho những ai không biết học thực sự. Và điều quan trọng nhất của kết quả thực chất là với tri thức đã nắm được, người học sẽ biết vận dụng vào thực tiễn để thúc đẩy sự phát triển tiến bộ của thực tiễn, và qua đó cũng làm phong phú thêm nhân cách (trí tuệ và đạo đức) của mình. Học thực sự để có kết quả thực chất bao giờ cũng mang lại hiệu quả kép: một mặt thu nhận được tri thức mới, mặt khác lại còn thu nhận được các loại năng lực cần có cho tương lai, trước hết là năng lực tự học sẽ được củng cố và nâng cao. Và hiệu quả sau mới là cái đáng giá hơn, có giá trị hơn cả tri thức. Chính vì vậy mà ngày nay các nền GD tiên tiến đã coi mục tiêu cốt lõi nhất của GD là hình thành năng lực, chứ không phải chỉ là tích lũy tri thức, như một thời chúng ta đã quan niệm sai lệch. Những năng lực này cứ tích tụ dần, mỗi ngày một ít, để rồi ngày càng tăng tiến, ngày càng thăng hoa, và có thể trở thành tài năng.
– Như vậy là một nền GD thực học có đòi hỏi trước hết là ở cách học. Đó phải là một cách học khoa học, thông minh, lấy tự học làm nền tảng. Cách học tốt sẽ giúp người học nhanh hiểu, hiểu đúng, hiểu thấu đáo, và biết vận dụng sáng tạo. Nhưng cách học lại luôn là hệ quả của cách dạy. Hiện nay cách học phổ biến ở ta chưa phải là như thế, bởi cách dạy còn nặng về truyền thụ một chiều, nặng áp đặt, thiên về nghĩ hộ, làm thay, vận dụng hộ người học. (dùng máy tính trong dạy và học nếu không thận trọng thì lại có thể làm hại đến tự học, bởi rất dễ nảy sinh tâm lý ỷ lại vào máy, lười suy nghĩ!). Do vậy, dứt khoát phải đổi mới cách dạy và học trong toàn bộ hệ thống GD theo hướng coi trọng tự học của người học. Thầy phải dạy cách tự học, dạy kỹ năng tư duy cho trò kết hợp với truyền thụ tri thức. Trò phải học cho được cách tự học, học kỹ năng tư duy, chứ không chỉ học tri thức đơn thuần. Theo thời gian tiếp sau khi học, cái mà người học có thể quên đi, thậm chí mất đi, là tri thức, còn cái vẫn ở lại mãi với người học chính là năng lực tự học.
– Nhưng đi liền với phương pháp tiên tiến đó thì phải là một nội dung GD tiến bộ.  Một nền GD thực học luôn có có đòi hỏi rất cao ở nội dung GD. Đó là một nội dung GD đáng tin cậy về tính khoa học và tính nhân văn, đáp ứng được đòi hỏi cao của mục đích GD là hoàn thiện nhân cách người học và thúc đẩy thực tiễn phát triển tiến bộ. Nội dung GD ấy phải tiên tiến, phải chuẩn xác, phải trung thực. Mang phương pháp học tiên tiến để tiếp cận với một nội dung GD lạc hậu, thậm chí phản động, thì làm sao mà người học có được động lực mạnh mẽ để học thực sự? Hiện nay nội dung GD của Việt Nam đang rất có vấn đề, nếu không đổi mới thì đừng nói đến một nền GD thực học. Nội dung chương trình GD của chúng ta, mà tiêu điểm là nội dung dạy và học, cần phải thiết thực hơn. Sách và giáo trình cần phải coi trọng tính thực tiễn hơn, và giảm bớt tính lý luận, tính hàn lâm. Và trong hoạt động dạy và học cần phải tăng cường yêu cầu vận dụng, thực hành, và giảm nhẹ yêu cầu lý thuyết. Sắp tới Bộ GD&ĐT sẽ bắt đầu triển khai chủ trương đổi mới chương trình và sách giáo khoa, bắt đầu từ GD phổ thông, có lẽ là vì đòi hỏi này của một nền GD thực học?
– Theo như gx điều tra trắc nghiệm, từ người dân thường cho đến các nhà giáo, đều cho rằng chương trình và sách giáo khoa của Việt Nam còn chứa đựng rất nhiều điểm lạc hậu: viển vông, không sát với nhu cầu người học, xa rời thực tiễn đất nước, chưa tiếp cận được xu hướng thời đại, còn hàm chứa nhiều tri thức không chuẩn xác, không đúng sự thật, và có tính áp đặt, vừa thiếu cập nhật lại vừa quá tải. Chỉ xin phép nhắc lại một vài ví dụ như toán cao cấp đang được học ở THPT để làm gì, khi mà học sinh ra đời không cần đến, khi mà nhiều ngành học ở bậc đại học không dùng đến, còn một số ngành học cần thì đều phải cho học lại từ đầu? Tại sao cứ phải bắt học sinh, sinh viên học quá nhiều và học theo kiểu áp đặt về chủ nghĩa Mác – Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh, mà không giới thiệu chúng với tư cách chỉ như là một học thuyết, một tư tưởng để người học so sánh, đối chiếu với các học thuyết khác, tư tưởng khác? Tại sao phải học về Chủ nghĩa xã hội như là một tín điều, trong khi thực tiễn lại không có cái đó? Tại sao học sinh phổ thông phải học về Đạo đứcGiáo dục công dân rất lý thuyết, trong khi đạo đức và pháp luật của xã hội hoàn toàn khác? Tại sao lại cắt xén và nói khác đi các sự thật lịch sử làm cho người học có những ngộ nhận tai hại về lịch sử đất nước và lịch sử nhân loại? vv. và vv…
Những bất cập đó cần được khắc phục ngay trong lần biên soạn lại chương trình đối với các ngành/bậc/cấp học, và viết lại sách giáo khoa phổ thông sắp tới.
– Lô gích của vấn đề tất yếu dẫn đến một đòi hỏi khác nữa của nền GD thực học là Phải học thật, dạy thật, thi thật, tuyệt đối không có gian dối, không có mua bán, chạy chọt, không còn chuyện học giả vờ, học hộ, thi hộ, học thuê, thi thuê, không học mà có điểm, học giả bằng thật,…. Hay nói gọn lại, đó phải là một nền GD trung thực, từ A đến Z! Hiện nay nền GD của Việt Nam còn rất nhiều biểu hiện ngược lại những đòi hỏi nghiêm túc nói trên, đến nỗi nhiều người đã phải đau xót mà kêu lên: nền GD Việt Nam đang đầy dẫy gian dối, đầy dẫy sự mua bán bẩn thỉu, đầy dẫy những chuyện không minh bạch cả trong chuyên môn và trong quản lý! Với nền GD ấy thì làm sao mà đào tạo nên được những thế hệ trẻ rường cột, đáng tin cậy cho tương lai, và càng không thể sản sinh ra những chính trị gia mẫu mực, những “hiền tài là nguyên khí quốc gia” mà nhân dân mong đợi? Với nền GD lạc hậu hàng thế kỷ ấy thì chúng ta vẫn chỉ nhận được những loại thứ phẩm, trong đó, phần lớn là những con người “bán vô học”, những nhân cách méo mó, và đương nhiên sẽ có không ít trường hợp lại trở thành các thế hệ lãnh đạo kế tiếp của đất nước!
– Những yếu kém triền miên, những bất cập trên bình diện rộng, những câu chuyện phản GD luôn xảy ra hàng ngày, đều là hệ quả đương nhiên của một nền GD lạc hậu, bảo thủ, né tránh đòi hỏi của một nền GD thực học. Nếu các nhà quản lý Việt Nam cứ tiếp tục xa lánh, đố kỵ với nền GD thực học thì GD Việt Nam chẳng những vẫn nằm lại trong tốp cuối của GD thế giới mà còn thua trắng bụng ngay cả các nước trong khu vực. Những hiện tượng “lạm phát” đại học, “lạm phát” bằng cấp, “lạm phát” danh hiệu nhà nước, “lạm phát” học vị, học hàm cao,… cùng với vô vàn những chuyện tiêu cực khác của GD&ĐT đang làm nhức nhối lương tri toàn xã hội.
Và bởi vậy, nhân dân ta khẩn thiết đòi hỏi và tha thiết mong muốn đát nước phải có một nền GD thực học!     
Xin mời bạn đọc xa gần hãy cùng tham gia bàn thảo trên diễn đàn này, để góp thêm nhiều tiếng nói phản biện về một Quốc sách then chốt.
Tháng 4 năm 2015
S. L.

YÊU THỜI ĐỒ ĐỂU - KỲ 182

                           
                                                                 (tiếp theo)


Hoá ra đồng chí Cục trưởng xuống huyện không phải vì công tác thẩm “cha” thẩm “con” mẹ gì mà vì cái con tiếp viên bà nhặt về từ quán phở kia. Con nhỏ này có gì mê hoặc đàn ông ghê gớm vậy nhỉ ? Đã đành rằng “chè Thái, gái Tuyên”, con bé gốc Thổ người Tuyên Quang này dẫu rằng da trắng, mắt bồ câu, chân dài, miệng lúc nào cũng đỏ tươi như nhai trầu nhưng cũng chỉ ngang người mẫu cấp tỉnh vậy thôi, có gì đặc biệt đâu mà cuốn hút đàn ông ghê vậy ?
Bà Chánh văn phòng cho goi Tuyết trắng đến gợi chuyện :
“ Cháu còn nhớ ông Cục trưởng tháng trước xuống đây không ?”
Cô tiếp viên nhà nghỉ cau mặt :
“ Phải cái lão béo đầu hói không còn sợ tóc ?
Bà Chánh văn phòng bật cười :
“ Ấy chết...sao lại gọi đồng  chí Cục trưởng là “lão béo”.
Cô gái chợt nổi cáu :
“ Gọi “lão béo” còn may cho lão đó, phải gọi là ‘con lợn” ...”con lợn thiến sót” thì đúng hơn ...”
Bà Chánh văn phòng phì cười, hẳn lão Cục trưởng đã làm chuyện gì ghê gớm lắm mới làm con bé nổi cáu vậy. Bà tìm cách xoa dịu :
“ Thôi thôi...dẫu sao người ta cũng là cán bộ cao cấp, Cục trưởng kia đấy...”
Cô gái càng cáu :
“ Thằng già dê đó mà cũng cán bộ cao cấp kia à ? Cao cấp gì thằng chó đẻ đó...ma cô dắt gái còn tử tế hơn...”
Bà Chánh văn phòng tròn mắt vì kinh ngạc :
“ Ấy chết...bé cái miệng chớ...đồng chí ấy nghe thấy thì chết...nhưng xảy ra chuyện gì mà cháu căm ghét đồng chí ấy thế ? Đồng chí ấy đánh cháu à ?’
Cô gái cười nhạt :
“ Đánh được  cháu thì đã khá. Mà còn sức lực đâu mà đánh...”
Bà Chánh văn phòng càng ngạc nhiên :
“ Không còn sức nữa à ? Tại cái bụng lớn quá đấy mà. Vác bụng còn mệt thở phì phò nữa mà làm được chuyện gì ?”
Cô gái trừng mắt :
“ Nó không làm được gì nên nó mới “hành” mình tức đến chết. Ôi chao ôi...cái miệng nó hôi quá cái lỗ trồ...cái bụng nó bèo nhèo quá thịt lợn sề...vậy mà nó bắt cháu làm đủ trò...rồi sau cùng lại quỵt cả tiền “bo” nữa chớ. Cháu đòi thì nó trâng tráo :” Đi mà đòi đồng chí Bí thư huyện uỷ...”. Con mẹ nó, đồ chơi lường đéo quỵt, thế mà cũng lên mặt cán bộ cao cấp ? Hay là bây giờ cán bộ cao cấp nó thế ?”
Bà Chánh văn phòng xua xua tay :
“ Ấy chết...cháu đừng có vơ đũa cả nắm ...cán bộ cao cấp toàn là những người trui rèn trong đấu tranh cách mạng, học tập gương đạo đức sáng chói của bác Hồ  vĩ đại...Cháu mới tiếp xúc với đồng chí Cục trưởng có một lần nên chắc hiểu nhầm đồng chí đó thôi...chớ đồng chí đó có huy hiệu 30 tuổi Đảng kia đấy...”
Cô gái vẫn bướng bỉnh :
“ Một lần ngủ với con chó già ấy cũng đủ chết nửa đời người rồi, cũng đủ biết cái bản mặt chó của nó ra sao rồi, cô khỏi phải bênh nó...”
Bà Chánh văn phòng kêu lên :
“ Ấy chết...sao cháu lại nặng lời với đồng chí ấy thế...đồng chí ấy rất có cảm tình với cháu nên mới quay về huyện ta đó...”
Cô gái giật mình :
“ Quay trở lại huyện ta...thằng chó già ấy quay trở lại huyện ta  ?”
Bà Chánh văn phòng cũng lấy làm lạ không hiểu đồng chí Cục trưởng dở trò gì ra với con bé nó nó căm ghét đồng chí còn hơn là ngày xưa bác Hồ ghét đế quốc Mỹ. Tuy nhiên vì nhiệm vụ đồng chí Bí thư huyện uỷ đã giao phó nên bà vẫn phải uốn giọng ngọt nhạt :
“ Bình tĩnh...cháu cứ bình tĩnh...đồng chí Cục trưởng mới quay lại huyện ta sáng hôm qua. Hiện đồng chí đó đang ở khách sạn 5 sao trên thành phố và đang chờ mong được  gặp lại cháu đó...”
“ Không đời nào...không đời nào cháu gặp lại con lợn già bệnh hoạn ấy nữa...”
Bà Chánh văn phòng giật thót :
“ Ấy không được...cháu nói vậy không được...đây là...nhiệm vụ...nhiệm vụ cách mạng tổ chức giao cho cháu ... nếu làm tốt việc này cô sẽ bàn với đồng chí Bí thư huyện cắt cho cháu một mảnh đất ở ven thị trấn sau này gom tiền mà cất nhà...”
Miếng mồi bà Chánh văn phòng đưa ra lớn quá làm Tuyết phân vân. Thoát khỏi cái chái bếp chật chội của cửa hàng phở, Tuyết theo bà Chánh văn phòng huyện uỷ về sống tại một cái phòng xép tít trên tầng 4 khu nhà tập thể của cán bộ công nhân văn phòng huyện uỷ. Căn phòng 12 mét vuông kê vừa đúng chiếc giường cá nhân, cái tủ để quần áo với một góc đặt cái bếp dầu để nấu ăn , chỉ ngần đó nhưng so với những ngày thơ ấu trên rừng núi Tuyên Quang, với Tuyết đã là thiên đàng. Tuy nhiên chỉ sau một năm ngắn ngủi về phục vụ các quan tại nhà nghỉ của huyện uỷ, cô đã tích cóp được một món tiền kha khá trong khoản các quan móc túi ra “bo” sau khi được Tuyết tận tình phục vụ từ A tới Z. Tiền góp được càng nhiều, cô càng thấy cái phòng cô ở trở nên quá chật chội và ước một ngày nào đó thoát khỏi cái khu nhà tập thể  nhung nhúc người này tới một nơi thật riêng tư, cô có thể ra vào, đi sớm về khuya không bị ai nhòm ngó.
Chính vì vậy lời mời chào của bà Chánh văn phòng làm cô nghĩ ngợi. Kể ra so với tiêu chuẩn đãi ngộ thì cô còn đứng thật xa trong cái danh sách được cấp đất làm nhà đó. Một là phải đương chức Trưởng phòng trong huyện hay tương đương như Chủ tịch Hội phụ nữ, Hội đồng nhân dân, hay Chánh án Toà án nhân dân, Viện kiểm sát, hoặc Chánh văn phòng huyện uỷ. Cái thứ tiếp viên nhà nghỉ như Tuyết, đảng viên chẳng phải, đoàn viên cũng không nốt, sao mà dám sớ rớ tới đó. Bởi vậy Tuyết chối đây đẩy :
“ Cô định lừa cháu đấy hả ? cái thứ nhân viên quèn như cháu có đời sang tiểu cũng chẳng được phân đất làm nhà...Thôi thôi cháu không ham...cô bảo cái thằng già dê đó tìm người khác đi, quyền cao chức trọng như lão thì thiếu gì gái non....”
Bà Chánh văn phòng toét miệng cười :
“ Con bé này biết một mà chẳng biết hai, hiện nay tuy cô mới xếp bậc lương nhân viên 3 thôi nhưng cô lại có điểm mạnh là người dân tộc Thổ. Thế cô không biết Đảng và Nhà nước ta luôn có chính sách ưu tiên dân tộc à. Cô lại đang công tác ở một cơ quan Đảng tuy là nhà khách nhưng lại là nhà khách của huyện uỷ thì ai tranh được  cô...”
Cô Tuyết nghe cũng có lý. Thật ra nói về sự đóng góp thì cô còn hơn khối mấy ông cán bộ huyện. Tuy về công khai cô chỉ là gái hầu phòng chẳng có công trạng gì to tát nhưng bên trong, đúng bên trong mấy ai biết được khối ông cán bộ trung ương cũng vì cô mà tha cho huyện nhiều vụ chia chác động trời mà nếu các quan cứ thẳng tay thì cả  Bí thư , Chủ tịch huyện có khi đi tù cả lũ. Tất nhiên là huyện cũng phải lót tay phong bì thật nặng nhưng vai trò tác động của cô mới thật là quyết định chớ.
Nghĩ vậy Tuyết cũng xiêu xiêu, thôi thì cố nhắm mắt nhắm mũi chịu đựng con dê già cho nó vầy vò ít bữa rồi thì được nhận miếng đất để cất nhà cũng bõ. Tuy vậy Tuyết vẫn lo lo :
“ Cô nói thật không ? Cháu sợ khi lão dê già ấy rút đi rồi cô lại đưa ra đủ các thứ lý do để chạy làng...”
Bà Chánh văn phòng trợn mắt :
“ Cô phải tin tưởng vào ý kiến của đồng chí Bí thư huyện uỷ chớ ?”
Tuyết trắng giật mình :
“ Vậy đây là ý kiến chỉ đạo của ông chí Bí thư à ?”
Bà Chánh văn phòng bĩu môi :
“ Chứ lại không à ? Không có ý kiến đồng chí đó tôi làm sao dám hứa cấp đất cho cô ?”
Lần đó Tuyết trắng hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ  bà Chánh văn phòng huyện uỷ giao. Đồng chí Cục trưởng mới sau một đêm trọ lại nhà khách huyện uỷ, sáng hôm sau trở dậy đã vui như tết, phóng xe sang văn phòng huyện uỷ gặp bà Chánh văn phòng rối rít :
“ Tốt…tốt “lẳm” …tinh thần phục vụ của “eng Tuyết” tốt “lẳm”. Xin có lời cảm ơn đồng chí Bí thư và đồng chí Chánh văn phòng…”
Bà Chánh văn phòng đinh ninh ông Cục trưởng chỉ qua một đêm cho đỡ nhớ “eng Tuyết” rồi lại phóng xe về Hà Nội với bao công việc khẩn cấp đang chờ đợi, nào ngờ đồng chí lại chưa…muốn về :
“ “Bưa tui” muốn đi  khảo sát lại lần nữa khu vực dự án tính xây siêu thị coi…coi cảnh quan xung quanh có phù hợp với xây cao ốc không ?”
Bà Chánh văn phòng biết tỏng đồng chí Cục trưởng muốn nấn ná ở lại với em Tuyết thêm đêm nữa , nhưng vẫn giả vờ như không biết, hỏi lửng lơ :
“ Vậy sáng nay đi coi thực địa xong, huyện uỷ chiêu đãi đồng chí đầu giờ chiều đồng chí xuôi Hà Nội chứ ạ ?”
Ong Cục trưởng lắc đầu lia lịa :
“ Ay chưa…chiều nay “bưa tui”  còn muốn gặp hội đồng nhân dân huyện coi ý kiến họ có đồng tình với dự án không đã ?”
Bà Chánh văn phòng cố nín cười :
“ Vậy tôi sẽ nói cô Tuyết tối nay trực phòng coi đồng chí Cục trưởng có cần gì không ?”
Đồng chí Cục trưởng cười toét miệng :
“ Rứa thì tốt “lẳm”…” eng Tuyết” có tinh thần phục vụ cao “lẳm”, mà “eng” lương bổng sao ?”
Bà Chánh văn phòng vui vẻ :
“ Báo cáo Cục trưởng lương cô Tuyết đang còn thấp lắm , cô mới được vào biên chế Nhà nước hưởng lương nhân viên 2 ạ…”
Đồng chí Cục trưởng lắc đầu :
“ í không được…lương rứa thì thấp “quả”…phải tăng lương cho “eng “ thành cán sự 2…”eng” phục vụ tốt “lẳm”…cần nâng đỡ…à mà “eng “ đã được học cảm tình Đảng chưa hè ?”
Bà Chánh văn phòng cười cười :
“ Báo cáo đồng chí Cục trưởng chi bộ văn phòng huyện uỷ mới dự kiến đưa cô Tuyết vào diện cảm tình Đảng tháng trước đấy ạ…”
Đồng chí Cục trưởng vui vẻ :
“ Tốt…tốt “lẳm”…còn trẻ mà có tinh thần phục vụ cao như “eng Tuyết” cần được bồi dưỡng đề bạt làm …hạt giống đỏ…”
Bà Chánh văn phòng cố nín cười . Trời đất ơi, con bé Tuyết này mà đồng chí Cục trưởng định đưa vào diện “hạt giống đỏ” ấy ư ? Chuyện này mà tới tai đồng chí Bí thư huyện uỷ chắc phải giơ cả hai tay lên trời, trợn tròn mắt vì kinh ngạc .
Tối hôm đó nhà khách huyện uỷ vừa đỏ đèn đã thấy xe con của đồng  chí Cục trưởng chạy vào sát tận trong sân. Vừa vào tới tiếp tân, đồng chí Cục trưởng đã hỏi ngay :
“ Eng Tuyết đi đâu không “chộ” hè ?”
Cô tổ trưởng tiếp tân sợ hãi :
“ Báo cáo đồng chí Cục trưởng, cô ấy chạy về nhà chút rồi tới liền, tới liền ạ…”
Đồng chí Cục trưởng đi lên phòng, mặt không vui, cứ dở ra dở vào, chốc chốc lại chạy xuống tiếp tân hỏi “eng Tuyết đâu ? eng Tuyết đâu” mà vẫn tịt mù không thấy bóng dáng đâu. Sau cùng không chịu nổi , đồng chí gọi điện thẳng cho bà Chánh văn phòng làm bà tá hoả, rối rít :
“ Báo cáo đồng chí Cục trưởng …ngày hôm nay văn phòng đã bố trí cô Tuyết trực phòng đồng chí mà. Chắc cô chạy đi đâu vậy thôi, đồng chí chịu khó đợi để tôi tìm…”
Bà Chánh văn phòng tức tốc đánh xe tới khu tập thể đập cửa phòng Tuyết. Cửa hé ra bà Chánh văn phòng muốn ngã bổ ngửa vì cái người ló ra chẳng phải ai mà chính là đồng chí…Bí thư huyện uỷ. Ôi chết chết, hoá ra ông quan đầu huyện này cũng chui vào cái rọ “hớp hồn hớp vía” của con bé Tuyết trắng này kìa ? Oi chao ôi, vậy mà hàng ngày nom đồng chí Bí thư mắt khó đăm đăm, lúc nào cũng đạo mạo, nói năng thở ra toàn chỉ thị với nghị quyết. Thật ai có ngờ…đồng chí cũng rúc vào xó buồng cái con bé Tuyết trắng này.
Đồng chí Bí thư huyện bị bắt quả tang “quan hệ nam nữ ngoài luồng”, mặt thoắt đỏ bừng rồi chuyển sang xám ngoét. Rồi thấy vẻ mặt hớt hơ hớt hải của bà Chánh văn phòng, đồng chí nghiêm mặt , chỉnh đốn quần áo, tác phong rồi lên giọng chỉ đạo quen thuộc :
“ Làm cái gì mà cứ như cháy trụ sở huyện uỷ vậy ?”
Bà Chánh văn phòng trợn mắt :
“ Còn hơn cả cháy trụ sở nữa kìa. Ong không cho con Tuyết nó sang bên đó , đồng chí Cục trưởng nổi giận lên thì nguy to…”
Ong Bí thư huyện uỷ ngạc nhiên :
“ ủa…tưởng sau bữa chiêu đãi của huyện uỷ trưa nay, “lão” ta đã phóng về Hà Nội rồi…”
Bà Chánh văn phòng huyện uỷ lắc đầu :
“ Chưa ạ…chưa dứt được ra…còn đòi đêm nay nữa…”
Tuyết trắng từ sau tấm màn gió nhô người ra :
“ Ứ…chịu thôi…em chiều lão một đêm qua đủ rồi…”
Bà Chánh văn phòng tái mặt :
“ Ay chết…hôm nay mà cô để đồng chí Cục trưởng  ngủ một mình thì hư hết bột hết đường…”
Cô Tuyết trắng vẫn lắc quày quạy :
“ Chịu thôi…chịu thôi…ngủ với con lợn sề ấy đêm nữa chắc chết quá…”
Bà Chánh văn phòng liếc ra hành lang vắng, quay vào quát khẽ :
“ Bậy nào…đồng chí Cục trưởng chỉ hơi béo chút thôi …tướng tá có thua gì…thua gì…”
Bà định nói có thua gì ông Bí thư huyện uỷ nhưng kìm lại được, chữa khéo :
“ Có thua gì thanh niên đâu…”
Cô Tuyết bĩu môi :
“ Lão già đó mà bà ví với thanh niên…có mà thanh niên cụ…”
Đồng chí bí thư huyện uỷ trở lại vẻ nghiêm nghị hàng ngày, cao giọng giao nhiệm vụ:
“ Không được…có là thanh niên cụ cũng phải chiều theo ý thích của đồng chí Cục trưởng…đó là nhiệm vụ chính trị cao nhất tổ chức giao cho đồng chí Tuyết đây…”
Oi chao ôi, bà Chánh văn phòng cố nhịn cười , cô Tuyết trắng cười rinh rích :
“ Báo cáo thủ trưởng…em hạ quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ Đảng giao cho…”
Ong Bí thư gật gật  :
“ Tốt tốt…sắp tới có đợt đi học cảm tình Đảng nhất định chi bộ phải cử đồng chí Tuyết đi để bồi dưỡng nâng cao nhận thức…”
Tuyết vội xua xua tay :
“ Ay không không…đi học thì em chịu thôi…em chỉ cần thủ trưởng giữ lời hứa “phân” cho em mảnh đất là em quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ…”
Ong Bí thư chi bộ ngạc nhiên :
“ Mảnh đất nào ?”
Tuyết trợn mắt :
“ Sao bảo xong vụ ông Cục trưởng này huyện phân cho em miếng đất làm nhà ? Cô Chánh văn phòng nói đây là ý kiến của đồng chí Bí thư chi bộ. Vậy chẳng hoá ra mấy ông mấy bà lừa tôi ?”
Mắt Tuyêt long lên, vằn tia máu đỏ nom khác hẳn lúc thường làm bà Chánh văn phòng cũng phát hoảng. Bà vội vàng :
“ Báo cáo đồng chí Bí thư, chuyện này lẽ ra phải nói trước với đồng chí, nhưng vì gấp gáp quá nên văn phòng có dự kiến vậy. Xét thấy cô Tuyết đây có rất nhiều đóng góp cho Đảng , cho huyện ta nên văn phòng thống nhất phân cho cô Tuyết một mảnh đất để cất nhà…”
Tuyết nghe nói vậy thì dịu hẳn lại, quay sang giở giọng õng ẹo với ông Bí thư huyện :
“ Đó…ý kiến bà Chánh văn phòng vậy, ý đồng chí Bí thư sao ? Có duyệt không ?”
Ong Bí thư huyện uỷ vội vàng :
“ Nếu dưới cơ sở đã thống nhất vậy thì thường vụ huyện uỷ cũng chấp nhận thôi. Miễn  đồng chí hoàn thành tốt nhiệm vụ tổ chức giao cho…”
                      (còn nữa)

Thứ Hai, 13 tháng 4, 2015

YÊU THỜI ĐỒ ĐỂU - KỲ 181

  
                                  
                                                    (tiếp theo)




 
 
Thằng thư ký cười hề hề :
“ Vậy mới nói...thoạt đầu em cũng nghĩ như chị. Cha này thật bố tướng. Người ta có chồng có con đàng hoàng rồi mà còn tính chuyện tòm tem, lại còn nói là chuyện ...lẻ tẻ. Sau em mới nghĩ, suy cho cùng, thời nay cái đéo gì là chẳng của Đảng. này nhé quân đội của Đảng, công an của Đảng, tư tưởng của Đảng, sức mạnh của Đảng, rồi sự nghiệp cũng của Đảng...tuốt tuột đều của Đảng hết...bởi vậy cái cô Giám đốc trách nhiệm hữu hạn ấy cũng là của Đảng thì có sao. Anh Tám là người đại diện cho Đảng, cô kia dẫu có chồng đi chăng nữa thì cũng là của...anh Tám. Em đoán thằng bí thư của anh Tám cũng nghĩ như em nên nó mới hứa như đinh đóng cột :
” Xin thủ trưởng cứ yên tâm công tác, một tuần lễ nữa em sẽ đưa cô Giám đốc về cho thủ trưởng thoả nỗi ước mong..”
Bà Chánh văn phòng tròn mắt :
“ Thằng này liều mạng nhỉ ? Nó định bắt cóc cô Giám đốc sao mà dám hứa hẹn chắc chắn vậy ?”
Thằng thư ký lắc đầu :
“ Vấn đề là phải chinh phục được cả khối óc lẫn trái tim chớ ? Bắt cóc cô ấy về rồi cô ấy khăng khăng không chịu thì chẳng lẽ phải bạo lực, thằng đè chân, thằng đè tay cho anh Tám hành sự à ? Không không, vậy còn gì là sung sướng nữa. Anh Tám đâu có chịu vậy. Phải là tâm phục khẩu phục kìa, nghĩa là khỏi cần tới “biện pháp nghiệp vụ”, cô Giám đốc vẫn hiến dâng cả phần hồn lẫn phần xác thì mới gọi là...chữa được bệnh tương tư cho anh Tám kìa...”
Bà Chánh văn phòng có vẻ sốt ruột :
“ Nhưng con mẹ Giám đốc ấy có yêu chồng không ?”
Thằng thư ký trợn mắt :
“ Yêu chứ sao không ? Cô này ngoài thời gian ở cơ quan ra là phóng ngay về nhà cơm nước, dọn dẹp săn sóc đức ông chồng như hiền thê...”
Bà Chánh văn phòng lắc đầu :
“ Vậy mà đòi nó hiến dâng cả phần hồn phần xác cho anh Tám thì còn lâu ạ ...”
Gã thư ký cười ha hả :
“ Ấy thế mà đúng như lời hứa, chỉ một tuần sau, thằng bí thư đã dâng được cô ta  tới tận miệng  cho anh Tám ăn gỏi mới tài ?”
Bà Giám đốc tròn xoe mắt :
“ Thật không ? mày nói thật không ? Nó dùng bùa phép gì hay vậy ?”
Thằng thư ký thở dài :
“ Con người ta thường chết vì tham vọng...Giá như cô Giám đốc trách nhiệm hữu hạn này cứ yên tâm với cái mình hiện có thì đâu có làm sao ? Khốn nỗi cô muốn mở rộng xí nghiệp, phát triển sản xuất dần dần tiến tới lập cả một tập đoàn liên hiệp may mặc nữa kìa. Muốn vậy trước hết phải kiếm được đầu ra. Mà thời đó muốn xuất được hàng phải có quota. Cái này Bộ thương mại nắm chặt trong tay, không phải để quản  lý cho công bằng, nghiêm minh mà chính là để bán cho các doanh nghiệp  đang sốt ruột xuất được càng nhiều hàng càng có lời....”
Bà Chánh văn phòng há mồm :
“ Buôn bán cả quota nữa kia à ? Trời đất ơi, vậy còn cái gì là không mua không bán ?”
Gã thư ký cười hềnh hệch :
“ Sao bà chị ngây thơ quá vậy ? Thời buổi kinh tế thị trường dẫu có định hướng xã hội chủ nghĩa đi chăng nữa thì tuốt luốt cái gì cũng mua, cái gì cũng bán, từ bằng cấp, chức vụ cho tới danh hiệu anh hùng lao dộng, nghệ sĩ nhân dân...cứ có “cung” là có “cầu”. Chẳng thế mà ông Bí thư tỉnh uỷ Cà Mâu phải thú nhận rằng nếu muốn, cứ mỗi khoá bầu cử, ông có thể nhận cả dăm bảy tỉ đồng đấy ư ...”
“ Ừ thì cứ cho là quota cũng mua bán được. Nhưng nếu cần thì cô  Giám đốc kia cứ bỏ tiền ra mua mắc mớ gì phải hiến thân cho anh Tám ?”
“Đúng thế thật ... nhưng khốn nỗi thời điểm đó quota rất hiếm, có tiền cũng phải lùng sục chán chê mới tiếp cận được mà lại rất dễ bị lừa . Đằng này có người dâng tới tận nơi, tội gì không nhận ? Thằng bí thư của anh Tám mới đặt vấn đề “ như thế ...như thế...”với  ông Chủ tịch Quận vốn quen biết cô Giám đốc  Công ty và nhất là Công ty này lại nằm trên địa bàn Quận của ông . Lúc đầu ông Chủ tịch Quận còn ngần ngại, sợ việc toé loe ra ông cũng chết, nhưng sau vì “uy tín” anh Tám quá lớn, có thể ảnh hưởng trực tiếp tới cái ghế của ông nên đành nhận lời . Trước hết  ông cho mời cô  Giám đốc kia tới nói hiện có một số lượng lớn quota hàng may mặc , anh Tám có thể chỉ đạo để số quota đó thuộc về cô. Vốn tin tưởng đồng chí Chủ tịch Quận xưa nay vẫn nhiệt  tình giúp đỡ các doanh nhân, nhất cô đang khao khát mặt hàng này nên vội vàng nhờ ông giúp đỡ . Thế là đúng vào ngày thằng Bí thư đã hứa, ông Chủ tịch Quận đợi cô ở một phòng trong khách sạn lớn ngoại thành. Không đầy 15 phút sau anh Tám ghé tới. Sau màn chào hỏi giới thiệu , ông Chủ tịch Quận rút êm để lại cô Giám đốc ngồi với anh Tám....”
Gã thư ký kể tới đó thì ngưng lại làm bà Chánh văn phòng sốt ruột :
“ Sao mất cảnh giác quá vậy ? Một thân một mình vào hang cọp thì thoát sao được ? Nhưng thật ra nếu cô ta chống lại quyết liệt thì anh Tám cũng chịu, chẳng xơ múi gì ...”
Gã thư ký gật đầu :
“ Cái điểm này thằng Bí thư  cũng đã tính tới rồi. Nó tính rằng kế hoạch của nó phải vượt qua  ba điểm mấu chốt. Thứ nhất cô kia nhận lời tới khách sạn. Qua được cái cầu này coi như kế hoạch thành công được một phần ba. Thứ hai, khi ông Chủ tịch Quận rút lui, cô ta chịu ngồi lại với anh Tám. Kế hoạch coi như thành công tới 70 phần trăm. Và phần còn lại, thắng lợi hoàn toàn nếu cô ta chịu uống ly nước Coca anh Tám rót mời, trong đó gã bí thư đã bỏ sẵn thuốc kích dục. “
Bà Chánh văn phòng kêu lên :
“ Trời  đất ơi...cái thằng Bí thư của anh Tám đểu đến thế kia à ?”
Gã thư ký bĩu môi :
“ Chuyện nhỏ...vậy đã ăn thua gì. Hắn còn bầy cho anh Tám những chuyện tày đình gấp mấy lần chuyện này nữa kia . Và thế là trong lúc anh Tám buông những lời đường mật hứa hẹn chỉ đạo rót quota xuống cho Công ty của cô gái thì cô này bắt đầu cảm thấy người nóng bừng , mặt đỏ lựng, hai mắt cứ díu lại , chân tay nặng chịch như đeo đá. Cái dáng vẻ của người tình trong mộng bấy lâu khao khát làm anh Tám  cũng thấy trong người như có ngọn lửa cháy đùng đùng. Thế rồi vẻ đạo mạo, nghiêm chỉnh lúc ban đầu biến mất tiêu, anh Tám nhảy xổ tới cô Giám đốc như một con hổ đói vồ mồi. Thế là mọi chuyện xảy ra đúng y như kịch bản của gã Bí thư...”
Bà Chánh văn phòng thở dài :
“ Rồi sau anh Tám có chỉ đạo rót quota xuống cho cô ấy không ?”
Gã thư ký gật đầu :
“ Có chớ...về khoản này thì anh Tám giữ đúng lời hứa. Chỉ có điều từ đó cô Giám đốc trách nhiệm hữu hạn này trở thành nô lệ tình dục của anh Tám. Đang ngồi xe trên phố Sàigòn nhác thấy cô đi qua, anh Tám cũng nhào tới lôi cô bằng được vào khách sạn. Rồi mỗi lần anh Tám đi công tác nước ngoài như Malaysia, Singapore hay Indonesia..anh Tám đều bắt cô đi theo tới mức có lần cô sợ quá phải cầm phong bì trong có 2000 USD đưa cho anh Tám xin rằng anh cầm lấy để sang đó anh tìm gái trẻ mà giải trí , buông tha cho em là gái có chồng...”
Bà Chánh văn phòng kêu lên :
“ Vậy rồi anh Tám có tha không ?”
Gã thư ký cười lắc đầu :
“ Phong bì thì vẫn cầm nhưng người thì vẫn không tha...”
Bà Chánh văn phòng la lên :
“ Ác đức...ác đức...bất nhân đến thế là cùng...”
Thằng thư ký cười cùng cục :
“ Thì các cụ ta nói rồi : “ bạc là dân, bất nhân là quan” mà...”
Bà Chánh văn phòng thở dài :
“ Cứ nói là trời có mắt, ác giả ác báo mà có thấy gì đâu. Mấy cha như anh Tám này truy ra thì tội lỗi đầy mình, vậy mà vẫn thăng quan tiến chức ầm ầm, tiền chảy vào nhà như nước lụt trong khi dân đen mỗi ngày mỗi nghèo xơ nghèo xác..”
Thằng thư ký lắc đầu :
“ Chưa đâu..chưa đâu...đòn trừng phạt trời giáng xuống có khi ngay trong lúc đang sống mà cũng có khi chết rồi, con cháu mới lãnh đủ...”
Bà Chánh văn phòng bĩu môi :
“ Láo toét...Mày không thấy con cái mấy ông lớn đều nối nghiệp cha làm lớn hết à ? Nếu trời có mắt thì phải quật chết hết tụi nó rồi...”
Thằng thư ký lắc đầu :
“ Sớm muộn gì rồi lịch sử cũng sẽ tính sổ với những kẻ gây tội ác với nhân dân . Chị không biết chuyện ông Sáu à ? Thằng cha này ký giấy bắt không biết bao nhiêu người, kể cả những người trung thành với chế độ khiến tiếng oan kêu dậy đất. Ác giả ác báo, lúc còn đang sống lão cho bắn chết cả em ruột đó...”
Bà Chánh văn phòng trợn mắt hỏi dồn :
“ Lại có cả chuyện đó nữa kia à ? Ở đâu vậy ? Sao phải cho người bắn chết cả em ruột ?”
Thằng thư ký chắp tay vái vái :
“Em lậy chị...chuyện này là thâm cung bí sử ... chị có ngăn không cho em gặp con Tuyết trắng hoặc giết chết em đi nữa, em cũng chịu không dám kể chị nghe chuyện này...”
Bà Chánh văn phòng cười nhạt :
“ Phải chuyện ông em đi săn , ông anh cho lính bắn chết ông em rồi đổ tại cướp cò súng không ?”
Thằng thư  ký rối rít :
“ Ối chết chết...chị cũng biết chuyện này kia à ? Em cứ tưởng đây là chuyện bí mật quốc gia làm sao mà lọt ra ngoài được ?”
Bà Chánh văn phòng văng tục :
“ Chuyện anh em nhà nó giết nhau có đéo gì là bí mật quốc gia...đó...trời có mắt đấy...bắt bớ cho lắm vào rồi trời bắt tự tay giết chính thằng em ruột của mình..”
Thằng thư ký cười  hì hì :
“Vậy chị biết hết rồi, em khỏi kể...vậy chị tìm giúp em con Tuyết trắng để đưa nó về gặp thằng Hàm đi...”
Bà Chánh văn phòng đã cầm phong bì, chẳng có lý do gì từ chối, chỉ nguýt dài :
“ Làm gì mà nôn nóng quá vậy ? Cứ để nó hầu mấy thằng thanh tra trung ương cho xong rồi dâng cho thằng Hàm cũng đâu có sao ?”
Gã thư ký chắp tay vái vái :
“ Thôi thôi em lạy chị, thằng Hàm nó chỉ cho em thời hạn có 5 ngày thôi...5 ngày là phải đưa bằng được con Tuyết lên cho nó...”
Ngay tối hôm đó bà Chánh văn phòng phải hạ cố thân chinh tới nhà Tuyết. Đó là điều xưa nay chưa hề có. Cú theo như bản lý lịch tự khai thì Tuyết vốn là con một người Hà Nội, sau năm 1954, giải phóng thủ đô, phải đi kinh tế mới tại Tuyên Quang. Ở giữa vùng rừng núi trùng điệp này, ông ta gặp một cô gái người Thổ chung sống như vợ chồng và đẻ ra Tuyết. Năm cô lên 10 tuổi, bà vợ người Hà Nội của bố Tuyết tìm ra tổ ấm mới của chồng nên thuê một lũ nặc nô ở Hải Phòng lên đánh ghen, bắt chồng trở về nhà, hai mẹ con Tuyết phải dắt díu nhau chạy trốn tuốt lên núi.
 Vài năm sau mẹ Tuyết xuống núi tái giá với một gã thợ sơn tràng. Năm 16 tuổi gã sơn tràng trong buổi vợ vắng nhà đã đè Tuyết ra nhà. Gã cướp được của cô cái quý nhất của người con gái nhưng bù lại gã cũng bị cô dùng chày đập một nhát chí mạng vào đầu khiến gã mang tật ngớ ngẩn suốt đời. Sau chuyện đó, Tuyết bỏ trốn khỏi nhà, mò xuống thành phố kiếm sống bằng nghề quét dọn, rửa bát, bưng bê tại các quán ăn ngay ở phố huyện. Một hôm bà Chánh văn phòng ghé ăn phở thì gặp Tuyết đang chạy bàn. Vẻ nhanh nhẹn, nước da  trắng bóc và khuôn mặt ưa nhìn của cô ta bất chợt làm nảy ra trong đầu bà Chánh văn phòng ý định rút cô ta về làm tiếp tân tại nhà khách của huyện uỷ , đào tạo thành một đệ tử thân tín dùng phục vụ các quan thỉnh thoảng qua lại công tác ở huyện nhà.
Thế là từ một con bé chạy bàn phút chốc Tuyết biến thành nhân viên nhà khách huyện uỷ. Bà Chánh văn phòng quả có con mắt tinh đời, chỉ sau hơn một năm “phục vụ phòng”, con bé đã bộc lộ năng khiếu “chinh phục đàn ông” đến độ “quan “ nào đã được Tuyết “phục vụ” một lần rồi thì nhất định phải tìm cớ quay lại “làm việc” với huyện lần nữa.  Càng ngày “tài năng” của Tuyết càng được rèn giũa khiến nhiều khi bà Chánh văn phòng huyện uỷ cũng phải kinh ngạc, trố mắt nhìn từ đầu đến chân con bé tiếp viên không hiểu nó có bùa có ngải gì không mà hớp được hồn các “quan” đến vậy.
Có lần, một ông cỡ Cục trưởng ở trên Bộ xuống làm việc để duyệt cho huyện một dự án xây siêu thị ngay phố huyện . Trong những ngày ông lưu lại nhà khách, bà Chánh văn phòng ngấm ngầm bố trí cho Tuyết tận tình”phục vụ”. Quả nhiên , ông đổi hẳn thái độ, mấy ngày đầu ông khó khăn, xoi mói, bắt ne bắt nẹt bao nhiêu thì chỉ ít ngày sau ông đổi thái độ dễ tính, vui vẻ, xởi lởi bấy nhiêu. Công việc xong xuôi, dự án đã được duyệt, ông trở về Hà Nội và chỉ non một tháng sau, ông quay trở lại huyện với lý do rất ngớ ngẩn là ... thẩm tra lại hồ sơ thiết kế là thứ chẳng dính dáng gì tới ông. Lúc đó ông Bí thư huyện cho gọi bà Chánh văn phòng tới, thắc mắc :
“ Lần trước ông Cục trưởng làm việc xong về Hà Nội chị có ...phong bì đưa tiễn không ?
Bà Chánh văn phòng ngạc nhiên :
“ Có chớ sao không ? Hai lần hai phong bì tổng cộng 5000 đô la Mỹ chứ đâu có ít ?”
Ông Bí thư huyện thở dài :
“ Ăn dầy thế rồi còn quay lại đòi thẩm tra hồ sơ thiết kế nữa là sao ? Và hồ sơ thiết kế thì dính dáng gì tới lão mà bày đặt ?”
Ngay lúc đó ở bên nhà khách có điện gọi bà Chánh văn phòng tới gấp vì đồng chí Cục trưởng muốn gặp riêng bà. Ông Bí thư cùng nghe điện thoại, lo lắng :
“ Sao thằng cha này lại đòi gặp chị nhỉ ? Không lẽ hắn trắng trợn đòi phong bì nữa sao ?”
Bà Chánh văn phòng lắc đầu :
“ Chắc không phải vậy. Mình phong bì cho lão nặng vậy là vượt giá thị trường rồi. Để tôi về coi lão muốn gì ?”
Bà Chánh văn phòng phóng xe về nhà khách huyện uỷ thì đã thấy ông Cục trưởng ngồi lù lù ở phòng khách vẻ căng thẳng . Bà giật thót người, không lẽ thằng cha này ăn tiền nơi khác đã bị lộ nên sợ quá mang trả lại hai phong bì đã nhận cũng nên. Bà vội vàng tiến tới, cười  toe toét :
“ Chào đồng chí Cục trưởng..đồng chí tới đây lâu chưa ?”
Ông Cục trưởng da thiết bì, mắt trắng dã, môi dày như cặp chả trâu thâm sì, cất giọng trọ trẹ :
Bưa tui...mởi tởi...đả lam việc vởi đồng chỉ bỉ thư...”
Bà Chánh văn phòng ra vẻ xởi lởi :
“ Báo cáo đồng chí Cục trưởng tôi cũng vừa được đồng chí Bí thư huyện truyền đạt đồng chí mới xuống để ...thẩm tra...thẩm tra hồ sơ thiết kế...”
Ông Cục trưởng gật gật nhưng rồi chợt đổi hẳn thái độ cười  hề hề :
“ Chuyện nớ là chuyện công tác...còn cái chỉnh là xuổng thăm ...xuổng thăm ..eng Tuyết...eng Tuyết đi mô rồi hè...”
Bà Chánh văn phòng cười  thầm trong bụng, hoá ra là như thế...
                                                                  ( còn tiếp)

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2015

YÊU THỜI ĐỒ ĐỂU - KỲ 180                                                     

                                    
 


 
 
( tiếp theo)

Bà Chánh văn phòng lè lưỡi lắc đầu :
“ Ôi chết chết...thật không ngờ lại có chuyện tày đình vậy ? Đồng chí Hai vẫn nổi tiếng mác xít lêninnít ,  cách mạng tận tuỵ và chân chính, thật không ngờ lại làm cái việc ây...”
Gã thư ký cười lắc đầu :
“ Bà chị làm gì mà cứ như trời sụp vậy. Thế chị không biết đa số các ông lớn đều có vợ cả, vợ lẽ mà tất cả đều là vợ cả đấy ư ? “
Nói rồi gã thư ký lại ghé vào tai bà Chánh văn phòng thì thào làm bà này lại kêu lên rầm rĩ :
“ Ối trời ơi ..lại cả đồng chí đó nữa kia à ? Ôi chết chết con rơi con vãi lắm thế kia à ? Thật đúng là nhà dột từ nóc dột xuống thật, chẳng còn biết tin ai nữa...”
Gã thư ký cười cười :
“ Bởi vậy sau này chị có thấy thằng Hàm cằm bạnh leo được lên tới ghế Thủ Tướng hay Tổng bí thư thì cũng đừng lấy làm lạ. Rồi nó sẽ được lót ổ để lên cho coi...”
Bà Chánh văn phòng xua xua tay :
“ Thôi thôi mày, thằng Hàm cằm bạnh giỏi lắm là leo được lên cái chức Giám đốc Công ty quét rác là cùng, cái mặt đó mà đòi leo lên chức Thủ tướng với Tổng bí thư thì có mà loạn...”
Thằng thư ký bật cười :
“ Thì cái nước mình đang loạn to chứ sao ? Đâu đâu cũng thấy tham nhũng, đè đầu cưỡi cổ thằng dân, đâu đâu cũng thấy mua quan bán tước, cán bộ lớn cán bộ nhỏ toàn một bọn đểu cáng chứ có mấy ai tử tế mà chen vào được chỗ quan trường đó. Bởi vậy mai kia thằng Hàm cằm bạnh có leo lên cái chức gì đi nữa thì chẳng lấy gì làm lạ. Như bác nguyên hoạn  lợn học hành chắc chưa qua lớp 3, ấy vậy tót lên thượng đỉnh thiên tào, chễm chệ trên ngai vua, ngồi lên đầu dân tộc gây tổn hại cho đất nước không biết bao nhiêu mà kể. Bây giờ kề miệng lỗ rồi nhưng trong túi lão cũng phải nhét vài trăm triệu đô la...”
Bà Chánh văn phòng lè lưỡi :
“ Có thật không mày ? Tiền đâu ra mà nhiều quá vậy ?”
Thằng thư ký lắc đầu :
“ Vậy đã ăn thua gì ? Nghe nói bọn Hàn Quốc, bọn Đài Loan đút lót  nhiều quá đến nỗi phải nôn ra cả triệu đô la nộp Nhà nước cho vào quỹ từ thiện đó. Ra vẻ thanh liêm vậy thôi. Một triệu đô la với lão đã là cái đinh gì ? Mẹ kiếp cái nước này mà tính đúng tính đủ tiền quan chức ăn cắp của dân thì có khi bằng cả GDP của cả nước trong mấy năm liền cũng nên.”
Bà Chánh văn phòng cười cười :
“ Mày nói vậy chị sẽ bố trí ngay con Tuyết Trắng về gặp thằng Hàm cằm bạnh. Biết đâu sau này nó leo được lên tới ghế Thủ tướng thì chị cũng được nhờ...”
Thằng thư ký vênh mặt :
“ Chứ còn gì nữa. Mà nếu chẳng may con Tuyết Trắng ễnh bụng ra thì phúc bảy mươi đời cho nó. Chị phải lập tức nhận đứa bé làm con nuôi, biết đâu sau này nó nối nghiệp ông nó làm lớn thì chị vinh hoa phú quý một đời...”
Bà Chánh văn phòng gật gật :
“ Thôi được...thôi được...tao sẽ lo ngay vụ này , biết đâu con Tuyết dính bầu lại đẻ ra thằng Hàm cằm bạnh con , sau này nó lên làm Thủ tướng thì con Tuyết cũng ấm một đời...”
Gã thư ký cười thích chí :
“ Cả bà chị nữa chớ ? Lúc đó đừng có quên thằng em này dẫn mối nha...”
Bà Chánh văn phòng cười to :
“ Yên trí yên trí...lúc đó chị sẽ nói con Tuyết cho mày cái chức quản gia , được chưa ?”
Gã thư ký lắc quày quạy :
“ Quản gia mà làm gì ? Ngang Bật Mã Ôn. Ít cũng phải cất nhắc em lên cái ghế Bí thư tỉnh uỷ ..”
Bà Chánh văn phòng bật cười :
“ Thằng này to gan gớm nhỉ ? Mày học hành đến đâu, trình độ ra sao mà đòi làm tới Bí thư tỉnh uỷ ?”
Gã thư ký ưỡn ngực :
“ Tốt nghiệp đại học Nguyễn Ái Quốc,cử nhân khoa quản trị hành chính rồi nhé, em còn hơn khối cha trong trung ương ấy chớ ?”
Bà Chánh văn phòng lo sợ :
“ Mày nói bé cái miệng thôi, tai vách mạch rừng thì mày chết, mày là thằng thư ký quèn cho ông Sáu Thượng sao dám hơn mấy cha trung ương  được ?”
Thằng thư ký trợn mắt :
“ Em nói thật đấy chớ...như đồng chí Ba, đồng chí Năm. đồng chí Bảy ...có học hành gì đâu ? Mà nói cho ngay cứ khảo chính đồng chí Thủ Tướng có ra được cái bằng chính chủ nào ?”
Bà Chánh văn phòng như chợt nhớ ra :
“ Suýt nữa quên...thế còn cái chuyện tương tư của đồng chí Tám sau rồi ra sao ? Mày đang kể cho tao mà cứ dây cà ra dây muống quên mất tiêu rồi..”
Thằng thư ký cười cười :
“ À...đồng chí Tám à ? Phải rồi, sau khi đồng chí lên sân khấu tặng hoa rồi ôm hôn em Giám đốc công ty trách nhiệm “hút hồn” thì khi trở về cơ quan đồng chí cứ như người mất hồn. Đang nói về nghị quyết nọ lại xọ sang nghị quyết kia, thế rồi mặt đồng chí cứ làm lầm như chó ăn vụng bột, ngồi một đống trước bàn giấy đến con ruồi đậu mép cũng không buồn xua, lính lác vào báo cáo thì quát tháo, chửi thề tùm lum làm như trong lòng đồng chí đang ngùn ngụt ngọn lửa cách mạng vậy đó...”
Bà Chánh văn phòng bật cười :
“ Cách mạng con mẹ gì, ngọn lửa dục, lửa dê, lửa sư phụ thì có...Quái cái con mẹ Giám đốc nào mà hút ngay được hồn thằng cha mặt sắt đen xì vậy hả ?”
Thằng thư ký đắc chí :
“ Bởi vậy em mới nói với chị là đàn bà là cái giống ghê gớm lắm mà. Có khi còn mạnh hơn cả mấy sư đoàn bộ binh có cả pháo binh yểm trợ nữa kìa...”
Bà Chánh văn phòng bật cười :
“ Mẹ cái thằng này ví với von....ai lại đi ví sức mạnh của quân đội nhân dân với sức mạnh của đàn bà bao giờ ?”
Thằng thư ký trợn mắt :
“ Em ví vậy còn là nhẹ đấy. Ngày xưa thằng tàu nó còn ví sắc đẹp của đàn bà còn làm nghiêng cả thành quách nữa kìa..”
Bà Chánh văn phòng chịu thua :
“ Mày nói cũng có lý. Thế con nhỏ Giám đốc trách nhiệm “hút hồn” này người ngợm ra sao mà làm anh Tám chết mê chết mệt vậy ?”
Thằng thư ký lắc đầu :
“ Nom hình thức bên ngoài thì cũng trên trung bình chút thôi. Đại khái là chân cẳng cũng dài tới...nách, số đo hai vòng trên vòng dưới thì cũng...hùng hậu, số đo giữa thì cũng vào loại ...thắt cổ chai. Đại khái cũng chỉ tương đương người mẫu vẫn ẹo ẹo đi lại trong các buổi ra mắt thời trang cấp thành phố vậy thôi...”
Bà Chánh văn phòng kinh ngạc :
“ Trời đất ơi...anh Tám  thiếu gì hầu non gái đẹp, anh chỉ ho một cái là tụi nó dâng lên tận miệng dăm bảy cái l...non, mắc mớ gì phải lòng cái con Giám đốc đó...”
Thằng thư ký cười khà khà :
“ Bởi vậy cụ Nguyễn Du mới có câu :” Cho hay là giống hữu tình” rồi thì “ Lạ thay mặt sắt cũng ngây vì tình”. Đồng chí Tám tuy có cả bầy thiên nga nhưng lại chết vì một con vịt xiêm thì cũng gọi là...hợp quy luật thôi...”
Bà Chánh văn phòng nghi ngờ :
“ Tao chắc con mẹ này có bùa có ngải quá. Bởi vậy cha Tám này hôn vào miệng nó là dính trấu liền...”


    Gã thư ký lắc đầu :
“ Không bùa không ngải vậy mà làm anh Tám ra ngẩn vào ngơ, chửi bới lính tráng đến con mẹ hàng cá nghe thấy cũng phải đỏ mặt vì xấu hổ...”
Bà Chánh văn phòng trợn mắt :
“ Lại còn thế nữa kia à ? Tao nghe nói anh Tám cũng đỗ đạt đại học, bằng cấp cao lắm kia mà ? Sao lại chửi bới thô  tục vậy ?”
Gã thư ký cười hô hố :
“ Có mà bằng đại học chữ to. Anh Tám xuất thân thành phần vô sản lưu manh, suốt ngày đá lá lăn dưa ăn trộm ngoài chợ , có biết cuốn sách với cây bút ngang dọc ra sao mà đòi đỗ đại học...à..mà nếu đúng như bác Hồ dậy “ nhà tù là trường học” thì anh Tám có đi học thật, nhưng anh Tám đi tù không phải vì tội hoạt động cách mạng mà là vì tội giết người...”
Bà Chánh văn phòng lắc đầu :
“ Vậy mà trước nay tao cứ tưởng anh Tám lãnh đạo công nhân đình công chống lại chủ tư bản rồi xông vào tư gia giết chết nó nên mới phải đi tù...”
Thằng thư ký bật cười :
“ Khốn nạn, từ bé anh Tám có biết cái thằng chủ tư bản mặt ngang mũi dọc nó ra sao , chẳng qua anh giành gái với lưu manh ngoài chợ . Nghe nói con nhỏ này cũng thuộc loại thập thành, tứ chiếng. Nó cặp với anh Tám rồi lại cặp với một thằng ma cô khác. Thế là trong một bữa nhậu hai thằng đụng độ nhau. Con nhỏ ra giá hai thằng vật nhau thằng nào thắng sẽ được nó gọi là chồng. Thế là hai thằng nhảy xổ vào nhau như hai con chó đói. Giữa lúc thằng kia sắp sửa thắng thì anh Tám chơi ăn gian, rút ngay dao găm lận trong lưng ra xỉa ngay một nhát vào ngực nó. Anh Tám thắng nhưng con nhỏ kia không chịu, nó bảo anh chơi trò hèn không đáng mặt đàn ông. Khi “phu lít” tới nó trỏ tay ngay vào anh  tố cáo tội giết người. Thế là anh Tám xộ khám...”
Bà Chánh văn phòng lè lưỡi :
“ Ôi chết chết..nom anh Tám đạo mạo vậy mà lại hoá ra giết người không gớm tay kia à ? “
Thằng thư ký nhún vai :
“ Giết một thằng ma cô vậy đã ăn thua gì ? Sau này anh ký một cái lệnh giải toả khu dân cư thì có khi giết cả trăm gia đình ấy chớ.”
Bà Chánh văn phòng thắc mắc:
 “ Vậy rồi sau này anh Tám có trả thù cái con tố cáo mình không ?”
“Có chớ sao không ? Nằm trong trại giam anh Tư ngày đêm thề ăn gan uống máu nó.Tuy nhiên ở tù ít lâu anh Tám gặp được đồng chí trong chi bộ nhà tù và được giác ngộ về giai cấp tức là phải dồn hết lòng căm thù vào giai cấp tư bản bóc lột chứ không phải vào cô gái tuy đã tố cáo anh  với “phu lít” nhưng lại cùng giai cấp với nhau. Thế là vài năm sau, trốn thoát khỏi tù, anh Tám tìm gặp cô bồ cũ không những không trả mối thù năm xưa mà lại còn giác ngộ cô thành nữ đồng chí cách mạng và sau này trở thành “phu nhân đồng chí Tám “ bây giờ đấy...”
Bà Chánh văn phòng kêu lên :
“ Hoá ra là trai tứ chiếng, gái giang hồ ! Thảo nào ông Tám sợ vợ đến vậy, hoá ra bà này cũng là đồng chí đồng cốt với anh Tám từ thủa mới đi làm cách mạng...”
Gã thư ký gật đầu :
“ Bởi vậy mặc dầu mắc bệnh tương tư người đẹp Giám đốc trách nhiệm hữu hạn nhưng về nhà anh Tám vẫn phải cắn răng làm ra vẻ hồ hời, phấn khởi, tuyệt nhiên không dám lộ hé lòng dạ đang nóng như lửa đốt vì nhớ em kia. Chỉ khổ đám nhân viên trong cơ quan bị thủ trưởng trút mọi đớn đau sầu não lên đầu bằng những câu chửi trước nay người ta chỉ được nghe thấy ở ngoài chợ cá.”
Bà Chánh văn phòng trợn mắt :
“ Lạ nhỉ...lẽ ra khi yêu , người ta phải trở nên hiền lành, tốt bụng tốt dạ chứ ai lại điên điên dại dại chửi bới nhân viên Tư vậy ?”
Gã thư ký gật đầu :
“ Vậy mới là anh Tám, quan lớn trào đình, nếu là dân thường thì đã không điên kiểu vậy. May thay trong đám nhân viên có một thằng giúp việc, thường vẫn gọi là bí thư của đồng chí Tám nắm rõ lòng dạ thủ trưởng nên tìm cách tháo gỡ ...”
Bà Chánh văn phòng thắc mắc :
             “ Bí thư là sao ? Có phải là trợ lý không ?”
Gã thư ký gật đầu :
“ Thật ra cũng chỉ là thư ký như thằng em đây thôi. Nhưng vì đồng chí Tám  đại háo danh nên không cho gọi là trợ lý hoặc thư ký mà phải gọi là bí thư thì mới ...oách.”
Bà Chánh văn phòng :
“ Vậy rồi thằng thư ký à thằng bí thư  tháo gỡ thế nào ?’
Gã thư ký cười hề hề :
“Hôm anh Tư tám dự đại hội mừng công của thành phố, rồi tặng hoa, ôm hôn thân mật nữ đồng chí Giám đốc công ty trách nhiệm hắn cũng cùng đi với anh Tám. Lúc trở về cơ quan, hắn thấy mặt anh Tám cứ nghệt ra, ngồi một đống trên xe hắn đã cười thầm :” thôi, con dê già này lại ăn phải bả tình  rồi.”. Mấy hôm liền thấy thủ trưởng quát tháo, gắt gỏng, hắn mới ngấm ngầm đi điều tra người đẹp đã đánh tiếng sét ái tình lên đầu thủ trưởng. Hoá ra nàng đã có chồng là Trưởng phòng một Xí nghiệp giày da, có một con trai đang học đại học, một con gái còn đang học phổ thông. Nàng tuy không đẹp tới mức nghiêng nước nghiêng thành nhưng cũng làm khối anh trong đám quan chức cấp thành phố nuốt nước miếng ừng ực mỗi khi nàng diễu qua trước mặt. “
Bà Chánh văn phòng cau mày :
“ Vậy chắc con mẹ này có bùa có ngải rồi. Tao cứ tưởng con mẻ đẹp như hoa hậu hoặc chí út cũng bằng người mẫu. Chứ như mày nói sắc đẹp trung bình vậy làm sao thu hút nổi đàn ông, nhất anh Tám là tay chơi lão luyện...”
Gã thư ký trợn mắt :
“ Sao chị biết anh Tám là tay chơi lão luyện ? Đồng chí là lãnh đạo, lại có bà vợ cũng là cán bộ lão thành, vậy đồng chí phải sống gương mẫu, lành mạnh theo gương bác Hồ vĩ đại chớ ?”
Bà Chánh văn phòng cười rinh rích :
“ Thôi đừng giở cái giọng “tuyên huấn” ra nữa. Chị mày còn lạ gì, lòng vả cũng như lòng sung, thằng nào cũng hám tiền hám gái, mỡ dâng tới miệng mèo, đời nào có thằng chê ? “
Gã thư ký kể tiếp :
“ Thằng bí thư hiểu rõ gan ruột thủ trưởng nhưng sợ không dám nói ra, mãi tới khi căn bệnh tương tư của anh Tám đã nặng quá, đến cơ quan cứ ngồi lù lù một đống, công văn giấy tờ không thèm ký, chỉ thị nghị quyết của cấp trên không thèm ngó tới, hắn mới đánh bạo hỏi :” Thủ trưởng còn nhớ cô Hồng, nữ Giám đốc công ty trách nhiệm hữu hạn ...”. Mới nghe tới đó, anh Tám đang lờ đờ ngái ngủ bổng như bị điện giật, hỏi dồn dập :” Hồng nào...mày nói Hồng nào ? Phải nữ Giám đốc công ty trách nhiệm hữu hạn không ?”. Lúc này thằng Bí thư mới dám mở miệng cười cười :” là cái cô hôm trước trong lễ mừng công thủ trưởng đã lên sân khấu ôm hôn và tặng hoa đó...”. Ôi chao ôi, mới nghe tên Hồng anh Tư đã như người hấp hối được tiêm thuốc hồi sinh. Anh ngồi thẳng ngay người, hai mắt sáng lên, nở một nụ cười thật tươi :” Nhớ rồi, , tao nhớ rồi, Hồng Giám đốc XX chứ gì ?Mày có quen cổ không ?”Thằng bí thư thở dài thườn thượt :”Báo cáo thủ trưởng, quen thì em có quen nhưng ngặt nỗi cô ta có...chồng, có con rồi...”. Cứ tưởng anh Tám nghe tin đó ắt phải buồn rười rượi , ngờ đâu anh lại vui vẻ :” Có chồng thì mặc có chồng...chuyện lẻ tẻ, nhằm nhò gì....”.
Bà Chánh văn phòng kêu lên :
“ Người ta có chồng có con rồi mà lại coi đó là chuyện lẻ tẻ ?”

                                 (còn tiếp)

Thứ Ba, 7 tháng 4, 2015

ĐỜI NÓ ĐỂU THẾ!                                                                                                                                             



Sáng tháng 4 thong thả, ghé thăm ông bạn cựu chiến binh.


- Vợ con đâu hết, ngồi một mình buồn như con chuồn chuồn vậy ?
- Đi chợ hết rồi, đang nghĩ đi thăm Quảng Trị một chuyến đây ? 40 năm chưa quay lại.
- Thăm lại chiến trường xưa à ? Đơn vị cũ đâu bảo nó tổ chức cho một chuyến..
- Chết mẹ nó hết rồi con đâu. Hồi 72 tớ đóng ở Nhan Biều phía Bắc sông Thạch Hãn, cứ đêm đêm đu dây qua sông đánh nhau.
- Nghe nói chết nhiều lắm.
- Tớ ở Sư 30 còn một số thằng sống sót, thằng Sư 320B mới nướng hết, sau phải điều thêm trung đoàn G14 của 320 A vào cũng tiêu gọn luôn.
- Vậy cái mạng ông lớn lắm ?
- Thì cũng phải…giữ chứ. Hồi đó tớ nhận lệnh đưa tiểu đội đi đánh cầu Trà Bống bắc sang Quảng Trị. Bò tới nơi, cha mẹ ôi xe với lính nó đông như kiến cỏ. Nhắm mắt vào chỉ có chết thế là điện về chỉ huy nói phét là bị lộ rồi xin rút thôi…
- Vậy là rút ?
- Sức mấy, nó bắt nằm lại bổ xung quân số . Thế là sáng hôm sau liều chết bò vào, táng B40 với cối 81 sập cầu luôn. Báo về đơn vị lập tức Đài Giải phóng đưa tin. Vậy mà đến chiều sư trưởng gọi điện bảo tụi bay báo cáo láo, xe nó vẫn rầm rập qua cầu kìa..
- Vậy là các bố nhìn nhầm ?
- Nhầm sao được, cầu sập rõ ràng mà, hóa ra công binh của nó cho cần cẩu bay đặt ngay một cái cầu khác ngay tại đó. Đến chiều xe cộ lại qua cầu vào thành cổ mới kinh..
- Khi về Bắc ông có chiến lợi phẩm gì không ?
- Nhặt được cái máy quay đĩa về Đông Hà bán được 67 ngàn với 2 cái ví nháy, 7 cái khăn voan…hết.
- Bạn bè chắc giờ làm lớn lắm ?
- Lớn cái con cặc. 76 ra quân nó cho một cục về nhà lợp ngói được cái mái, bó được cái sân gạch , xây được cái bể nước mưa…chấm hết. Rồi đi làm công nhân quốc phòng, 1989 nó có quyết định 176 giảm biên chế cho một cục 1 triệu đồng , chấm hết. Vậy là bao nhiêu năm sống chết ngoài chiến trường đền bù lại có nhiêu đó.
- Bạn cùng đơn vị cũng vậy à ?
- Cũng vậy, cứ nghĩ sống sót là may lắm rồi. Thôi thi thằng đào đất gánh đá, thằng chạy xe ôm, thằng bơm vá xe đầu đường…toàn anh húng thành cổ cả đấy.
- Vào những ngày tháng 4 này ông có nghĩ gì không ?
- Đéo nghĩ gì. Giờ những thằng nứt mắt chưa hề ngửi thấy mùi thuốc súng lại nhà cao cửa rộng, lên xe xuống ngựa, vợ cắp ví du lịch , con du học Mỹ…Đời nó đểu  thế !


            7-4-2015

Thứ Bảy, 4 tháng 4, 2015

YÊU THỜI ĐỒ ĐỂU-KỲ 179

                                
            (tiếp theo)



Bà Chánh văn phòng thở dài :
“ Tao thấy cứ chửi vua chúa phong kiến là cha truyền con nối vậy mà mấy cha cộng sản cũng có kém gì đâu. Ở Cuba thì đồng chí Phiđen truyền ngôi cho em trai là Raun, ở Bắc Triều Tiên đồng chí Kim Nhật Thành cũng truyền ngồi cho con la Kim Jong Il, rồi cha này sắp chết lại truyền ngôi cho con thứ ba là Kim Jong Chon . Chỉ riêng ở nước ta không có chuyện  đó…”
Gã thư ký cười hô hố :
“ Vậy thì chị nhầm chết. Ở nước ta tuy mấy ông Tổng Bí thư không truyền ngôi cho con một cách trắng trợn như ở Cuba với Bắc Triều Tiên nhưng mấy ông lớn  đều lót ổ cho con cái mình thừa kế quyền lực cả đấy. Chị có thấy các chức vụ quan trọng ở cái xứ mình có lọt ra khỏi con ông cháu cha nào không ? Con cái các ông Nguyễn Chí Thanh, Nguyễn Cơ Thạch, Nguyễn Mạnh Cầm…đều làm lớn cả đấy chị ơi…Lọt sàng xuống nia chẳng rơi vãi xuống dân thường hạt quyền lực nào đâu…”
Bà Chánh văn phòng lắc đầu :
“ Mày nói sao ấy chứ… dù có là con ông cháu cha đi nữa thì cũng phải có năng lực chớ…Tao lấy thí dụ như cái thằng Hàm cằm bạnh con ông Sáu Thượng đó… thằng đó chỉ rượu chè, gái gú chứ năng lực, đầu óc đâu mà sau này nối nghiệp được ông Sáu Thượng…”
Gã thư ký trợn mắt :
“ Chị nhầm chết…từ từ rồi ông Sáu Thượng sẽ hướng dẫn, sắp xếp cho nó chớ. Như ông Nguyễn Tấn Dũng đó, xuất thân chỉ là anh y tá rồi được sắp xếp cứ lên vù vù, lúc đầu còn nói năng còn cà lăm , thư ký nó làm cho hết, dần dần  làm riết rồi cũng phải quen…Vả lại làm lãnh đạo ở cái xứ ta trên bảo sao cứ nhắm làm vậy có cần quái gì trình độ với khả năng đâu…”.
Bà Chánh văn phòng vọt miệng chửi :
“ Mẹ kiếp…sau này thằng Hàm cằm bạnh con ông Sáu Thượng mà leo lên được ghế của bố nó thì cả nước này chắc đi ăn mày sớm…”
Thằng thư ký cười hô hố :
“ Chỉ có dân đi ăn mày thôi, cán bộ sức mấy…Nhưng chị coi, dăm năm nữa là thằng Hàm cằm bạnh sẽ ngồi vào ghế còn cao hơn cả ông Sáu Thượng cho coi…”
Bà Chánh văn phòng trợn tròn mắt :
“ Kế nghiệp được cái ghế của bố nó đã là ghê rồi…lại còn mong leo cao hơn nữa kìa …”
Thằng thư ký buột miệng :
“ Nhưng bố nó đâu phải ông Sáu Thượng ….”
Bà Chánh văn phòng giật nảy người như con buôn nghe tin…đổi tiền, bà rối rít :
“ Mày nói gì ? Mày nói gì ? Ong Sáu Thượng không phải bố thằng Hàm cằm bạnh hả ? Vậy sao ông ấy sốt sắng chạy án cho nó thế ?”
Thằng thư ký ngẩn mặt. Thôi chết rồi, vạ miệng rồi, tự dưng lại xì ra cái chuyện bí mật cung đình cho con mẹ này. Rồi chuyện loang ra khắp huyện, khắp thành phố này , rồi chẳng mấy chốc đến tai bà vợ ông Sáu Thượng thì chỉ có nước ra đầu đường vá xe. Thằng thư ký vội chối phắt :
“ Ay không…không…bố thằng Hàm không phải ông Sáu Thượng thì còn ai. Bà chị nói đúng, thằng Hàm là con đẻ ông Sáu Thượng thì ông mới liều mình đi chạy chọt cho nó thoát tù vậy chớ ?”
Bà Chánh văn phòng lắc đầu :
“ Mày lại giấu chị rồi. Chính mồm mày vừa mới nói bố thằng Hàm không phải ông Sáu Thượng g mà ? Vậy bố nó là ai ? Chắc phải lớn hơn ông Sáu Thượng thì người ta mới sắp xếp cho nó cái ghế ngồi cao hơn ông Sáu Thượng chớ ?”
Thằng thư ký tái xanh mặt :
“ Không không chị ơi…em lỡ miệng vậy thôi…ông Sáu Thượng là bố thằng Hàm thật mà…”
Bà Chánh văn phòng cười nhạt :
“ Vậy thôi được rồi…mày không nói thì chị cũng mặc xác mày cứ để cho con Tuyết Trắng nó đi hầu mấy thằng thanh tra…”
Thằng thư ký thở hắt ra :
“ Thôi được rồi…thôi được rồi…em thua bà chị rồi…đúng thằng Hàm cằm bạnh trên giấy tờ là con ông Sáu Thượng nhưng là con hờ thôi…còn bố đẻ của nó thực ra là đồng chí…”
Nó nói tới đó ngưng lại, đưa mắt lấm lét nhìn xung quanh rồi nói thầm vào tai bà Chánh văn phòng làm bà giật nảy người :
“ Thế kia à ? Chính đồng chí đó mới là bố đẻ thằng Hàm cằm bạnh à ? Vậy ra ông Sáu Thượng bị cắm sừng à ? Oi trời ôi…thật không thể nào tin nổi…một người báo chí đài đóm vẫn ca ngợi là đạo cao đức trọng như đồng chí ấy mà lại ngủ với vợ của cấp dưới à ? Oi trời ôi, thật không còn tin vào ai nữa …”
Thằng thư ký ra hiệu cho bà Chánh văn phòng :
“ Suỵt…chị nói bé chớ…bí mật quốc gia đấy…lọt ra ngoài thì chết cả chị lẫn em…”
Bà Chánh văn phòng vẫn chưa hết xúc động :
“ Oi trời ơi….ối trời ôi…thật không ngờ đồng chí đó mà lại làm cái chuyện  đó…”
Thằng thư ký toét miệng ra cười :
“ Thế chị có biết đồng chí ấy chết vì gì không ?”
Bà Chánh văn phòng cau mặt :
“ Tao nhớ hồi đó đăng tin buồn trên báo Nhân Dân có nói rõ đồng chí  mặc dầu được các Giáo sư, bác sĩ tận tình cứu chữa nhưng vì mắc bệnh hiểm nghèo nên đã chuyển sang từ trần…”
Gã thư ký cười  rinh rích :
“ Bệnh hiểm nghèo sao không thấy đưa sang Pháp hay sang Sanhgapo chữa ? Như đồng chí Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đó…ung thư bọng đái hay tuyến gì đó mà ra nước ngoài chữa khỏi đó…”
Bà Chánh văn phòng cười lắc đầu :
“ Chuyện này mày không biết bằng chị mày rồi. Đồng chí Nguyễn Minh Triết tức anh Sáu Phong vốn mấy năm trước bị bệnh ung thư tuyến tiền liệt đến thập tử nhất sinh. Đi khắp nơi, đến cả Pháp để chữa bệnh nhưng đều bị “xài lắc”. Trong lúc đó đệ tử ruột của anh Sáu là đại gia “Dũng lò vôi” cũng “chạy vạy” chữa bệnh cho anh Sáu bằng…tâm linh . Một trong cách “chữa bệnh” bằng “tâm linh” là …. phải xây chùa để tích đức, có đức lớn thì mới mong được thoát được ác bệnh. Thế là Dũng lò vôi đổ cả 6-7 trăm triệu đô la ra để xây chùa  Đại Nam Quốc Tự nhằm chữa bệnh cho anh Sáu.  Không biết có phải nhờ tác dụng của ngôi chùa này theo các thầy tâm linh nói không mà đến cuối năm 2005 anh Sáu được một bác sĩ ở Singapore nhận chữa trị và việc điều trị diễn ra thành công một cách thuận lợi đến lạ lùng, chính các bác sĩ Singapore cũng phải bất ngờ vì kết quả quá hoàn hảo khi giải phẫu. Không những thoát chết, vài tháng sau anh Sáu còn “trúng ghế” Chủ Tịch nước …”
Thằng thư ký lắc quày quạy :
“ Trường hợp  bố ruột thực sự thằng Hàm cằm bạnh lại khác. Đồng chí này chẳng bệnh tật gì hết, sâm nhung bổ thận, cao lương mỹ vị ,rượu ngon, gái đẹp đồng chí cứ xơi dài dài ….”
Bà Chánh văn phòng cười rinh rích :
“ Thế mới chết…có khi đồng chí ấy chết chính vì cái món gái đó cũng nên…”
Thằng thư ký chắp tay vái vái :
“ Khâm phục…khâm phục… bà chị đoán việc như thần. Đúng là anh Hai không chết vì ác bệnh mà chết ngay trên …bụng bà Sáu Thượng…chết vì “phạm phòng”…mà ngày xưa các cụ ta đã gọi là “thượng mã phong” tức là trúng gió khi…”lên ngựa” đó chị ơi …”
Bà Chánh văn phòng trợn ngược  cả mắt :
“ Vậy à ? Đúng vậy à ? Thảo nào hồi đó đồng chí chết đột ngột vậy…Mà sao cái con mẹ Sáu Thượng ngu vậy ? Trong trường hợp đó phải giữ  đồng chí ấy nằm nguyên trên bụng mình…rời ra là chết…”
Thằng thư ký cười hể hả :
“ Vậy mới nói…trời phạt đấy chị ạ…trời phạt nên mới chết một cách nhục nhã vậy….”
                                                                                    (còn tiếp)